Chương 3
Tô Minh tỉnh dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán, tim đập thình thịch. Giấc mơ vừa qua vẫn còn vương vấn, hình ảnh những bóng đen bao trùm lấy Lục Kha khiến anh không thể bình tĩnh. Cảm giác bất lực lấn át lý trí, và anh biết rằng điều này không đơn thuần chỉ là một cơn ác mộng. Đó là một cảnh báo.
Anh ngồi dậy, đôi mắt vẫn mở to, hướng về phía cửa sổ nơi ánh sáng le lói bắt đầu len lỏi vào. Dù ánh sáng có rực rỡ đến đâu, trong lòng anh vẫn có một khoảng tối. Tô Minh không thể chấp nhận việc cứ để những giấc mơ ám ảnh này chi phối cuộc đời mình. Anh cần phải tìm hiểu về nguồn gốc khả năng của mình, phải hiểu rõ hơn về những gì đang xảy ra trong tâm trí mình.
“Có lẽ đã đến lúc,” anh tự nhủ, quyết tâm dồn nén những lo lắng lại. Anh đứng dậy, nhanh chóng thay đồ và ra khỏi phòng. Đầu óc anh như một mớ bòng bong, nhưng một điều duy nhất rõ ràng là anh cần tìm kiếm sự thật.
***
Khi đặt chân đến thư viện gia đình, Tô Minh cảm nhận được không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách nhẹ nhàng. Những cuốn sách cổ, chứa đựng kiến thức và bí mật của dòng họ, đang chờ đón anh. Anh lướt tay qua những bìa sách, tìm kiếm thứ gì đó có thể giải thích khả năng của mình.
“Tiên tri…” anh lầm bầm, rồi dừng lại trước một cuốn sách dày, bìa da đã ngả màu. Mở ra, trang sách đầu tiên ghi rõ về nguồn gốc của khả năng này, về những người trong gia đình anh đã từng sở hữu.
“Khả năng này không phải là một món quà, mà là một gánh nặng,” Tô Minh đọc thầm, lòng trĩu nặng. Những giấc mơ không chỉ đơn giản là hình ảnh, mà là những trách nhiệm, những dự cảm về tương lai có thể xảy ra. Anh không chỉ sống cho bản thân, mà còn cho cả những người mà mình yêu thương.
Nỗi lo lắng lại ùa về, anh khép cuốn sách lại, tự hỏi liệu mình có đủ sức mạnh để thay đổi điều gì không. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh của Lục Kha lại hiện lên trong tâm trí, cùng với nụ cười tươi tắn và ánh mắt đầy hy vọng. Anh không thể để Kha phải chịu đựng những gì mà tương lai đang đe dọa.
“Cần phải hành động,” anh quyết định, rồi rời khỏi thư viện, trái tim tràn đầy quyết tâm.
***
Tô Minh tìm thấy Kha đang ngồi trên bãi cỏ, ánh nắng chiều vàng ấm áp chiếu xuống, làm nổi bật lên những nét đẹp thanh tú của cậu. Lục Kha nhìn thấy Tô Minh, nụ cười rạng rỡ ngay lập tức xuất hiện trên môi.
“Cậu đến tìm tôi à?” Kha hỏi, giọng vui vẻ, nhưng Tô Minh thấy được một chút lo lắng trong ánh mắt ấy.
“Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cậu,” Tô Minh đáp, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh.
“Chuyện gì vậy?” Kha hỏi, vẻ mặt nghiêm túc hơn.
“Tôi đã mơ thấy một điều không tốt về cậu,” Tô Minh nói, từng từ lộ ra như một nhát dao. “Một tương lai tăm tối, nơi mà cậu bị tổn thương.”
Kha nhíu mày, lo lắng hiện rõ trên gương mặt. “Mơ thấy điều gì?”“Bóng tối…” Tô Minh không thể nói rõ hơn, chỉ cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng đang lan tỏa. “Tôi cần phải hiểu rõ về khả năng của mình. Có thể nó liên quan đến gia đình tôi, và những gì đã xảy ra trong quá khứ.”
“Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu cùng nhau,” Kha gợi ý, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cùng nhau, chúng ta có thể đối mặt với bất kỳ điều gì.”
Tô Minh cảm nhận được sức mạnh từ lời nói của Kha. Một chút hy vọng le lói giữa những lo âu. “Tôi không muốn cậu gặp nguy hiểm. Tương lai này… tôi không thể để nó xảy ra.”
“Cậu không thể đơn độc trong cuộc chiến này,” Kha đáp, nắm lấy tay Tô Minh. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra cách thay đổi nó.”
Cảm giác ấm áp từ bàn tay Kha làm Tô Minh thêm phần vững tâm. Cả hai đứng lên, quyết tâm tìm hiểu về nguồn gốc khả năng của anh, cùng nhau bước vào một hành trình không chỉ để tìm kiếm sự thật mà còn để bảo vệ tình yêu của họ.
***
Bước chân của họ dẫn đến một ngôi nhà cổ kính, nơi mà những bí mật của dòng họ Tô Minh có thể được khám phá. Tô Minh cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ từ nơi này, như thể nó đang chờ đợi họ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi họ đẩy vào, bên trong là những đồ vật cổ xưa, những bức tranh và ghi chép của tổ tiên.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Kha hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Có lẽ từ những cuốn nhật ký của tổ tiên,” Tô Minh đáp, tiến về phía một chiếc bàn gỗ lớn. “Họ có thể đã ghi lại những điều cần thiết.”
Hai người bắt đầu lật từng trang giấy, tìm kiếm những câu chuyện đã bị lãng quên. Những ký ức về khả năng tiên tri, những lời tiên tri đã từng được ghi lại. Họ không chỉ tìm kiếm thông tin, mà còn tìm kiếm cả sự kết nối với quá khứ.
“Cậu cảm thấy thế nào về những điều này?” Kha hỏi, khi Tô Minh dừng lại trước một trang viết.
“Tôi cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão,” Tô Minh thở dài. “Nhưng nếu không tìm ra sự thật, tôi sẽ không thể bình yên.”
“Chúng ta sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm được câu trả lời,” Kha khẳng định, ánh mắt kiên định.
Và trong khoảnh khắc đó, Tô Minh nhận ra rằng họ đang cùng nhau xây dựng một tương lai mới, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả hai vương quốc. Nhưng liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với những bóng tối đang chờ đợi phía trước?
Ánh sáng và bóng tối, một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chờ đón họ, và Tô Minh biết rằng sự lựa chọn của mình sẽ quyết định số phận của cả hai.