Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh

Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh

Hội Đường
Hoàn thành
Ngôn TìnhHoàn thànhHot
41 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Hồi còn đi học, Minh Nguyệt là người tự ti trầm lặng, thành tích bình thường, cô rất ghét kiểu người nổi loạn ngông cuồng như Trần Chiêu. Cậu học hành chẳng ra sao, lại còn hay gây
Mục lục
Đã ra đến Chương 57 · Chương 57: Chị muốn trở thành người chính trực thiện lương
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

57 chương
Chương 1: Gặp lại
Chương 2: Cả người như ngọn lửa rực rỡ
Chương 3: Ngang ngược
Chương 4: Cậu tưởng ông đây cho qua dễ thế à?
Chương 5: “trùng hợp?”
Chương 6: Thế nên ngoan ngoãn mặc cẩn thận vào đi
Chương 7: Sao lại không ngoan rồi?
Chương 8: Đi học mới nhanh khỏi ốm được
Chương 9: “có mỗi chuyện dán urgo thôi mà sao trông cậu căng thẳng thế?”
Chương 10: Nếu thua thì anh đây sẽ dỗ cậu
Chương 11: Rõ ràng trần chiêu rất tốt mà
Chương 12: Vui vẻ cuồng nhiệt
Chương 13: Cuộc thi vật lý
Chương 14: “tới lúc ấy chiêu gia sẽ đi tìm cậu nhé.”
Chương 15: Cứu rỗi
Chương 16: Bây giờ ý bà là sao?
Chương 17: “cậu đừng khóc nữa được không?”
Chương 18: “cậu gọi anh đi, được không?”
Chương 19: Cực kì muốn
Chương 20: Trêu cậu thôi
Chương 21: “không có tư cách gì thì ông đây lại càng muốn quản cậu.”
Chương 22: “nói mà không giữ lời à?”
Chương 23: Cậu có vui không?
Chương 24: “sinh nhật vui vẻ nhé, ánh trăng nhỏ của tôi.”
Chương 25: “cậu cứ thử xem.”
Chương 26: Cậu chỉ được có mình tôi mà thôi
Chương 27: Hy vọng trần chiêu bình an vui vẻ, vạn sự thắng ý
Chương 28: May là cậu từ chối cô trước
Chương 29: Xin lỗi cậu
Chương 30: Giây phút mà cô hằng ước mong bấy lâu nay cuối cùng cũng tới
Chương 31: Cậu có nhìn rõ tôi là ai không?
Chương 32: “cậu đứng đắn một chút được không?”
Chương 33: “sau này có tôi ở bên cạnh cậu rồi.”
Chương 34: Không xứng
Chương 35: Chỉ có tôi mới có quyền định đoạt xem cậu có đáng hay không
Chương 36: “a chiêu cũng sắp tới thành phố a.”
Chương 37: “bác sĩ trần, khám bệnh không cần cởi quần áo à?”
Chương 38: “người phải xin lỗi là tôi mới đúng, là tại vì tôi quá khốn nạn.”
Chương 39: “sao cậu còn chưa đi?”
Chương 40: “em định chạy đâu hả?”
Chương 41: “lại đây hỏi xem em hôn anh rồi thì định chịu trách nhiệm thế nào?”
Chương 42: Phần giới thiệu
Chương 43: Đề phòng anh
Chương 44: Bạn gái
Chương 45: Ghen
Chương 46: Vợ
Chương 47: “anh đừng để mắc mưa được không?”
Chương 48: Phản ứng bình thường
Chương 49: Bằng lòng cho cô ấy
Chương 50: Cô ấy chỉ thích mình tôi
Xem toàn bộ 57 chương ›
Chương 51: “chuyện này không liên quan tới tôi đâu nhé, ánh trăng tự chộp lấy chai rượu của tôi đấy chứ.”
Chương 52: “thế nên anh có thể hôn cô gái của anh không?
Chương 53: Ước mong thành hiện thực
Chương 54: Anh làm tiếp đây
Chương 55: Em thích anh
Chương 56: Cô cũng không vô tâm như thế
Chương 57: Chị muốn trở thành người chính trực thiện lương
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh
Ánh Trăng Soi Sáng Lòng Anh
Hội Đường · Ngôn Tình · Hoàn thành
Ngôn TìnhĐô ThịHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
41 vạn chữ
Độ dài
57
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Hồi còn đi học, Minh Nguyệt là người tự ti trầm lặng, thành tích bình thường, cô rất ghét kiểu người nổi loạn ngông cuồng như Trần Chiêu. Cậu học hành chẳng ra sao, lại còn hay gây chuyện, tính tình tùy tiện cao ngạo, là tâm điểm chú ý của đám đông, còn thích quấy rầy cô. Ngày ấy, Trần Chiêu đứng trước mặt Minh Nguyệt, đỡ một viên đạn cho cô, sau đó, Trần Chiêu không lẽo đẽo bám theo cô nữa. Sau khi Minh Nguyệt nhận được thư thông báo trúng tuyển của Thanh Đại, cô chuẩn bị rời khỏi Vân Thành. ***** Di vật của Trần Chiêu chỉ có một bức thư chưa kịp gửi. Đây là lần đầu tiên cô thấy chữ viết ngay ngắn của cậu. “Đáng lẽ tôi không nên ngăn cậu tiếp xúc với người tốt hơn tôi, nhưng nếu không có cậu thì tôi sẽ chết mất, nếu chết thì sẽ rơi xuống 18 tầng địa ngục, địa ngục lại không có cậu.” “Chúc cậu thi đỗ ngôi trường mà mình mong ước, tạm biệt, ánh trăng nhỏ của tôi.” — Ngày 6 tháng 6, 1 ngày trước khi thi đại học. 【Đoạn kịch nhỏ sau này】 Trong bệnh viện, người phụ nữ cầm dao bắt con tin, đội cảnh sát nhanh chóng đi tới. Lúc ấy, vị bác sĩ nọ đá vào tay cô ta, cướp con dao trong tay ả, vật cô ta ngã sõng soài dưới đất. Cô ta đau tới mức không đứng dậy được. Mấy anh cảnh sát nhìn người phụ nữ nằm dưới sàn rồi lại nhìn đội trưởng của mình vốn dĩ lạnh lùng xa cách, sống như hoà thượng không dính bụi trần lại ôm cô bác sĩ kia. Anh cúi đầu ôm người con gái vẫn còn sợ hãi vào lòng, khẽ dỗ cô: “Ánh trăng nhỏ của anh vẫn lợi hại quá.” Mắt Minh Nguyệt đỏ bừng, cô cắn cổ anh, nức nở đáp: “Trần Chiêu, anh là đồ tồi, anh thử nói không quen tôi xem, tôi sẽ cắn chết anh.” Trần Chiêu ôm cô chặt hơn, mặc kệ cô cắn mình đến mức chảy máu cũng không chịu buông ra. Từ thời niên thiếu đến khi trưởng thành, Minh Nguyệt biết Trần Chiêu là người tốt nhất thế gian, không ai sánh bằng

Mục lục · 57 chương

Chương 1: Gặp lạiChương 2: Cả người như ngọn lửa rực rỡChương 3: Ngang ngượcChương 4: Cậu tưởng ông đây cho qua dễ thế à?Chương 5: “trùng hợp?”Chương 6: Thế nên ngoan ngoãn mặc cẩn thận vào điChương 7: Sao lại không ngoan rồi?Chương 8: Đi học mới nhanh khỏi ốm đượcChương 9: “có mỗi chuyện dán urgo thôi mà sao trông cậu căng thẳng thế?”Chương 10: Nếu thua thì anh đây sẽ dỗ cậuChương 11: Rõ ràng trần chiêu rất tốt màChương 12: Vui vẻ cuồng nhiệtChương 13: Cuộc thi vật lýChương 14: “tới lúc ấy chiêu gia sẽ đi tìm cậu nhé.”Chương 15: Cứu rỗiChương 16: Bây giờ ý bà là sao?Chương 17: “cậu đừng khóc nữa được không?”Chương 18: “cậu gọi anh đi, được không?”Chương 19: Cực kì muốnChương 20: Trêu cậu thôi
Xem toàn bộ 57 chương ›
Chương 21: “không có tư cách gì thì ông đây lại càng muốn quản cậu.”Chương 22: “nói mà không giữ lời à?”Chương 23: Cậu có vui không?Chương 24: “sinh nhật vui vẻ nhé, ánh trăng nhỏ của tôi.”Chương 25: “cậu cứ thử xem.”Chương 26: Cậu chỉ được có mình tôi mà thôiChương 27: Hy vọng trần chiêu bình an vui vẻ, vạn sự thắng ýChương 28: May là cậu từ chối cô trướcChương 29: Xin lỗi cậuChương 30: Giây phút mà cô hằng ước mong bấy lâu nay cuối cùng cũng tớiChương 31: Cậu có nhìn rõ tôi là ai không?Chương 32: “cậu đứng đắn một chút được không?”Chương 33: “sau này có tôi ở bên cạnh cậu rồi.”Chương 34: Không xứngChương 35: Chỉ có tôi mới có quyền định đoạt xem cậu có đáng hay khôngChương 36: “a chiêu cũng sắp tới thành phố a.”Chương 37: “bác sĩ trần, khám bệnh không cần cởi quần áo à?”Chương 38: “người phải xin lỗi là tôi mới đúng, là tại vì tôi quá khốn nạn.”Chương 39: “sao cậu còn chưa đi?”Chương 40: “em định chạy đâu hả?”Chương 41: “lại đây hỏi xem em hôn anh rồi thì định chịu trách nhiệm thế nào?”Chương 42: Phần giới thiệuChương 43: Đề phòng anhChương 44: Bạn gáiChương 45: GhenChương 46: VợChương 47: “anh đừng để mắc mưa được không?”Chương 48: Phản ứng bình thườngChương 49: Bằng lòng cho cô ấyChương 50: Cô ấy chỉ thích mình tôiChương 51: “chuyện này không liên quan tới tôi đâu nhé, ánh trăng tự chộp lấy chai rượu của tôi đấy chứ.”Chương 52: “thế nên anh có thể hôn cô gái của anh không?Chương 53: Ước mong thành hiện thựcChương 54: Anh làm tiếp đâyChương 55: Em thích anhChương 56: Cô cũng không vô tâm như thếChương 57: Chị muốn trở thành người chính trực thiện lương
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí