Cao Võ Kỷ Nguyên/ Chương 1: Lý Nguyên (1)
Mục lục
16.5px
Cao Võ Kỷ Nguyên

Chương 1: Lý Nguyên (1)

Thành phố Giang, tỉnh Giang Bắc, nước Hạ, tháng 9 năm 2042 theo lịch Thất Tinh.

Thành phố này được mệnh danh là lò lửa, một năm chỉ có hai mùa đông và hạ, đầu tháng chín là lúc nóng bức nhất.

Trường trung học số 1 quận Quan Sơn.

Trên bảng đen của mỗi một gian phòng trong khu giảng đường của lớp 12 đều treo những câu biểu ngữ kiểu “Không phấn đấu không cố gắng, uổng công học lớp 12”, “cố gắng quanh năm, phấn đấu cả đời không tiếc nuối”, “lớp 12 không lo dốc sức, sao có thể đứng vững”…

Phòng học ở mé đông của tầng một có diện tích khá lớn, gần 1000m2.

Phòng này không giống những phòng học thông thường khác, không có bàn ghế gì cả. Một bên được bày một số lượng lớn vũ khí lạnh như đao, thương, kiếm, côn, bên kia lại bày rất nhiều máy móc đặc thù và một đường băng đặc biệt được lát bằng kim loại màu đỏ sẫm.

Đây là phòng học của lớp Võ Đạo.

Lúc này, trong phòng học có hơn trăm học sinh đang đứng tấn luyện công, thể hiện những động tác khác nhau.

Có người giống như con vượn, có người giống chim bay, có người lại như mãnh hổ… Tất cả đều tinh thần phấn chấn.

- Gốc rễ nằm ở chân, bắt nguồn từ chân, chi phối eo, kết hợp với sức mạnh của bách hải hiện ra ở các ngón tay...

Một người đàn ông trung niên vạm vỡ mặc đồng phục tập võ màu đen đi giữa đội ngũ.

Mặt ông ta đầy lạnh lùng, cao gần hai mét, giọng vang như chuông ngân, ánh mắt như hổ rình mồi chằm chằm vào từng học sinh.

Điều khiến người ta chú ý đến nhất là cánh tay phải của ông ta, đó là một cánh tay kim loại màu bạc, vậy mà kết hợp hoàn hảo với phần tay cụt, linh hoạt tự nhiên.

- Theo lý thì đây nên là nội dung chính của pháp tu hành cơ sở mà các em nên biết từ lớp 11 rồi, thế mà bây giờ lên lớp 12, đứng tấn còn không vững nữa.

Người đàn ông vạm vỡ tức giận, khi đi còn thuận tiện dùng cánh tay kim loại vỗ một chưởng khiến một học sinh đầu đổ đầy mồ hôi ngã sấp xuống đất:

- Kỹ năng đứng tấn vững thì trọng tâm sẽ khó bị di chuyển, pháp tu hành cơ sở là gốc rễ của Võ Đạo!

- Luyện quyền một ngày là tích lũy thêm một phần sức mạnh, một ngày không luyện, trăm ngày cũng như không. Tôi thấy các em nghỉ hè nửa tháng, ở nhà chỉ lo chơi chứ không hề luyện công tí nào.

- Đã đến lớp 12 rồi mà còn chểnh mảng vậy ư? Các em vốn là học sinh lớp phổ thông, không thể thức tỉnh linh tính, còn không cố gắng thì làm sao thi đậu đại học Võ Đạo được chứ?

- Dù không chuẩn bị thi đại học Võ Đạo, đi theo con đường văn hóa, thành tích Võ Đạo cũng chiếm ba mươi phần trăm…

Người đàn ông vạm vỡ không ngừng quát mắng.

Cả đám học sinh đều không dám thở mạnh, tu luyện cực kỳ nghiêm túc.

- Báo cáo!

- Báo cáo!

Liên tiếp hơn mười giọng nói đột nhiên vang lên ở cửa phòng học, một nhóm học sinh mặc đồng phục tập võ xuất hiện ở cửa.

Người đàn ông vạm vỡ nhìn về phía cửa:



- Tổ hai đi kiểm tra linh tính về rồi à?

Ánh mắt sắc bén của người đàn ông bất chợt rơi vào một học sinh trong số đó.

Học sinh này cao gần một mét tám, để kiểu tóc đầu đinh, nhìn qua thì không có nhiều chỗ khác thường, nhưng nếu quan sát tỉ mỉ sẽ phát hiện đầu và thân hình của người này thẳng tắp, sống lưng cũng thẳng, tùy ý đứng đã khiến người ta có cảm giác không thể lay động.

Hiển nhiên, học sinh này đã dung nhập câu “trên tu Hư Lĩnh Đỉnh Kình, dưới tu Vĩ Gian Trầm Thủy”* của pháp tu hành cơ sở vào việc đi đứng ngồi nằm trong cuộc sống hằng ngày rồi.

(*) Đây là một chỉ dẫn kinh điển trong nội công và võ thuật truyền thống Trung Hoa, đặc biệt thường gặp trong Thái Cực Quyền, Bát Quái Chưởng. Giải nghĩa dễ hiểu là “Giữ đầu thẳng nhẹ như có sợi dây kéo lên, còn phần dưới (hông và xương cụt) thì thả lỏng, trầm xuống để thân vững và khí tụ ở đan điền.”

Học sinh này đã thực sự làm được đến mức đầu nghĩ gì, thân mình làm nấy, suy nghĩ phát ra từ tinh thần.

Cảnh giới võ học này đã vượt qua tất cả các học sinh đang đứng tấn trong phòng học.

Người đàn ông vạm vỡ nhìn cậu học sinh kia:

- Lý Nguyên, em kiểm tra thế nào rồi?

Gần trăm học sinh đứng tấn đều nhìn trộm học sinh tên là Lý Nguyên kia.

- Thưa thầy Hứa, em không thể thức tỉnh.

Lý Nguyên bình tĩnh lắc đầu, không hề tỏ ra vẻ mất mát.

Người đàn ông vạm vỡ nghe vậy thì cau mày.

Lý Nguyên là học sinh có hy vọng thức tỉnh linh tính Võ Đạo nhất của lớp này.

- Lý Nguyên mà cũng không thành công à?

- Thi cuối kỳ lớp 11, điểm Võ Đạo của cậu ấy đã đứng top 30 của khóa rồi. Lúc đó tố chất cơ thể cậu ấy cũng đạt cấp sáu, chắc chắn bây giờ còn mạnh hơn, thế mà vẫn không thức tỉnh linh tính Võ Đạo?

- Thức tỉnh linh tính Võ Đạo đúng là khó quá!

Gần trăm học sinh đang đứng tấn đều không khỏi thầm giật mình.

Hiện nay, cả nước Hạ, thậm chí cả Lam Tinh đều tuyển chọn nhân tài bằng hai con đường, học văn hóa và tu hành Võ Đạo.

Tất cả các học sinh, bắt đầu từ cấp hai, đều sẽ được nhà nước thống nhất dạy pháp tu hành cơ sở, tu luyện Võ Đạo.

Trường trung học số 1 của quận Quan Sơn có hơn hai ngàn học sinh lớp 12, tổng cộng hai mươi lớp.

Thế nhưng, trường chỉ có một lớp Võ Đạo tinh anh, ngoài ra đều là các lớp phổ thông.

Lớp Võ Đạo tinh anh có hơn sáu mươi học sinh, ai cũng đều thức tỉnh linh tính Võ Đạo, top 50 người có điểm Võ Đạo cao nhất khóa thường thuộc về lớp này.

Lý Nguyên là một học sinh lớp phổ thông, vậy mà điểm Võ Đạo lại lọt vào top 30, thật khiến người ta phải giật mình.

- Những người khác thì sao? Có ai thức tỉnh linh tính không?



Người đàn ông vạm vỡ quét mắt qua những người khác.

Không gian tĩnh lặng.

- Các em hãy vào lớp đã.

Người đàn ông vạm vỡ không hề cảm thấy bất ngờ.

Trên thực tế, nếu có thể thức tỉnh linh tính Võ Đạo, phần lớn đều đã thức tỉnh ở lớp 10, thậm chí là hồi cấp hai.

Lớp 12 mà vẫn muốn thức tỉnh?

Hy vọng rất nhỏ!

Người đàn ông vạm vỡ vốn đặt hy vọng vào Lý Nguyên thôi, ông ta phất tay, nói:

- Tổ ba đi đến tòa nhà Võ Đạo kiểm tra linh tính đi.

Ầm!

Mấy học sinh đứng tấn ở hàng một đã tê hết cả hai chân, bàn chân cũng đau, nghe thế thì vội vàng đứng lên, phóng ra khỏi phòng học.

Tổ của Lý Nguyên quay lại vị trí của mình, bắt đầu đứng tấn luyện công.

- Anh Nguyên, hình như thầy Hứa hơi thất vọng.

Một bạn học có râu ngắn trông như người trưởng thành đứng bên cạnh Lý Nguyên nói:

- Mà anh Nguyên này, anh mới kiểm tra linh tính có kết quả mà không mất mát chút nào à?

Lý Nguyên thờ ơ nói

- Đừng nói nữa. Luyện công tiếp đi, mỗi ngày pháp tu luyện căn bản bốn tiếng là kiến thức cơ bản.

Hắn đã đoán được kết quả từ lâu rồi, đương nhiên sẽ không mất mát.

Chàng trai có vẻ ngoài trưởng thành kia lẩm bẩm:

- Bốn tiếng á? Không hổ là vua chăm học thứ hai của lớp chúng ta.

Lý Nguyên nghe vậy thì cười, không để ý tới bạn học kia nữa. Hắn khẽ nhắm mắt lại, đứng ở vị trí của mình, hai chân hơi khuỵu xuống, khí thế cũng biến đổi theo. Hắn như một khối đá tảng, cảm giác không thể lay động trên người hắn càng tăng lên.

“Pháp tu hành Bàn Thạch.”

Trong đầu Lý Nguyên hiện ra rất nhiều động tác của phương pháp tu hành này.

Những động tác này hắn đã luyện tập cả mười ngàn lần, thuộc lòng rồi.

Đây là thời đại Võ Đạo thịnh hành.

Chín pháp tu hành cơ sở mà Liên minh Thất Tinh công khai với tất cả công dân của bảy tinh cầu lớn đều không phân chia cao thấp, chỉ xem có thích hợp hay không.
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục