Chương 9: Khép Lại Ân Oán
Tôi cố gắng không nghĩ sâu hơn về thân phận của người áo đỏ.
Nhìn bố mẹ đang nằm bất động dưới đất, tôi cầm điện thoại, định bảo Trương Tân Trúc và anh rể rời đi trước để mình gọi cảnh sát và xe cấp cứu.
Nhưng Trương Tân Trúc chỉ nói:
"Báo cảnh sát đi."
Tôi ngẩn người. Anh bình tĩnh tiếp lời:
"Em phụ trách báo cảnh sát và gọi xe cấp cứu."
"Còn lại cứ để anh xử lý."
Anh rể cũng nhìn tôi.
"Những chuyện kiểu này có cách giải quyết riêng. Đừng lo."
Nói xong, anh ấy biến mất.
Tôi run rẩy gọi cảnh sát rồi gọi xe cấp cứu.
Gió đêm rít từng cơn.
Mùi máu từ người bố vẫn không ngừng lan ra.
Tôi ngồi bên bồn hoa, nhìn hai con rắn đã bị chặt đầu nằm cạnh mảnh vỡ Huyết Xà Đàn, trong lòng vừa sợ hãi, vừa đau xót.
Chờ xe cấp cứu là khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Trương Tân Trúc nắm lấy tay tôi.
"Đừng lo. Cặp vợ chồng dì Đinh từng kể còn sống được mà."
Nhưng tình trạng của bố mẹ tôi hoàn toàn khác, tôi cười chua chát.
"Nhiều lúc...em thật sự từng mong họ chết đi."
Tôi kể cho anh nghe.
Từ khi mới đi làm, bố mẹ đã ép tôi xem mắt. Họ không hề quan tâm đối phương là người thế nào, chỉ hỏi nhà trai chịu đưa bao nhiêu tiền sính lễ.
Họ luôn nói:
"Con gái bây giờ có giá, lấy chồng xong khỏi phải đi làm. Sinh được con trai thì cả nhà chồng sẽ cưng chiều."
Điều họ quan tâm chỉ là sính lễ.
Tôi từ chối, họ chửi mắng, đuổi đến tận trường mầm non làm ầm ĩ.
Ngay cả chuyện tôi mua nhà, họ cũng phản đối kịch liệt.
Đã có lúc, tôi thật sự nghĩ...
Nếu họ chết có lẽ cuộc đời mình sẽ bình yên hơn.
Nhưng bây giờ, nhìn họ nằm bất động trước mặt, tôi mới hiểu.
Dù oán hận đến đâu, tôi vẫn không mong họ chết.
Cảnh sát tới trước.
Người phụ trách quen biết Trương Tân Trúc. Sau khi xem tình trạng bố mẹ tôi, anh ta chỉ bất lực nhún vai.
Xe cấp cứu cũng nhanh chóng đến nơi.
Bố tôi được đưa lên xe. Khi bác sĩ cắt áo ông ra, ai nấy đều chết lặng. Nửa thân người chỉ còn xương.
Nếu tôi không tìm đến Trương Tân Trúc. Có lẽ người bị hiến máu thịt tiếp theo...chính là tôi.
Đến bệnh viện.
Bố vừa được đẩy tới cửa phòng phẫu thuật đã tắt thở.
Bác sĩ nói, ông mất quá nhiều máu. Có thể chống đỡ đến tận lúc ấy đã là kỳ tích.
Mẹ tôi thì khác. Bà không thể nôn ra những thứ đã ăn.
Bác sĩ buộc phải phẫu thuật.
Nhưng ngay trước khi vào phòng mổ, bà lại sảy thai và băng huyết.
Tôi liên tục ký hết giấy cam kết này đến giấy khác.
Y tá hỏi về tiền sử bệnh của mẹ.
Nhìn con số bốn mươi hai tuổi trên hồ sơ, tay tôi run dữ dội.
Hai năm trước bà làm thụ tinh ống nghiệm quá nhiều, cơ thể vốn đã suy kiệt.
Trương Tân Trúc chạy ngược chạy xuôi giúp tôi đóng viện phí, sau đó ngồi cạnh an ủi.
Anh bảo tôi dựa vào vai anh ngủ một lát nhưng tôi nào ngủ nổi.
Tôi chỉ biết nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ điện tử ngoài phòng mổ, từng con số đỏ lặng lẽ nhảy từng phút.
Không biết bao lâu sau, tôi mơ màng nghe thấy tiếng mẹ gào thét:
"Chính mày!"
"Chính mày hại tao không sinh được con trai!"
"Tại mày!"
Tôi giật mình định đứng dậy. Trương Tân Trúc lập tức ôm chặt lấy tôi, một tay che mắt tôi.
Tôi ngửi thấy mùi giấy cháy. Ngay sau đó, tiếng y tá vang lên:
"Người nhà của bệnh nhân Trần Tuyết Hoa đâu?"
Tôi lảo đảo bước tới, nghe hai chữ:
"Xin chia buồn."
Lòng tôi...lại chẳng biết mình nên đau hay nên nhẹ nhõm.
Sau khi bố mẹ qua đời, ông bà nội kéo đến mắng chửi tôi. Họ còn đến tận trường mầm non gây sự, nói chính tôi hại chết bố mẹ.
May mà Trương Tân Trúc cùng viên cảnh sát hôm đó đến giải thích, đưa họ đi.
Ông bà nội bán rẻ căn nhà cũ của bố mẹ. Tiền tiết kiệm, tài sản...không nói với tôi một câu. Ngược lại còn sai họ hàng đến đòi tôi mười vạn tệ tiền mai táng.
Tôi chỉ bình tĩnh đáp:
"Theo pháp luật, con cái và cha mẹ đều có quyền thừa kế ngang nhau."
"Tôi là con gái duy nhất. Vậy tiền bán nhà, tiền tiết kiệm, trợ cấp mai táng... tôi đều có quyền hưởng một nửa."
"Ông bà ngoại tôi vẫn còn. Nửa còn lại cũng phải chia cho ông bà ngoại."
"Cứ tính công bằng như vậy đi."
Người họ hàng lập tức cứng họng, lại còn nói:
"Nhà đã nhận con nuôi nối dõi rồi. Tài sản đương nhiên thuộc về con trai."
Trương Tân Trúc cười lạnh.
"Vậy tài sản cho con trai, còn tiền mai táng bắt con gái trả? Thế thì gặp nhau ở tòa."
Người họ hàng tức tối bỏ đi.
Trương Tân Trúc vẫn nắm tay tôi, lúc sau mới ngượng ngùng buông ra.
"Đối với loại người này...không cần nể mặt."
...
Vì chuyện của bố mẹ, tôi được nghỉ một tuần.
Theo lời Trương Tân Trúc, tôi chuyển đến ở nhà chị Dư Tâm.
Anh rể nói nơi đó có pháp trận bảo vệ, an toàn hơn.
Cũng tại đó, tôi mới biết vì sao lần này Huyết Xà Đàn lại khác lời dì Đinh kể.
Theo phân tích của anh rể, trong Huyết Xà Đàn có hàng trăm, hàng nghìn anh linh. Suốt ba mươi năm bị chôn dưới đất, oán khí ngày càng nặng.
Mẹ tôi không mang một thai nhi mà là vô số anh linh muốn mượn bụng bà để đầu thai. Chúng còn nhiễm tà tính của xương rắn cho nên bà mới luôn đói khát, luôn muốn ăn thịt sống.
Sau cùng anh rể còn an ủi tôi:
"Huyết Xà Đàn vốn chỉ để phong ấn đầu Huyết Xà. Đó chỉ là trò lừa người, không thể giúp sinh con trai."
"Dù trong người em còn Xà Chủng, em nghĩ mẹ em mang nổi hàng trăm anh linh ấy sao?"
Cuộc sống của tôi dần trở lại bình thường.
Không còn ai gọi điện ép xem mắt, không còn những trận mắng chửi.
Tôi tiếp tục dạy học, tiếp tục ôn thi chứng chỉ giáo viên.
Trương Tân Trúc thì ngày càng hay đến đón Trương Nghênh Thăng. Thỉnh thoảng còn rủ tôi đi uống trà sữa hoặc kiếm đủ mọi lý do để gặp.
Lần nào tôi cũng bận, anh chỉ cười, kiên nhẫn đứng ngoài cổng trường đợi.
Dư Học thì luôn lớn tiếng trêu:
"Giờ biết thế nào là 'niệm niệm bất xả' chưa?"
"Nếu không thích cô Từ thì sao ngày nào cũng đến đón Tiểu Thăng?"
"Còn hóa trang thành cương thi dọa thằng bé nữa!"
Trương Nghênh Thăng cười khúc khích.
Trương Tân Trúc đá Dư Học một cái, rồi nhìn tôi, chỉ biết ngây ngô cười.
(Hết truyện)
P/s: Niệm Niệm bất xả - 念念不舍(nian nian bu she) nghiax là lưu luyến mãi không rời, nhớ nhung mãi không thôi. Trong truyện, nữ chính tên là Từ Niệm Nhi, nên Dư Học trêu Trương Tân Trúc “Niệm Niệm bất xả” nghĩa là “Nhớ Niệm Nhi không rời”