Cùng Chàng Trở Về - Lạc Vị Ương/ Chương 9
Mục lục
16.5px
Cùng Chàng Trở Về - Lạc Vị Ương

Chương 9

Nàng ta hét lên đau đớn, ngã ngồi xuống đất, lấy tay ôm mặt, không dám tin nổi.

 

Ta cuối cùng cũng cảm thấy thống khoái được đôi chút.

 

Chỉ tiếc ngón tay cong lại khiến lực không đủ mạnh.

 

Ta sai người đỡ nàng ta dậy, từng cái tát liên tiếp giáng xuống.

 

Ban đầu nàng ta còn gào thét.

 

Sau đó miệng mũi chảy máu.

 

Rồi về sau răng rụng, mặt mũi bầm tím, lảo đảo đứng không vững, hoàn toàn phải nhờ người khác cưỡng ép đỡ lấy mới miễn cưỡng đứng được.

 

Mà tay ta từ lâu đã tê dại.

 

Ta như một khúc gỗ không biết đau, chỉ hết lần này đến lần khác phát tiết cảm xúc. 

 

Quá khứ như đèn kéo quân lướt qua trong đầu ta.

 

Ta nghĩ đến cảnh mẫu tử chia lìa với Cẩn nhi, tiếng khóc xé lòng của nó vẫn còn bên tai.

 

Nghĩ đến dáng vẻ nó bị Trịnh Nguyệt Như tát một cái, nước mắt lưng tròng nhưng quật cường không dám lên tiếng. 

 

Ta nghĩ đến hai lọn tóc của cha mẹ.

 

Một trăm năm mươi bảy sợi của phụ thân.

 

Một trăm ba mươi hai sợi của mẫu thân.

 

Ta còn nghĩ đến bữa cơm trong lãnh cung.

 

Vừa lạnh vừa cứng vừa thối.

 

Ta không dám không ăn, sợ mình chết quá sớm.

 

Điều ta nghĩ đến đều là khổ nạn.

 

Những thứ tốt đẹp, ta đã rất rất lâu rồi không còn nhớ ra được nữa.

 

Không nhớ nổi hoa mùa xuân, hồ nước mùa hạ, lá rơi mùa thu.

 

Chỉ có cái lạnh mùa đông và sự rét buốt của lãnh cung quấn lấy nhau, thấm vào tận ngũ tạng lục phủ.

 

Cuộn người lại cũng chẳng tìm được chút hơi ấm nào.

 

Có người từ phía sau ôm chặt lấy ta.

 

Nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ ta.

 

Ta nghe thấy giọng Triệu Du nghẹn ngào:

 

"Đừng đánh nữa, tay nàng cũng sắp nát rồi… có ván gỗ mà, sao không dùng ván gỗ đánh chứ?"

 

Đau quá…

 

"Triệu Du, ta đau quá…"

 

Nước mắt từ trong tim chảy ra.

 

Hận thù tan đi đôi chút.

 

Ta được giải thoát đôi chút.

 

Cuối cùng cũng có thể dọn ra một khoảng trống để mùa xuân bước vào.

 

Tiếp theo sẽ có ánh mặt trời bước vào.

 

Có gió ấm bước vào.

 

Có hương hoa bước vào…

 

Mọi điều tốt đẹp trên thế gian rồi đều sẽ bước vào.

 

Sẽ có một cuộc đời mới chứ…

 

Sẽ có đúng không…

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

14

 

Trịnh gia bị tịch biên.

 

Hoàng đế thật ra từng động tâm muốn phế Thái tử.

 

Lúc này Triệu Du lại đem Thái phó ra hiến tế.

 

Hắn chỉ ra rằng bổng lộc của Thái phó rõ ràng ít ỏi, nhưng việc tu sửa phủ đệ trong kinh đã tiêu tốn ba vạn lượng, mà ở quê cũ ông ta còn có một tòa phủ đệ giống hệt như vậy, cũng hao phí ngần ấy bạc.

 

Tiền từ đâu mà ra?
 

Thái phó có ba nhi tử.

 

Hai người đỗ tiến sĩ, hai người vào Hàn Lâm viện, mà chủ khảo khi ấy đều là môn sinh của Thái phó.

 

Hồng Trần Vô Định

Trong đó có gian lận hay không?

 

Có Triệu Du dẫn đầu, chính địch của Thái phó lập tức ùn ùn xuất hiện phụ họa.

 

Chỉ trong thời gian ngắn đã đàn hặc Thái phó bốn mươi tội lớn.

 

Thái phó từng độc đoán chuyên quyền ở kiếp trước, đời này rất sớm đã nhận được sự phán xét của mình.

 

Ai ai cũng cảm thấy Thái tử điên rồi.

 

Hắn không còn ngoan ngoãn, ôn nhã, đoan chính nữa.

 

Hắn trở nên khiến người ta sợ hãi.

 

Hoàng đế sai người điều tra triệt để vụ án của Thái phó.

 

Nhưng đồng thời cũng nảy sinh cảm xúc phức tạp với đứa con trai này.

 

Ông dường như cảm nhận được sự già nua của bản thân và sự cường thế của nhi tử.

 

Thế nhưng một buổi sáng nọ, ông lặng lẽ chết trên long sàng.

 

Trước khi chết, một tay giơ lên, dường như muốn níu lấy thứ gì đó.

 

Hoàng đế băng hà sớm hơn kiếp trước.

 

Triệu Du thuận lợi đăng cơ, tiếp nhận vụ án của Thái phó, chính thức kết án.

 

Gia sản của Thái phó bị tịch thu, cả nhà bị lưu đày.

 

Thái phó chết trên đường lưu đày.

 

Trước khi chết còn để lại thư tuyệt mệnh, một bên ân cần dặn dò Triệu Du bảo trọng long thể, một bên giải thích nỗi khổ tâm của mình. 

 

Đại khái ông ta cho rằng Triệu Du sẽ cảm động.

 

Nhưng thật ra kiếp trước, Triệu Du đã từng đọc qua bức thư này rồi.

 

Khi ấy hắn vẫn là một người mềm lòng.

 

Vô số đêm, mỗi lần nhớ tới những lời dạy bảo của Thái phó, hắn đều trằn trọc suy nghĩ liệu mình có phải đã làm quá đáng hay không.

 

Hắn từng miễn tội cho hai đứa con trai của Thái phó, còn chia cho bọn họ một phần gia sản để họ sống cuộc đời của mình.

 

Nhưng đời này, hắn chỉ đốt bức thư đi, rồi xuất cung tới tìm ta.

 

Mà ta không ở trong phủ. 

 

Ta đang ở biệt viện.

 

Ta mua lại Trịnh Nguyệt Như và Trịnh mẫu, những người sắp bị bán đi.

 

Nhốt Trịnh Nguyệt Như vào mật thất dưới đất.

 

Nhốt mẫu thân nàng ta trong một khu vườn hoang phế.

 

Ta sai người ngày ngày dùng ván gỗ vả miệng Trịnh Nguyệt Như.

 

Ta nói với nàng ta, nàng ta sống một ngày thì mẫu thân nàng ta sẽ được sống một ngày.

 

Nàng ta chết, mẫu thân nàng ta cũng sẽ chết.

 

Trong mắt Trịnh Nguyệt Như tràn đầy hận ý kinh người.

 

"Độc phụ! Ngươi còn tính là người sao? Ngươi lại nghĩ ra loại biện pháp này! Ngươi sẽ chết không toàn thây! Ngươi là súc sinh!!!"

 

Ha ha!

 

Hóa ra nàng ta cũng biết đây là hành vi của súc sinh sao?

 

Thế nhưng kiếp trước, nàng ta lại cố tình làm như vậy với ta.

 

Khiến ta muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

 

Thật sự sống không bằng chết.

 

Ta khẽ cười một tiếng, nhìn cái miệng thiếu mất răng của nàng ta khép khép mở mở, thật sự bật cười thành tiếng.

 

"Cứ ngoan ngoãn ở đây đi, ta sẽ tới chùa cầu phúc cho ngươi."

 

Cầu cho nàng ta nhớ lại kiếp trước, để hận thù của ta có một nơi chốn chân thật để đáp xuống. 

 

Còn mẫu thân nàng ta, ta sẽ cho bà ta một ít hạt giống.

 

Ta sẽ nói với bà ta rằng, bà ta trồng ra được bao nhiêu lương thực thì bà ta và nữ nhi mình sẽ được ăn bấy nhiêu.


 
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục