147 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Thể loại: cổ đại triều Thanh, cung đình hầu tước, tình hữu độc chung, HE
Số chương: 130
Nữ chính: Tố Dĩ 20t/ Nam chính: Đông Tự 28t
Editor: Mạc Thiên Y
Cổ nhân thường có câu người…
Mục lục
Đã ra đến Chương 130 · Chương 130: Chương kết
Danh sách chương
129 chươngChương 1
Chương 2: Những lời ta nói các ngươi phải nghe cho rõ, không được già mồm, không được cứng cổ
Chương 3: Cô cô lớn lên trông cũng khá xinh đẹp đấy
Chương 4: Thầm than không xong, đụng phải Vạn Tuế Gia rồi
Chương 5: Lôi xuống, đánh chết!
Chương 6: Cung phi ngầm đấu đá, hy sinh vài đứa nô tài có là gì?
Chương 7: Chính chủ đến rồi!
Chương 8: Trong cung thật tốt, nước trong cung cũng có thể nuôi người được
Chương 9: Ngươi không có ánh mắt như vậy, lần sau gặp lại ta có thể nhớ ra sao?
Chương 10: Cô nàng này có thể câu hồn, quả nhiên là một nhân tài
Chương 11: Vạn Tuế Gia không hứng thú chuyện phòng the
Chương 12: Thiên hạ thái bình
Chương 13: Hoàng đế không nói nhiều, lại không thích kẻ giỏi khua môi múa mép
Chương 14: Hoàng đế bực bội cùng cực, đột nhiên phát hiện một điểm hứng thú cũng bị mất
Chương 15: Rất không nể mặt Vạn Tuế Gia
Chương 17: Lần này té rõ là dữ, mông bị tét thành hoa tám cánh rồi!
Chương 18: Chủ tử gia của chúng ta là chính nhân quân tử, không làm cái chuyện thấp hèn sờ tay bóp mông đó đâu
Chương 19: Hoàng đế hại người quả là tuyệt nhất a!
Chương 20: Tốt! Bàn tay nóng, trán cũng nóng, thành công rồi!
Chương 21: Phụ tử và Quân thần
Chương 22: Thái hậu năm nay 30 tuổi, thật ra mới hơn Hoàng đế tầm 3-4 tuổi thôi
Chương 23: Mười mấy phụ nữ trong một nhà, Vạn Tuế Gia thật giỏi hưởng thụ
Chương 24: Hành tẩu trong cung, không có mắt là không xong
Chương 25: Canh một
Chương 26: Canh hai
Chương 27: Canh ba
Chương 28: Lúc nào cũng đâm vào mắt, lâu dài, có tắt đèn cũng có thể nhận ra
Chương 29: Thích vẽ hoa viết chữ gì lên đầu, đều tùy ngài!
Chương 30: Bắt đầu từ hôm nay trở đi, ngày ngày đều nhìn thấy, có hay quên cỡ nào đi nữa cũng phải nhớ cho bằng được
Chương 31: Trẫm thấy mờ mắt, ngươi đến nhìn hộ trẫm cái
Chương 32: “Cái kia” của Vạn Tuế Gia… làm sao mới tiêu đi được
Chương 33: Ngươi đi cùng trẫm
Chương 34: Kỳ thật trẫm cũng biết luyện ưng…
Chương 35: Nô tỳ…. Không còn mặt mũi gặp chủ tử
Chương 36: Một lát ta đi tìm nàng, nàng chờ ta nha!
Chương 37: Trẫm ghét gương mặt của ngươi, hết lần này đến lần khác ngươi lại cố tình khiến trẫm chú ý, ngươi nung nấu ý �
Chương 38: Chẳng những lưu manh, còn tự xem mình là thân thiết
Chương 39: Nàng có thể ăn mòn lòng người
Chương 40: Khiến chủ tử tâm ngứa ngáy, tâm mà đã ngứa ngáy, vạn sự đều dễ thương lượng
Chương 41: Chắc Vạn Tuế Gia bị ả ta nhào mềm mất thôi?
Chương 42: Hắn đã thổi lay một hồ Nước xuân
Chương 43: Tố Dĩ ở lại!
Chương 44: Chủ tử, ngài kiên nhẫn chút nhé!
Chương 45: Trẫm không gật đầu, nàng ta cứ ngoan ngoãn làm việc đi
Chương 46: Đừng động, để trẫm dựa một chút
Chương 47: Không chịu nổi khiêu khích
Chương 48
Chương 49: Nước sông Hoàng Hà trên trời
Chương 50: Môi nàng ngay tại trước mắt
Chương 51: Vạn Tuế Gia cớ gì mắng người ta chứ!!
Xem toàn bộ 129 chương ›
Chương 52: Ngươi đối với trẫm… liệu có suy nghĩ nào khác hay không?
Chương 53: Gặp lại cố nhân
Chương 54: Ngài như vậy không được, để nô tỳ sưởi ấm cho ngài
Chương 55: Trẫm muốn sưởi ấm cho ngươi
Chương 56: Đông Pha Tố Nhục
Chương 57: Ta muốn nói với ngươi, hoàng đế có đôi khi cũng sẽ thân bất do kỷ, nhưng chỉ cần hạ quyết tâm, muốn hoàn thành m�
Chương 58: Mặt mũi ngươi cũng không xấu, thiếu cái khối kia không câu được đàn ông à?
Chương 59: Nam nhân mà rơi vào ái tình là biến đần
Chương 60: Hắn lập úp thẻ bài lại, “Không cần Bối cung”
Chương 61: Cái yếm không thấy đâu!
Chương 62: Vật dưới gối trẫm là ngươi lấy?
Chương 63: Hữu kinh vô hiểm
Chương 64: Nàng cho trẫm hôn một cái
Chương 65: Tưởng trẫm là ai cũng có thể chấp nhận à, hôn nàng là xem trọng nàng đó!
Chương 66: Cháu hãy nhịn đau bỏ thứ yêu thích, thành toàn cho nửa đời sau của thằng bé đi!
Chương 67
Chương 68: Nửa ngày không gặp, thật nhớ!
Chương 69: Thật ra, nô tỳ cũng yêu ngài…!
Chương 70: Đêm 30
Chương 71: Đem ngươi chỉ cho huynh đệ của hoàng hậu nương nương, ngươi thấy có được không?
Chương 72: Mông lớn, mắn đẻ
Chương 73: Đợi trẫm ra khỏi Sướng Xuân Viên, sẽ tự mình đến đón nàng
Chương 74: Đặt chút quan hệ
Chương 75: Nàng máu lạnh vô tình, nàng chẳng đáng!
Chương 76: Khen thay cho một kẻ hiểu đại nghĩa!
Chương 77: Hoàng tổ mẫu xem này!
Chương 78: Trẫm thích Tố Dĩ, muốn đòi lại nàng
Chương 79: Thật ra chúng ta có thể thử chỗ khác
Chương 80
Chương 81: Hoàng hậu đổ bệnh
Chương 82: Ta không hiểu lầm, cũng tin tưởng nàng
Chương 83: Bà ấy đây là muốn ăn thịt người sao?
Chương 84: Đây rõ ràng chính là Hợp đức Đế cơ, là hết thảy yêu thương và khao khát của hắn thuở thiếu thời
Chương 85: Xin Hoàng phụ chọn một kẻ hiền năng khác, phóng cho nhi tử và Tố Dĩ một con đường sống đi!
Chương 86: Đến lúc bảo Hoàng hậu ra ý chỉ rồi
Chương 87: Trang nghiêm và mị hoặc là sự kết hợp tuyệt nhất
Chương 88: Công đức viên mãn
Chương 89: Gái lỡ thì thì tốt, gái lỡ thì ấy chính là bảo vật
Chương 90: Nói ra sợ chết khiếp
Chương 91: Khuê nữ nhà ông đến cả Hoàng đế cũng không chịu lấy, thế đòi lấy Ngọc Hoàng đại đế à?
Chương 92: Anh rể cướp phúc tấn của em vợ, đồ Thiếu đạo đức!
Chương 93: Có con chủ bài vừa có thế lại thiếu tâm nhãn như Mật quý phi này, không lấy ra lợi dụng, quả là uổng phí!
Chương 94: Rượu này có hơi ngọt
Chương 95: Cửu thiên tuế, ngài thật là tuyệt a!
Chương 96: Tiểu chủ nhân, ngài có được Thượng phương bảo kiếm rồi!
Chương 97: Không ngờ Tịnh tần nương nương là người tốt…
Chương 98: Ta đây có một phương thuốc kỳ diệu
Chương 99
Chương 100: Đồ Tiện nhân nhà ngươi, đồ độc phụ nhà ngươi!
Chương 101: Định phong ba
Chương 102
Chương 103: Ngài đã về…
Chương 104: Có quyền con mẹ nó ấy!
Chương 105: Thà đắc tội quân tử, chớ đắc tội tiểu nhân
Chương 106: Hậu cung là một cái nồi lớn, sủi cảo nhân gì cũng có
Chương 107: Lễ quý nhân, nàng trật hông rồi hả?
Chương 108: Chẳng sợ cú mèo kêu, chỉ sợ cú mèo cười
Chương 109: Nô tỳ có tội, nô tỳ đã trợ thủ cho Mật quý phi
Chương 110: Nô tỳ bái biệt Vạn tuế gia
Chương 111: Tam cung lục viện biết bao kiều hoa ta không hái, ấy mà chỉ chăm chăm ôm một gốc cỏ đuôi chó là nàng
Chương 112: Vạn tuế gia ngày đêm vất vả thật xúc động lòng người
Chương 113: Nếu trẫm dùng quá sức làm đau nàng…
Chương 114: Trượng phu vô cùng sủng ái thiếp, đối với người vợ mà nói chung quy là một loại uy hiếp
Chương 115: Lễ chủ nhân rốt cuộc cũng đến bước đường này
Chương 116: Hoàng đế tệ bạc!
Chương 117: Nàng đối tốt với nàng ấy chính là đối tốt với trẫm, trẫm trong lòng cảm kích nàng cả đời
Chương 118: Tối nay ta qua chỗ nàng
Chương 119
Chương 120: Chỉ bằng mi cũng dám mời sủng? Không nhìn lại thử cân lượng của mình!
Chương 121: Sao thấy ít thịt thế nhỉ?
Chương 122
Chương 123: Nàng này không được kia không được, trẫm há từng trách móc nửa phần?
Chương 124: Con của chúng ta, thiếp muốn tự nuôi
Chương 125: Tiểu Hổ a ca
Chương 126: Sinh con trắc trở là thế
Chương 127: Tấn quý phi
Chương 128: Cả đời này của thiếp, tốt không đến nơi, tệ không đến chốn, thực sự thất bại
Chương 129
Chương 130: Chương kết





