114 vạn chữ
Hoàn thành
11
Tổng lượt
【Cường thủ hào đoạt + truy thê hỏa táng tràng + nam chính điên cuồng như chó dữ】
Trước năm mười sáu tuổi, Khương Dung Âm là đích công chúa, được vạn người kính ngưỡng, cao quý đến…
Mục lục
Đã ra đến Chương 191 · Chương 191: Ngoại truyện - Đời người dễ tàn như sương sớm
Danh sách chương
191 chươngChương 1: Tiểu Cửu của cô muốn gả cho ai?
Chương 2: Ở lại biệt viện làm ngoại thất
Chương 3: Không làm chim hoàng yến của hắn
Chương 4: Tiểu Cửu của cô, chỉ vậy mà thôi
Chương 5: Đừng vọng tưởng thứ không thuộc về mình
Chương 6: Tân phụ của Tần Thời Ngôn
Chương 7: Cả hai cùng rơi xuống nước, lại là lỗi của nàng
Chương 8: Ai ai cũng muốn nàng an phận thủ thường
Chương 9: Cô không ngại khóa nàng cả đời
Chương 10: Ta bệnh rồi, không thể hầu hạ điện hạ
Chương 11: Đừng chọc cô không vui
Chương 12: Khương Quân hắn chính là cầm thú
Chương 13: Phải trốn thật xa
Chương 14: Thái tử phi của Khương Quân
Chương 15: Lời dạy của Thịnh tiên sinh
Chương 16: Nàng không để tâm mạng của mình
Chương 17: Hắn hận nhất phản bội và lừa gạt
Chương 18: Hắn muốn nàng đi liên hôn
Chương 19: Nàng nhất định sẽ đi Đinh Châu
Chương 20: Tai họa như Khương Quân, còn lâu mới chết
Chương 21: Hoàng gia xưa nay bạc tình
Chương 22: Điện hạ đối xử với Khương Dung Âm không giống
Chương 23: Con của cô và nàng
Chương 24: Khương Quân chính là một con chó
Chương 25: Hắn tặng sách, nàng tặng thuốc
Chương 26: Hoàng đế hỏi nàng, có muốn gả không
Chương 27: Rõ ràng hắn hận ta
Chương 28: Trong lòng hắn nào có ta
Chương 29: Tình cờ gặp Thịnh Vân Vãn
Chương 30: Cô còn thật sự tưởng nàng rất nghe lời
Chương 31: Vì sao nàng không cười với cô
Chương 32: Không cho nàng đi Yến Xạ yến
Chương 33: Điều cô dạy nàng đâu chỉ có những thứ này
Chương 34: A Âm, đừng khóc
Chương 35: Trái ý hắn
Chương 36: Chết cũng phải kéo nàng theo
Chương 37: Thái tử điện hạ ghét điều gì
Chương 38: Nàng phải ngoan, phải nghe lời
Chương 39: Hắn đang lừa nàng
Chương 40: Gian phu là ai
Chương 41: Đứng ra bảo đảm cho nàng
Chương 42: Lòng nàng không tàn nhẫn bằng hắn
Chương 43: Khương Quân độc phát
Chương 44: Không ai muốn cô sống
Chương 45: Làm thiếp cho ta, nàng cũng không xứng
Chương 46: Nàng thích nghe người khác mắng mình đến vậy sao?
Chương 47: Người sống sao tranh nổi với người chết
Chương 48: Ta biết chuyện của ngươi và hoàng huynh
Chương 49: Rốt cuộc là A Âm nào
Chương 50: Cô sao lại trách nàng được
Xem toàn bộ 191 chương ›
Chương 51: Cứ để mãnh thú ăn thịt nàng
Chương 52: Con đường thoát thân trời xui đất khiến
Chương 53: Nàng mới không đến Đinh Châu
Chương 54: Ta chỉ muốn gả cho biểu ca
Chương 55: Lời cảnh cáo của Khương Quân
Chương 56: Sắp bị phát hiện rồi sao?
Chương 57: Điện hạ mất một nhánh san hô
Chương 58: Đích thân bắt nàng về
Chương 59: Sao hắn lại đến Dao Châu?
Chương 60: Sắp chạm mặt rồi
Chương 61: Bảo Khương Dung Âm cút tới gặp cô
Chương 62: Mạng của ta trong mắt Khương Quân không đáng tiền
Chương 63: Ngươi không thấy ghê tởm sao, Khương Quân?
Chương 64: Thân phận của Úy Trì Thụy
Chương 65: Trong lòng nàng, cô vô dụng đến thế sao?
Chương 66: Vạn lượng hoàng kim cũng không đổi
Chương 67: Cửu công chúa của Đại Ung
Chương 68: Nàng đã vứt bỏ cô hai lần
Chương 69: Xin Cửu công chúa buông tha cho phu quân của ta
Chương 70: Lục công chúa muốn vạch trần chuyện tư thông
Chương 71: Con người cô tính tình không tốt
Chương 72: Chết rồi thì có thể chấm dứt tất cả
Chương 73: Tụng kinh niệm Phật cho hắn sao?
Chương 74: Đây chính là bê bối của hoàng thất
Chương 75: Sự thăm dò của Ngụy hoàng hậu
Chương 76: Chiếc lồng mục ruỗng mà hoa lệ
Chương 77: Đây là đồ của vương thất Đại Diệu
Chương 78: Nàng vĩnh viễn đều là muội muội của Thái tử
Chương 79: Không nỡ hủy hôn sao?
Chương 80: Huy Chi tiên sinh
Chương 81: Nàng phải trở thành một người đã chết
Chương 82: Ván cờ này rốt cuộc giết ai
Chương 83: Cửu công chúa và ta là những người rất giống nhau
Chương 84: Lại có mấy phần tâm tư trong đó
Chương 85: "Vì sao nhất định phải đi, vì sao không đợi ta"
Chương 86: Ai ai cũng có thể là quân cờ của hắn
Chương 87: Hay là người giết ta đi
Chương 88: Ta có thể giúp nàng rời khỏi Khương Quân
Chương 89: Có phải ta đã quen biết hắn từ lâu rồi không
Chương 90: Hôn ta, ngay bây giờ
Chương 91: Bắt mạch cho Khương Dung Âm
Chương 92: Vậy thì làm một thanh đao giết hắn
Chương 93: Cũng không phải thứ vô dụng
Chương 94: Có thù thì dễ xử rồi
Chương 95: Nàng ta muốn tính kế Khương Quân?
Chương 96: Người bạc tình bạc nghĩa
Chương 97: Ngược lại là lương duyên trời định
Chương 98: A Âm định trả thù lao gì đây?
Chương 99: Đi một người, lại đến một người
Chương 100: Là nàng không muốn gả
Chương 101: Mời nàng ăn kẹo hồ lô
Chương 102: Ta giúp nàng cược
Chương 103: Sao tim đập nhanh như vậy?
Chương 104: Khương Quân không phải người hoàng thất sao?
Chương 105: Ai mới là con cá hắn muốn câu
Chương 106: Cầu xin ngươi trả Thời Ngôn lại cho ta đi
Chương 107: Ta muốn Khương Dung Âm chết không yên lành
Chương 108: Muốn trốn đến chân trời góc biển
Chương 109: Ngươi sao lại bạc bẽo đến vậy
Chương 110: Đối với nàng rốt cuộc là vì công hay vì tư
Chương 111: Nàng thông minh lắm
Chương 112: Nàng mới không tin mấy trò tài tử giai nhân
Chương 113: Là ngươi hãm hại Dung Âm đúng không
Chương 114: Không ai cướp vị trí của ngươi
Chương 115: Xem Khương Quân là món bánh thơm ngon sao?
Chương 116: Người nhà họ Ngụy thật đáng chết
Chương 117: Trước kia nàng và hắn cũng quen biết nhau
Chương 118: Vậy vì sao nàng lại muốn giết hắn
Chương 119: Trộm đồ của người khác, cuối cùng cũng phải trả
Chương 120: Hắn chính là Thái tử của Đại Ung
Chương 121: Tình lang của nàng đã trả một cái giá không nhỏ
Chương 122: A Âm phải mong cô sống lâu trăm tuổi mới đúng
Chương 123: Lấy lòng và mua vui là thủ đoạn của thị thiếp
Chương 124: Nàng nghe lời hơn trước rồi
Chương 125: Đại Nguyệt lại cầu cưới
Chương 126: Nàng cứ không tình nguyện đến vậy
Chương 127: Hoàng huynh, hay là phu quân
Chương 128: Ta có vong thê
Chương 129: Dưới mặt nước tĩnh lặng là dòng ngầm cuộn trào
Chương 130: Ngươi còn nhớ thân phận của mình không?
Chương 131: Ta có thể theo điện hạ đến Phạm Dương không?
Chương 132: Điện hạ, người cũng biết sợ sao?
Chương 133: Hoàng đế đang tra Khương Quân
Chương 134: Kẻ thù của hắn nhiều đến đếm không xuể
Chương 135: Bắt phò mã trốn hôn của ta
Chương 136: Những ngày tháng của phu thê bình thường
Chương 137: Dẫn điện hạ đến Phong Châu
Chương 138: Mềm lòng chính là sơ hở lớn nhất
Chương 139: Lời đùa của trưởng bối không thể tính là thật
Chương 140: Kết bạn với Sa Tuyết Nhạn
Chương 141: Sa Tuyết Nhạn có biết thân phận của nàng không
Chương 142: Cẩn thận Khương Quân
Chương 143: Sở thích của con người không biết nói dối
Chương 144: Qua cô, nàng đang nhìn ai?
Chương 145: Tất cả mọi người đều là quân cờ trong tay người
Chương 146: Chạy thật xa, vĩnh viễn đừng quay đầu
Chương 147: Ngọc bội uyên ương
Chương 148: Mùi vị ngân điệp hoa thế nào?
Chương 149: Nàng một đi không quay đầu, chạy về phía nam nhân khác
Chương 150: Nàng dù chết cũng không muốn đi theo ngươi
Chương 151: Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp?
Chương 152: Dù là thi thể, cô cũng muốn
Chương 153: Ta cứ muốn hắn, chết cũng không buông tay
Chương 154: Con trai của Nghiêm Duy
Chương 155: Sự tồn tại của nàng không liên quan gì đến tâm tư của hắn
Chương 156: Vương gia vô cùng thương yêu ta
Chương 157: Hoặc là trở về, hoặc là cô đưa một người chết cho nàng
Chương 158: Kẻ phản bội mới là người đáng xuống địa ngục nhất
Chương 159: Ngươi đang nhìn gì?
Chương 160: Miệng người chết mới là kín nhất
Chương 161: Thịnh Hoài An phát giác
Chương 162: Đưa nàng rời khỏi Tùy Châu
Chương 163: Cô sẽ dễ dàng thả nàng đi như vậy sao?
Chương 164: Không định trả Khương Dung Âm lại cho hắn
Chương 165: Ngươi và Khương Dung Âm rốt cuộc là quan hệ gì?
Chương 166: Nàng ấy là muội muội của con
Chương 167: Ta hình như đã quên một người rất quan trọng
Chương 168: Hoặc là ta đem tin tức của nàng nói cho Khương Quân
Chương 169: Đến Yết Châu tìm người
Chương 170: Trả A Âm của cô lại đây
Chương 171: Đến Lĩnh Nam hay quay về?
Chương 172: Gạch tên nàng khỏi ngọc điệp hoàng gia
Chương 173: Ngươi vĩnh viễn chỉ biết ép buộc nàng
Chương 174: Thương nhân Lĩnh Nam Tề Bảo
Chương 175: Gặp lại Tề Bảo, kế rời khỏi Lĩnh Nam
Chương 176: Là ông trời thay nàng khóc một trận
Chương 177: Đây là con đường do chính nàng chọn
Chương 178: Đổ tội cho Khương Quân
Chương 179: Rốt cuộc huynh vẫn không chịu buông tha trẫm
Chương 180: Sống sót đã là không dễ
Chương 181: Biến động và tranh chấp
Chương 182: Mười lăm ngày, trở về bên cạnh ta
Chương 183: Sao ngươi lại là Khương Huy?
Chương 184: Đối với Khương Dung Âm, e là hắn đã sớm có tâm tư
Chương 185: Biết rõ còn hỏi, ta mong ngươi chết thấu lắm
Chương 186: Từ bỏ rất khó, ngươi bằng lòng thành toàn cho nàng sao?
Chương 187: Ta bằng lòng gả cho Tiểu vương gia
Chương 188: Thả nàng đi
Chương 189: Với nàng mà nói, Nguyệt Thành là sự tái sinh
Chương 190: Cánh diều bay xa rồi - Đại kết cục
Chương 191: Ngoại truyện - Đời người dễ tàn như sương sớm




