Dị Độ Lữ Xã/ Chương 11: Bước thứ nhất trong trao đổi hữu nghị
Mục lục
16.5px
Dị Độ Lữ Xã

Chương 11: Bước thứ nhất trong trao đổi hữu nghị

Thiếu nữ trong tranh tự xưng là “Eileen” và Vu Sinh ở bên ngoài trợn mắt nhìn nhau, cho tới bây giờ cả hai vẫn không tạo được chút tin tưởng nào với nhau.

Vu Sinh căn bản không thể nào xác nhận được đồ vật trước mắt này và một loại nguyền rủa nào đó giống như “Người trong bức họa” là thật hay giả, bao gồm cả chuyện đối phương nhắc tới “Ngôi nhà của Alice” cùng với việc bị phong ấn vào trong tranh gì gì đó, đây là lần đầu tiên cậu nghe nói như vậy—— cũng chính bởi vì chuyện này, nên khi Eileen nói cô cũng không biết tại sao mình lại xuất hiện trong phòng thì cậu càng không dám tin.

Ở bên kia, Eileen cũng cảm thấy con người tên là Vu Sinh này vẫn còn ý định muốn dùng bật lửa đốt mình, ánh mắt cô một mực để ý động tĩnh của cái bật lửa kia.

“Tôi cảm thấy nhất định là anh mua tranh về treo ở nhà, sau đó quên béng đi mất thôi. . .”

Eileen lặp lại một lần nữa.

“Không phải bình thường vẫn như vậy sao, con người các anh cứ nhìn thấy cái gì kỳ lạ là muốn mang về, sau đó để quên. . .”

Nghe đối phương nói vậy Vu Sinh khẽ giật mình trong lòng, bởi vì cậu thật sự không biết nguồn gốc những đồ vật bên trong căn phòng này—— dù sao cậu cũng mới chân chính đi tới “Nơi này” được hai tháng, đừng nói là không quen thế giới này, mà ngay cả bản thân cậu cũng không hiểu hết về mình, ai biết được hai tháng trước phòng này và chủ nhân của nó như thế nào.

Là một “Vu Sinh” khác ư?

Nhưng những ý niệm này cũng chỉ lóe lên trong đầu cậu một cái rồi biến mất, đối mặt với ánh mắt đỏ tươi, săm soi của người trong bức họa, Vu Sinh vẫn lắc đầu trả lời một câu theo bản năng:

“Chắc chắn chuyện đó là không thể nào —— bức tranh này của cô vừa nhìn cũng biết là rất quý, không giống như thứ tôi có thể mua được. . .”

“Ngỡ đâu rất rẻ thì sao!”

Eileen ôm chặt con gấu bông, rướn người về phía trước.

“Thời đại này tranh giả, đồ cổ giả, thư pháp giả nhiều lắm! Biết đâu tôi được bán từ một tên buôn chuyên đồ giả nào đó, hai tệ một bức, bán sỉ cùng cả đống tranh khác, hoặc là do mấy con buôn chẳng biết gì bán nhầm...””

Vu Sinh tỏ vẻ khó tin:

“Cái khung tranh đó chỉ cần cầm lên đã biết là gỗ thịt nguyên khối, mép khung còn được khảm chỉ vàng...”



Eileen gật gù như sực nhớ ra:

“Lớp da làm từ gỗ Tử Đàn, mặt lót bằng keo nhựa cây! Khung sắt ngoài còn được mạ đồng nữa.”

Vu Sinh:

“…Vậy thì làm gì có chuyện chỉ hai tệ một cái.”

“Bốn tệ cũng được mà! Không thể cao hơn được nữa, cao hơn thì chẳng ai thèm mua.”

Vu Sinh: “…”

Eileen mở to đôi mắt đỏ lừ:

“Này, tại sao anh không nói chuyện nữa?”

Vu Sinh ngồi xổm xuống trước bức tranh của Eileen, đột nhiên cảm thấy buồn cười, sau đó thật sự bật cười thành tiếng, cậu đặt mông ngồi trên đất, ngẩng đầu cười lớn, cười đến mức nửa người ngả về sau —— cả đời này cậu chưa từng nghĩ tới mình sẽ trải qua một ngày như thế, ngồi xổm trong một căn phòng trống rỗng, cãi nhau với một con búp bê bị phong ấn trong tranh về chuyện bức tranh giả này hai tệ một bức hay bốn tệ một bức....

Mà trước đây không lâu, cậu còn bị một con ếch xuất hiện trong cơn mưa đá móc mất trái tim.

Những chuyện này thật sự quá thú vị rồi.

Eileen bị tiếng cười đột ngột của Vu Sinh dọa cho có phần sợ hãi, cô và khung tranh của mình bị Vu Sinh lấy từ trên tường để xuống đất, lúc này cô chỉ có thể nhìn thấy trần nhà trống trơn và tiếng cười từ bên cạnh truyền tới, chuyện này làm cho cô không nhịn được mà kêu la:

“Này anh đừng cười được không! Chuyện này thì có gì đáng cười chứ?”

Vu Sinh chậm rãi ngưng cười, cậu hơi nhích thân thể về phía trước, nhìn Eileen trong bức tranh, vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc:

“Giấc mơ kỳ quái trước đó của tôi là do cô làm à?”

Cậu đang nói tới giấc mơ kỳ dị hôm trước — giấc mơ mà cậu cầm rìu bổ vào ổ khóa trên cánh cửa, sau cánh cửa lại vang lên những tràng cười quái dị. Bây giờ nghĩ lại, rõ ràng giấc mơ đó và thiếu nữ kỳ lạ trong bức tranh này có liên hệ không nhỏ.



À đúng rồi, trong mơ cậu còn bị trẹo lưng —— bây giờ vẫn còn đau.

“Không phải!”

Eileen lập tức lắc đầu, nhưng theo đó lại dừng lại, vẻ mặt có chút do dự:

“Cũng không hoàn toàn là không phải. . .”

“Có ý gì?”

Vu Sinh cau mày,

“Cô nói chuyện vòng vo quá.”

“Giấc mơ kia là anh tự mơ, nhưng đúng là tôi có chui vào.”

Eileen kiên nhẫn giải thích.

“Tôi cảm ứng được có người đang nằm mơ, nên đã nghĩ dùng phương pháp này tìm người đến giúp đỡ, cũng không định làm chuyện xấu! Tôi không biết anh không mở được cánh cửa kia lại nổi nóng như thế, quên mang chìa khóa thì cũng đâu cần dùng rìu phá cửa chứ. . .”

Nghe Eileen cằn nhằn, Vu Sinh dần dần hiểu ra:

“Nói cách khác, cánh cửa đó cũng không phải do cô khóa, giấc mơ cũng không phải do cô tạo ra, cô chỉ có năng lực tiến vào giấc mơ của người khác?”

“Đúng vậy —— thực ra tôi còn biết nhiều thứ lắm!”

Eileen gật đầu, trên mặt hiện ra vẻ tự hào, nhưng rất nhanh phần tự hào này đã ảm đạm xuống.

“Có điều bây giờ bị phong ấn trong tranh, nên gần như chỉ còn lại năng lực này. . .”

Vu Sinh nửa tin nửa ngờ với lời nói của Eileen, đồng thời cũng nảy sinh nhiều nghi hoặc và suy nghĩ về những sự tình mình đã trải qua trong giấc mơ kỳ quái đó, tiếp theo đó, cậu lại hỏi vấn đề thứ hai:
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục