Dị Độ Lữ Xã/ Chương 311: Phán đoán của Bách Lý Tình
Mục lục
16.5px
Dị Độ Lữ Xã

Chương 311: Phán đoán của Bách Lý Tình

Thực tế đã chứng minh, trong chuyện giao tiếp với Vu Sinh, vị nữ Cục trưởng này vẫn còn cần phải rèn luyện thêm.

Cô phải xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, mới chắc chắn rằng mình không nghe nhầm.

Vu Sinh hứng thú bừng bừng, kể cho Bách Lý Tình nghe kế hoạch đầy tham vọng về mô hình nông trại sinh thái giải trí “Thung Lũng Tinh X”, cùng những khó khăn thực tế mà cậu đang gặp phải trong việc “trồng trọt trong Dị Vực”. Cậu còn phân tích tỉ mỉ về tính khả thi của dự án, cũng như tiến độ hiện tại, khiến một người từng trải như Bách Lý Tình cũng phải sửng sốt.

Công bằng mà nói, làm Cục trưởng Cục Đặc Nhiệm bao năm nay, Bách Lý Tình có thể nói là chuyện gì cũng từng gặp qua — nhưng đúng là chưa từng gặp chuyện kiểu này…

“Thật ra bên tôi vẫn cần hỗ trợ khá nhiều đấy.”

Dường như Vu Sinh hoàn toàn không nhận ra biểu cảm có phần vi diệu của đối phương (dù sao thì biểu cảm của vị nữ Cục trưởng này vốn đã rất khó đọc), vẫn tiếp tục hào hứng nói.

“Tôi kể cô nghe toàn mấy thứ bên ngoài thôi, mấu chốt là giờ trong thung lũng không có điện. Nếu được thì cô có thể giúp tôi kiếm một bộ phát điện nào đó không? Nhưng mà chỗ đó lại chẳng có mặt trời, tuy ánh sáng ban ngày thì khá rực rỡ nhưng không chắc có dùng được năng lượng mặt trời không. Dưới chân núi có một con suối nhỏ, nhưng dòng chảy yếu quá, e là không đủ cho cả trạm thủy điện cỡ nhỏ. Nếu thật sự không còn cách nào thì chắc chỉ còn nước dùng nhiệt điện…”

Vu Sinh vui vẻ thao thao bất tuyệt một tràng dài, mãi đến lúc sực nhận ra thì mới vội vàng dừng lại, hơi xấu hổ nhìn vị Cục trưởng trước mặt:

“Ờ, tôi nói hơi nhiều nhỉ? Có phải yêu cầu hơi quá đáng rồi không?”

Bách Lý Tình thật sự bị chặn họng mấy giây, mãi đến khi Vu Sinh lên tiếng lần hai mới hồi thần lại. Cô cố giữ vẻ điềm tĩnh như mọi khi rồi mở miệng:

“… Tôi sẽ cố gắng sắp xếp.”

Sau đó cô ngừng một lúc, có vẻ đang cố gom lại dòng suy nghĩ đã bị đứt đoạn, rồi đổi sang giọng điệu nghiêm túc:

“Tôi thật sự rất bất ngờ — những điều cậu nói đến là lĩnh vực mà chưa ai từng đặt chân vào. Nói thật, chỉ riêng ý tưởng này của cậu thôi đã có giá trị nghiên cứu rất cao rồi… Tất cả những gì liên quan đến thung lũng đó, cả những biến đổi đã xảy ra và tình trạng môi trường hiện tại, đều khiến tôi cực kỳ quan tâm.”

“Ờ thì, tôi cũng không nghĩ nhiều đến vậy đâu, chỉ là thấy đất chỗ đó rộng thế mà không tận dụng thì tiếc quá.”

Vu Sinh gãi đầu.

“Vậy coi như thống nhất nhé? Tôi có thể mở một vài khu vực nhất định trong thung lũng để các cô vào điều tra, còn các cô hỗ trợ tôi một ít vật tư và nhân lực?”



“Không vấn đề.”

Bách Lý Tình trịnh trọng gật đầu.

“Chi tiết về phạm vi hỗ trợ và danh sách trang thiết bị, chúng tôi sẽ chốt lại sau khi chuyên viên đến khảo sát thực địa.”

Vu Sinh mỉm cười, đứng dậy vươn tay ra phía đối phương:

“Vậy thì, hợp tác vui vẻ.”

Bách Lý Tình hơi do dự, nhưng rồi cũng đứng lên bắt tay cậu:

“Hợp tác vui vẻ.”

Vu Sinh nhẹ nhàng thở ra, rồi quay đầu nhìn về phía căn phòng thí nghiệm đối diện, nơi vẫn còn đang bận rộn. Sau khi trầm ngâm một chút, cậu nói:

“Mấy chuyện cần bàn cũng nói xong hết rồi, mà cái linh kiện kim loại tôi mang đến có vẻ nhất thời cũng chưa nghiên cứu ra được gì... Vậy nhân lúc rảnh rỗi này, cô dẫn tôi đi tham quan quanh đây được không? Coi như là để mừng cho dự án hợp tác mới — tôi thật sự rất tò mò về tổng bộ của các cô.”

Bách Lý Tình hơi khựng lại, nhưng rồi nhanh chóng gật đầu:

“Tất nhiên là được.”

“Thế còn Elieen với Hồ Báo, hai người ở đây đợi nhé?”

Vu Sinh quay đầu nhìn về phía cô bé búp bê và Hồ Yêu.

Elieen tỏ vẻ hơi bất ngờ, nhưng chưa kịp lên tiếng thì Hồ Báo đã vô thức đứng phắt dậy:

“Ân công, em đi với anh…”

“Bọn anh chỉ loanh quanh gần đây thôi.”



Vu Sinh giơ tay xoa lên lớp lông mềm sau tai Hồ Báo.

“Tiện thể bàn luôn chuyện bố trí nhóm điều tra ở trong thung lũng. Chắc chắn không có gì thú vị đâu. Em và Elieen cứ ở lại đây, tranh thủ trông chừng tình hình trong phòng thí nghiệm.”

Hồ Báo ngẩn ra, có vẻ vẫn còn hơi lưỡng lự.

Elieen thì bất ngờ đứng dậy, trèo thẳng lên bàn, kéo nhẹ cái đuôi của Hồ Báo:

“Thế cũng được, chúng ta cứ ở đây đợi Vu Sinh…”

Vừa nói, cô vừa liếc nhìn về phía Bách Lý Tình:

“Ở đây có gì ăn ngon không? Cho tụi tôi ít đồ ăn vặt nhé, vừa ăn vừa chờ.”

“Được, tôi sẽ bảo người mang qua.”

Bách Lý Tình gật đầu.

“Đồ ăn vặt của nhân viên chỗ chúng tôi rất được khen đấy.”

Hồ Báo nghe vậy thì cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngồi lại xuống ghế, bày ra tư thế sẵn sàng “chờ cơm”, vừa nhìn Vu Sinh vừa dặn dò:

“Vậy ân công nhớ về sớm nhé, em ngồi đợi đấy — đừng đi xa quá đó nha.”

Vu Sinh mỉm cười gật đầu, rồi đưa tay cụng nhẹ nắm tay nhỏ bé của Elieen, sau đó xoay người, bước theo sau Bách Lý Tình, thong thả rời khỏi căn phòng.

Trên đường đi, Bách Lý Tình không nói một lời, giống như một khối băng di động, giữ nguyên vẻ mặt không đổi và bước chân chuẩn xác như máy móc, dẫn Vu Sinh đi dọc hành lang dài tầng 54-1/2. Chỉ khi có nhân viên của Cục Đặc Nhiệm đi ngang qua chào hỏi, cô mới hơi gật đầu đáp lại. Cứ thế, hai người đi đến cuối hành lang, bước vào thang máy, rồi cùng nhau đi lên tầng trên.

“Chúng ta đi đâu vậy?”

Vu Sinh thấy Bách Lý Tình chỉ quẹt một chiếc thẻ đen, không hề chọn tầng nào, nhưng thang máy lại như đã xác định xong đích đến và lập tức bắt đầu chạy nhanh, không khỏi tò mò hỏi.

“Tầng N.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục