Dị Độ Lữ Xã/ Chương 317: Ở nhà
Mục lục
16.5px
Dị Độ Lữ Xã

Chương 317: Ở nhà

Vu Sinh bước qua cánh cửa, trở về nhà. Căn nhà số 66 đường Ngô Đồng vẫn mang dáng vẻ quen thuộc — đồ đạc tuy rẻ tiền nhưng vẫn dùng tốt, nội thất có phần cũ kỹ nhưng không gian rộng rãi, trong nhà rất ấm áp. Đèn sáng, cửa mở, chiếc tivi cũ đến giờ vẫn chưa “đột tử”. Elieen đang ngồi trên bàn, chăm chú xem chương trình tạp kỹ vô bổ. Còn một Elieen khác thì vừa vào nhà đã phóng ngay vào phòng khách, trèo lên bàn trà mở chiếc tivi khác để theo dõi bộ phim đô thị mà cô nàng đang mê.

Phải nói là cô búp bê này thật khiến người ta nể phục. Mấy thứ nhảm nhí mà cô ta xem, Vu Sinh chỉ liếc qua một cái đã thấy não mình như đang run rẩy, vậy mà cô ta còn có thể tách ra hai thân, đồng thời xem hai thứ mà vẫn không đến mức phát điên… Cũng khó trách đầu óc hơi có vấn đề.

Hồ Báo thì chạy vào bếp, ngoan ngoãn rửa tay, sau đó ngậm nửa cây xúc xích rồi nhởn nhơ đi vào phòng khách. Cô lấy chiếc điện thoại cũ Vu Sinh tặng ra, tiếp tục mày mò cách sử dụng.

Vu Sinh thay đồ xong, bên tai vang lên tiếng chương trình giải trí từ tivi, kèm theo là những lời Elieen mỉa mai tình tiết ngu ngốc trong phim và tiếng cười khúc khích của cô nàng. Thỉnh thoảng còn có cả tiếng Hồ Báo phàn nàn vì Elieen ồn ào quá. Cậu nhìn quang cảnh trong phòng khách, thoáng chốc cảm thấy khó tin.

Cậu đã sống trong căn nhà lớn này hai ba tháng rồi. Mà trong suốt phần lớn thời gian đó, điều cậu luôn nghĩ là khi nào mới có thể rời khỏi nơi này, quay về “nhà thật” trong ký ức của mình. Thế nhưng bây giờ, đúng khoảnh khắc này, trong mấy phút ngắn ngủi ấy, cậu lại cảm thấy… mình đã đứng trong chính ngôi nhà của mình rồi.

Nơi này quen thuộc và khiến cậu cảm thấy an lòng.

Elieen nhảy từ bàn trà lên ghế sofa, lục đục tìm tư thế nằm dễ chịu ở giữa đệm, rồi bỗng dưng vươn tay, quay đầu phàn nàn với Hồ Báo:

“Em rụng lông đến bao giờ mới hết thế hả? Cả ghế sofa toàn lông đuôi của em thôi, chị còn bị dính vào khớp nối nữa đây này!”

“Không có cách nào đâu, bọn Hồ Ly chúng em là thế mà.”

Hồ Báo vừa nghịch điện thoại vừa gặm xúc xích, vẫn không quên trả lời than phiền của Elieen.

“Qua vài tháng nữa là ổn thôi…”

Elieen vừa lôi từng sợi lông cáo ra khỏi khớp cầu nối, vừa nghi ngờ ngẩng đầu lên:

“Vài tháng nữa là em không rụng nữa hả?”

“Chị nên làm quen dần đi.”

Elieen bật dậy ngay tại chỗ, quay đầu hét lớn:



“... Vu Sinh, anh không quản cái con cáo ngốc này à!”

Nghe tiếng búp bê nổi giận mách lẻo, trên mặt Vu Sinh lại bất giác nở một nụ cười. Cậu bỗng cảm thấy những ngày tháng như thế này cũng thật tuyệt. Rồi cậu bước đến, ngồi xuống giữa búp bê và Hồ Ly, tận hưởng khoảnh khắc yên bình, tiện thể tách hai cô nàng ra một chút cho yên ổn.

Hồ Báo vui vẻ trườn lên sofa, lăn qua lăn lại, rồi quàng một chiếc đuôi lên đùi Vu Sinh:

“Ân công, cho anh đuôi nè!”

Ngay sau đó, Vu Sinh liền nghe thấy một tràng “tách tách tách”, cảm giác như cả tay lẫn chân bị kim châm — một vòng tĩnh điện rần rần như xung điện chọc thẳng vào da thịt.

Tĩnh điện lách tách trong mùa đông như những bông hoa nở rộ, mà ý nghĩa của nó là: nên bật máy tạo ẩm rồi đấy.

Vu Sinh giật nảy mình — cậu còn chưa quen chuyện Hồ Ly rụng lông, giờ lại phát hiện ra: vào mùa đông, Hồ Ly không chỉ rụng lông mà còn phát sinh tĩnh điện!? Trên đời này bao nhiêu truyện cổ tích về Hồ Ly, thế mà chẳng có lấy một dòng nào nói về vụ này!?

Hồ Báo thì chẳng tỏ vẻ gì lạ, mấy cái đuôi khác của cô vẫn còn đang cọ cọ trên sofa. Giữa những chiếc đuôi thỉnh thoảng lại lóe lên tia lửa điện lách tách, ánh sáng xanh nhạt nhấp nháy, y như một tu sĩ lôi điện.

Vu Sinh bị điện giật cho run cầm cập, cậu đưa tay ấn vào đuôi Hồ Ly, vừa kinh ngạc vừa bất lực cất lời:

“Cái đuôi của em… còn sinh ra tĩnh điện nữa à?”

“Đúng vậy đó.”

Hồ Báo gật đầu.

“Tối tắt đèn nhìn đẹp lắm luôn ấy! Cọ mạnh mạnh một chút là nó sẽ lách tách sáng lên mấy phút liền!”

Vu Sinh ngạc nhiên ra mặt, rồi hơi do dự hỏi:

“Chuyện em rụng lông mùa đông thì anh chịu được. Nhưng… yêu quái các em không có pháp thuật nào để khử tĩnh điện mùa đông à?”



“Có chứ.”

“Vậy sao em…”

“Chưa học được.”

Vu Sinh lập tức nghẹn lời, không biết phải đáp thế nào. Sau đó cậu vừa cẩn thận xoa vuốt đuôi Hồ Ly (thỉnh thoảng vẫn bị giật, nhưng cảm giác rất đã tay), vừa bắt đầu tính đến đủ loại giải pháp có vẻ hợp lý hoặc vô cùng mơ hồ như: mua vài chiếc máy tạo ẩm cỡ đại, bắt Hồ Báo đi dép chống tĩnh điện, hoặc chải đuôi bằng lược ẩm…

Dần dần, một cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến.

Hôm nay cậu dậy quá sớm, mà gần đây lại có nhiều việc, giấc ngủ không đủ. Giờ phút này, cảm giác thư thái ập đến, cơn buồn ngủ cũng theo đó không kìm được.

Mi mắt cậu sụp xuống, thả lỏng người, khẽ thở dài, và trong khoảnh khắc mơ màng ấy, vài chuyện cũ khi trò chuyện với Bách Lý Tình lại thoáng hiện về trong đầu — về thân thế của Hồ Báo, và những điều chưa biết nằm ngoài thế giới này.

“Hồ Báo.”

Đột nhiên Vu Sinh lên tiếng, giọng còn chút lơ mơ.

“Em sống ở đây… thấy vui không?”

Hồ Báo ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Vu Sinh có vẻ sắp thiếp đi, ngơ ngác suy nghĩ một lát, rồi trên khuôn mặt cô bé Hồ Ly nở ra một nụ cười thuần khiết:

“Vui chứ.”

“Ừ, vậy thì tốt… miễn là em thấy vui là được rồi…”

Vu Sinh ngáp một cái, điều chỉnh tư thế trên sofa, rồi nằm xuống.

“Anh hơi buồn ngủ… chợp mắt chút… tỉnh dậy rồi nấu cơm cho em.”

Hồ Báo “ồ” một tiếng. Đến khi cô cúi đầu nhìn lại, Vu Sinh đã gối đầu lên một chiếc đuôi của cô mà ngủ thiếp đi rồi.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục