Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh/ Chương 18: Đừng Nói Với Ta Ngươi Còn Có Cơ Bụng Tám Múi
Mục lục
16.5px
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 18: Đừng Nói Với Ta Ngươi Còn Có Cơ Bụng Tám Múi

- Đây không phải Đổng Vũ Hân sao? Ông trời ơi, nữ thần của ta! Đúng là cầm thú!

Coong!

Một người đạp xe, mắt không rời Đổng Vũ Hân, liền đâm thẳng vào cột điện ven đường.

Bang!

Một người khác cưỡi xe đạp trực tiếp đụng vào một chiếc xe đạp phía trước, cả hai ngã lăn ra đất.

Đây là con đường dẫn thẳng đến Xương Khê Nhất Trung, trên đường có không ít học sinh đang đến trường.

Đổng Vũ Hân là nữ thần trong lòng của rất nhiều người trong số họ.

- Này, cái tên kia, đã bảo cẩn thận rồi, sao lại đột nhiên phanh gấp? Nhất định là cố ý đúng không?

Đổng Vũ Hân cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra, vội vàng buông tay, sau đó đánh nhẹ vào lưng Cát Đông Húc vài cái.

Ầm!

Coong!

Lại có thêm vài vụ “tai nạn xe cộ” xảy ra do sự thân mật ám muội giữa Đổng Vũ Hân và Cát Đông Húc.

- Không phải, thật sự không phải! Ta cũng không nghĩ phía trước lại đột nhiên xuất hiện cái hố to như vậy. Nếu ngươi không muốn đi nữa, ta sẽ đi bộ.

Cát Đông Húc bị Đổng Vũ Hân chất vấn, khuôn mặt bắt đầu nóng lên, vội vàng giải thích.

Mặc dù không cố ý, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời Cát Đông Húc trải nghiệm cảm giác chạm vào một nữ sinh, khiến hắn có chút bối rối.

Dù không nhìn thấy mặt của Cát Đông Húc, Đổng Vũ Hân vẫn nhận ra sự lúng túng và căng thẳng qua giọng nói của hắn.

Nhìn lại cái hố to phía sau, nàng không khỏi cười khúc khích, dùng ngón tay nhẹ nhàng đâm vào lưng Cát Đông Húc rồi nói:

- Khẩn trương làm gì? Ta chỉ đùa với ngươi thôi, chứ ngươi cũng đâu có gan làm gì xấu xa!

- Khụ khụ!

Cát Đông Húc lúng túng ho khan, trong đầu không thể không nhớ lại cảm giác thân mật vừa rồi.

Nhìn thấy Cát Đông Húc càng ngày càng lúng túng, Đổng Vũ Hân thoải mái hơn, thậm chí cảm thấy như giữa họ đã thân mật hơn nhiều.

Nàng không để tay lên đệm ngồi sau nữa, mà tự nhiên đặt lên phần eo của Cát Đông Húc.



Khi nhận ra điều này, mặt nàng đỏ bừng, định rút tay lại, nhưng rồi cảm thấy việc để tay như vậy thật thoải mái, nàng bí mật liếc nhìn Cát Đông Húc, thấy hắn không có gì khác thường, liền an tâm tiếp tục để tay lên eo hắn.

Cùng lúc đó, nàng nũng nịu cảnh cáo:

- Nhớ đừng có phanh gấp đột ngột nữa đấy, bằng không ta sẽ không để yên cho ngươi đâu!

- Chắc chắn sẽ không.

Cát Đông Húc vội vàng đáp.

- Đúng rồi, ta còn chưa biết ngươi là người ở đâu?

Đổng Vũ Hân hỏi để chuyển đề tài.

- Bạch Vân Sơn trấn, Cát gia Dương Thôn. Hiện tại ta đang thuê nhà ở đối diện nhà ngươi.

Cát Đông Húc trả lời, không hiểu sao sau lần tiếp xúc thân mật vừa rồi, hắn lại cảm thấy thoải mái hơn, không còn căng thẳng như trước.

- Ồ, sao ngươi biết ta ở đối diện nhà ngươi? À, ta hiểu rồi, chắc chắn ngươi thuê nhà đối diện của cái tên béo chết tiệt hay nhìn lén ta, nên mới biết đúng không?

Đổng Vũ Hân bất ngờ, sau đó nhớ đến Trình béo hay trốn sau cửa sổ nhìn lén nàng, tưởng nàng không biết sao.

- Không ngờ ngươi lại biết chuyện này!

Cát Đông Húc nghe vậy không khỏi cảm thấy tội nghiệp cho Trình Nhạc Hạo.

- Phí lời, giác quan thứ sáu của nữ sinh rất nhạy bén. Tên kia cả ngày trốn sau cửa sổ nhìn lén, còn tưởng ta không biết!

Đổng Vũ Hân nói.

Cát Đông Húc nghe xong, thầm thấy may mắn vì mình chưa từng nhìn lén nữ sinh, nếu không khó tránh khỏi bị mang tiếng là kẻ cuồng nhìn lén.

- Ta nói Đông Húc, ngươi đừng học theo tên béo chết tiệt đó mà trở nên xấu xa.

Đổng Vũ Hân lại nói.

- Được, được, nhưng thực ra Nhạc Hạo cũng không tệ đâu. Hắn nhìn lén ngươi, chẳng qua vì ngươi quá xinh đẹp, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, ai cũng yêu thích cái đẹp mà. Ngươi ở đối diện, hắn nhìn lén cũng là lẽ thường tình thôi.

Cát Đông Húc nói, mặc dù trong lòng cũng thấy hành vi của Trình Nhạc Hạo không đúng, nhưng vì họ là bạn bè, lại ở cùng một nhà, nên hắn cảm thấy phải nói đỡ cho bạn mình vài câu.

Không có nữ sinh nào không thích được khen ngợi, Đổng Vũ Hân cũng không ngoại lệ.

Lời nói của Cát Đông Húc khiến nàng rất hài lòng, nhưng ngoài miệng lại giả vờ trách móc:

- Nói vậy, nếu đối diện nhà ngươi cũng có một nữ sinh xinh đẹp, ngươi cũng sẽ làm như vậy à?



- Khụ khụ!

Cát Đông Húc chợt nhận ra lời nói của mình có thể làm hại đến bản thân, nhưng may mắn hắn phản ứng nhanh, liền nghĩ ra lời giải thích:

- Đương nhiên không, nếu muốn nhìn thì ta sẽ nhìn thẳng, quang minh chính đại nhìn. Ngươi xem, hiện tại ta và ngươi không phải đang rất quang minh chính đại sao?

- Thôi đi, đừng có tự tâng bốc mình! Điều này chỉ vì ngươi đã giúp ta ngày trước, nếu không, học tỷ ta mới mặc kệ một tân sinh như ngươi!

Đổng Vũ Hân nghe vậy mặt hơi đỏ, lườm về phía Cát Đông Húc một cái.

- Chẳng lẽ không phải vì ta đẹp trai sao?

Cát Đông Húc nói, bất giác càng ngày càng thả lỏng, cuộc trò chuyện với Đổng Vũ Hân cũng trở nên tự nhiên hơn.

- Thôi đi, ngươi chỉ là một đứa bé, có gì mà đẹp trai, hơn nữa còn đen như than.

Đổng Vũ Hân lập tức trách móc, vô thức nói chuyện với Cát Đông Húc một cách tùy ý, không còn cảnh giác hay e dè như khi nói chuyện với nam sinh khác.

Thực ra tuổi của họ đúng ra nên thoải mái và tự nhiên như vậy, không cần ràng buộc.

Bây giờ hai người đã dần trở nên thân mật, cũng thể hiện bản tính tự nhiên của mình.

- Này, học tỷ, không nên coi thường người khác. Năm nay ta đã mười sáu tuổi rồi, màu da của ta không phải đen, mà là màu đồng cổ, đại diện cho sự mạnh mẽ và khỏe khoắn.

Cát Đông Húc lập tức phản bác.

- Theo luật pháp quốc gia, mười tám tuổi mới được coi là người trưởng thành. Tỷ năm nay vừa vặn mười tám, còn ngươi mới mười sáu, trong mắt ta ngươi vẫn chỉ là đứa trẻ mà thôi. Hơn nữa đen thì cứ nhận là đen, còn cái gì mà màu đồng cổ. Ngươi nghĩ ngươi là lực sĩ trên TV chắc? Đừng nói với ta là ngươi còn có cơ bụng tám múi nữa nhé!

Đổng Vũ Hân cười khinh thường, tiếp tục đùa cợt.

- Khà khà, đúng là có đấy.

Cát Đông Húc đáp.

- Phì! Nói mạnh miệng không sợ đau lưỡi à? Nhìn ngươi gầy còm thế này, còn chưa phát triển hoàn toàn, mà còn đòi có cơ bụng tám múi? Để ta sờ thử xem!

Đổng Vũ Hân không nén được cười, ngọc thủ nhanh chóng luồn qua eo Cát Đông Húc, ấn nhẹ lên bụng hắn.

Lúc này, thời tiết ở Giang Nam vẫn còn khá nóng, Đổng Vũ Hân mặc một chiếc sơ mi trắng, để lộ cánh tay ngọc trắng như tuyết.

Ngón tay ngọc của nàng nhẹ nhàng chạm vào bụng Cát Đông Húc qua lớp áo, cảm giác như đang xoa bóp hơn là ấn.

Hơn nữa vì cánh tay nàng vòng qua eo hắn, nửa thân trên của Đổng Vũ Hân khó tránh khỏi áp sát vào lưng Cát Đông Húc, hơi ấm truyền đến, kèm theo cảm giác đụng chạm khiến tim hắn đập nhanh hơn.

Trong khoảnh khắc, Cát Đông Húc lại cảm thấy như có dòng điện chạy qua người, khiến toàn bộ cơ bắp của hắn cứng lại.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục