Đường Chân Trời

Đường Chân Trời

Lừa Già Đầu To Hóng Gió
Hoàn thành
Ngôn TìnhHoàn thànhHot
14 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Giới thiệu đoạn trích: Dụ Thanh quay đầu lại, thời gian mấy năm khiến vẻ non nớt trên khuôn mặt anh mất đi mà thay vào đó là vẻ trường thành chín chắn, thế nhưng anh ngẩng đầu nhìn
Mục lục
Đã ra đến Chương 56 · Chương 56: Phiên ngoại: Kỳ ngôn
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

56 chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Xem toàn bộ 56 chương ›
Chương 51: Phiên ngoại: Dụ thanh 1
Chương 52: Phiên ngoại: Dụ thanh 2
Chương 53: Phiên ngoại: Dụ thanh 3
Chương 54: Phiên ngoại: Lâm tử tiêu 1
Chương 55: Phiên ngoại: Lâm tử tiêu 2
Chương 56: Phiên ngoại: Kỳ ngôn
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Đường Chân Trời
Đường Chân Trời
Lừa Già Đầu To Hóng Gió · Ngôn Tình · Hoàn thành
Ngôn TìnhĐô ThịHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
14 vạn chữ
Độ dài
56
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Giới thiệu đoạn trích: Dụ Thanh quay đầu lại, thời gian mấy năm khiến vẻ non nớt trên khuôn mặt anh mất đi mà thay vào đó là vẻ trường thành chín chắn, thế nhưng anh ngẩng đầu nhìn bầu trời, vừa mở miệng giống như chúng tôi lại quay về hồi cấp ba, mà hiện giờ chẳng qua chỉ là chúng tôi đang đứng hóng gió trong tiết tự học buổi tối mà thôi. “Tiểu Liên, mấy năm nay em sống tốt không?” Một câu hỏi han, hệt như đã cách một đời. Nước mắt của tôi không chịu khống chế trào ra, tôi run rẩy hỏi lại anh: “Vậy còn anh thì sao, anh sống có tốt không?” “Tôi rất tốt.” “Thật sao?…” Nửa câu còn lại “Em cũng thế”, nhưng bị tôi nghẹn trong cổ họng thế nào cũng không nói ra được, tôi rất muốn khóc to, rất muốn nói cho anh biết tôi sống chẳng tốt chút nào. Thế nhưng tôi ý thức rõ ràng được một chuyện, tôi đã trưởng thành rồi, mà chúng tôi, không còn là chúng tôi năm đó nữa. Nỗi buồn ập tới như đánh tan cảm xúc của chúng tôi, khiến tôi lại hỏi ra câu đó…. “…Dụ Thanh, rốt cuộc anh có từng thích em không?” Gương mặt hoàn mỹ của thiếu niên cuối cùng cũng vỡ vụn. “Bây giờ nói chuyện này…..” “Rốt cuộc anh có từng thích em không?”
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí