Chương 11: Báo Ân Và Kết Thúc
Tôi nhìn theo ánh mắt của Bạch Phong Nhiên.
Đối diện đường, cô bé kia đang đứng đó với ánh mắt u ám. Thấy chúng tôi nhìn mình, nó lập tức vội vàng chạy sang.
Bạch Phong Nhiên khẽ nói:
“Năm xưa, tổ tiên nhà bà ta từng có đại ân với tộc Hồ chúng ta. Không biết lấy gì báo đáp, tổ tiên chúng ta bèn nhổ lông tâm hồ của mình làm tín vật. Chỉ cần hậu nhân của bà ta có điều cầu xin, Hồ tộc đều phải nghe theo sự sai khiến.”
Anh nhìn tôi, giọng mang ý cười:
“Chuyện lần này liên quan quá lớn. Ban đầu, khi bà ta bảo Lâm Hãn Vân thờ phụng ta, cũng là vì đã tính được bát tự của em rất tốt, sợ những Hồ tiên khác không áp chế nổi. Nhưng đồng thời bà ta cũng lo Lâm Hãn Vân không khống chế được ta. Thêm nữa, Lâm Hãn Vân trả rất nhiều tiền, nên bà ta mới giao túi lông tâm hồ này cho hắn.”
Bạch Phong Nhiên mỉm cười:
“Lâm Hãn Vân nghĩ ngay cả em ta cũng không cứu nổi, chắc chắn ta vẫn bị bà ta khống chế. Vì vậy hắn mới yên tâm giao túi lông tâm hồ này cho em.”
Tôi siết chặt chiếc túi hộ thân trong tay, cẩn thận cất đi, sợ chỉ cần một cơn gió thổi qua là số lông hồ bên trong sẽ bay mất.
Nói cách khác, Bạch Phong Nhiên vẫn luôn che giấu thực lực, khiến Lâm Hãn Vân và Vương Tiên Cô tưởng rằng anh chẳng có bản lĩnh gì. Chỉ đến khi lấy được túi lông tâm hồ, Hồ tộc của anh mới hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của Vương Tiên Cô.
Lúc này, Vương Tiên Cô cũng sốt ruột, lao nhanh về phía chúng tôi.
Thế nhưng ngay khi bà ta băng qua đường, vừa vòng qua dải cây xanh, một con chó dữ lông xơ xác, hung hãn bất ngờ lao ra, bổ thẳng vào người bà ta.
Người đi đường hoảng hốt hét thất thanh.
Tim tôi cũng thắt lại.
Bạch Phong Nhiên lập tức ôm tôi vào lòng, lấy tay che mắt tôi rồi nói:
“Thật ra bà ta đã ngoài tám mươi tuổi rồi, hoàn toàn không phải một đứa trẻ. Bà ta đã hại chết rất nhiều người, cũng giết rất nhiều đồng tộc của ta, nên mới có được bộ dạng như bây giờ.”
“Nếu lần này em và những người khác sinh hạ lũ hồ ly con, bà ta cũng sẽ không trả chúng về Hồ tộc mà sẽ tự mình ăn chúng. Ăn thịt người là trái thiên đạo, nhưng ăn những đứa trẻ lai như vậy thì không phạm.”
Anh cười lạnh:
“Đáng tiếc Lâm Hãn Vân vẫn luôn không biết. Người mà hắn tuyệt đối tin tưởng – Vương Tiên Cô – thật ra chỉ là bộ dạng của một cô bé như thế này. Có lẽ giờ này hắn còn đang cảm ơn bà ta vì túi lông tâm hồ đã chữa khỏi bệnh cho mình.”
Chỉ cần nghĩ đến việc Vương Tiên Cô đã chỉ cho Lâm Hãn Vân và những người kia phương pháp độc ác như vậy để chữa bệnh, tôi đã biết bà ta chẳng phải người tốt.
Đặc biệt là sau khi Trương Hoa bị giết, bà ta vẫn còn muốn giết luôn cả tôi.
Bên đường vang lên tiếng con chó gầm gừ hung dữ.
Có người hét lớn:
“Mau lấy đồ tới! Cứu đứa bé!”
Bạch Phong Nhiên vẫn ôm tôi, khẽ nói:
“Đó không phải chó, mà là một con hồ ly từng bị bà ta hại.”
“Lâm Tĩnh, em lại cứu chúng ta thêm một lần nữa.”
Tôi chẳng cảm thấy mình đã làm gì cả. Thế nhưng Bạch Phong Nhiên lại ôm tôi rất chặt, dường như vô cùng xúc động.
Vì xảy ra án mạng ngay trước cổng bệnh viện nên rất nhiều người tụ tập lại, bảo vệ bệnh viện cũng chạy tới.
Không bao lâu sau đã nghe có người hét:
“Chết rồi! Chết rồi!”
Khi tôi nhìn lại, "con chó" kia đã biến mất. Bạch Phong Nhiên khẽ nói:
“Về nhà thôi.”
Lúc này cổng bệnh viện chật kín người.
Tôi ôm tượng Hồ tiên đi vòng sang con phố khác rồi mới bắt được taxi.
Về đến nhà, bố mẹ tôi đều không có ở đó.
Tôi lấy túi lông tâm hồ trả lại cho Bạch Phong Nhiên, nhưng anh chỉ rút ra một nhúm nhỏ, vẫn để lại trong túi hộ thân.
“Đây là của ta. Sau này em thờ phụng ta, nó cũng sẽ trở thành bùa hộ thân của em.”
Tôi ngẩn người, chẳng phải thứ này vốn có thể khống chế anh sao?
Giống như lúc túi bùa còn ở trong tay Lâm Hãn Vân, nếu hắn không chủ động giao ra thì người khác căn bản không cướp được.
Lúc này nếu không phải tôi tự nguyện trả lại, hình như Bạch Phong Nhiên cũng không thể lấy.
Tôi còn định hỏi thêm, nhưng Bạch Phong Nhiên đã nắm số lông hồ còn lại trong lòng bàn tay rồi khẽ thổi một hơi.
Đám lông hồ xoay tròn giữa không trung rồi lập tức biến mất.
Hoàng Tứ Lang cùng một Hồ tiên mặc áo đen xuất hiện, chắp tay hành lễ với Bạch Phong Nhiên.
“Đa tạ Thiếu chủ.”
Nhưng ánh mắt họ lại liếc sang chiếc bùa trong tay tôi, như muốn nói gì đó.
Bạch Phong Nhiên chỉ khẽ phất tay.
“Ta sẽ ở lại đây, để nàng ấy phụng thờ ta suốt đời.”
Nghe đến bốn chữ "phụng thờ suốt đời", cả hai đều lộ vẻ đã hiểu.
Con hồ ly áo đen lập tức biến mất, Hoàng Tứ Lang thì nhìn Bạch Phong Nhiên, nói:
“Chuyện đứa bé trong bụng Tiểu Ca, xin Thiếu chủ và Thiếu chủ phu nhân giúp đỡ nhiều hơn.”
Nghe cách gọi "Thiếu chủ phu nhân", mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Bạch Phong Nhiên bật cười:
“Chỉ riêng câu nói này của ngươi thôi thì cứ yên tâm.”
Hoàng Tứ Lang cười gượng rồi cũng biến mất.
Tôi nắm chặt lá bùa, chợt nhớ ra một chuyện.
“Anh cố tình giấu thực lực để đánh lừa Lâm Hãn Vân và Vương Tiên Cô, đúng không? Thật ra dù tôi không phụng thờ anh thì cũng sẽ không chết?”
Nói cách khác, chuyện anh bảo tôi hứa phụng thờ anh suốt đời... cũng coi như là lừa tôi?
Bạch Phong Nhiên nắm lấy tay tôi, không biết từ đâu anh lấy ra một sợi dây đỏ, xỏ chiếc bùa rồi đeo lên cổ tôi.
Anh chỉnh lại cổ áo, giấu lá bùa vào trong, khẽ nói:
“Lấy trái tim của ta, bảo vệ trái tim của em.”
Nói xong, anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười:
“Coi như đây là lời báo đáp mà năm xưa chính em đã đòi.”
Nhắc đến chuyện đó, mặt tôi lại nóng bừng, khi ấy chỉ là lời trẻ con thôi mà!
Nhưng rồi tôi vẫn nhớ ra một điều.
“Thế còn Lâm Hãn Vân?”
Bạch Phong Nhiên chỉ mỉm cười:
“Hắn đương nhiên sẽ được toại nguyện.”
Tôi còn định hỏi thêm, thế nhưng Bạch Phong Nhiên đã cúi đầu hôn tôi.
“Em có biết "phụng thờ suốt đời" thực sự có nghĩa là gì không?”
Tôi và Bạch Phong Nhiên quấn quýt bên nhau một lúc thì bố mẹ tôi trở về, sắc mặt vô cùng khó coi. Họ còn dẫn theo người đến bàn chuyện ly hôn với Lâm Hãn Vân.
Cha mẹ Lâm Hãn Vân đều biết con trai mình có lỗi với tôi nên luôn nhỏ nhẹ. Nhưng chính Lâm Hãn Vân thì hoàn toàn thay đổi thái độ, nhất quyết không chịu ly hôn, khăng khăng đòi đợi sau khi phẫu thuật xong mới làm thủ tục.
Mẹ tôi tức đến mức phải uống liền hai cốc nước mới bình tĩnh lại, còn luôn lo Lâm Hãn Vân sẽ lại giở trò.
Tôi chỉ biết an ủi họ rằng sẽ không có chuyện gì nữa, rồi nói sẽ đi nấu cơm.
Lúc ấy bố mẹ mới yên lòng đôi chút, dù rõ ràng họ vẫn không thật sự tin.
Trong bữa cơm, tôi mới biết kết cục của Vương Tiên Cô.
Nghe nói bà ta bị con chó cắn đứt cổ, khí quản cũng bị xé lôi ra ngoài, chết ngay tại chỗ.
Con "chó" kia thì bỏ chạy mất, đến giờ vẫn chưa tìm thấy.
Còn cô bé ấy cũng không rõ là con nhà ai, không cha không mẹ, giống như một đứa trẻ lang thang.
Cảnh sát vẫn đang điều tra thân phận.
Nghe vậy, tôi không khỏi thở dài.
Đồng thời cũng hiểu rằng Hồ tộc của Bạch Phong Nhiên có ân tất báo ân, có thù tất báo thù.
Chỉ là tôi vẫn không hiểu...Tại sao họ lại dễ dàng buông tha cho Lâm Hãn Vân như vậy?
Sau bữa cơm, nghĩ rằng mình đã thật sự phụng thờ Hồ tiên, tôi trịnh trọng đặt tượng Hồ tiên trong phòng khách.
Tôi còn gọi người giao một bó hoa tươi đến để dâng cúng Bạch Phong Nhiên.
Ban đầu tôi còn định nhỏ máu vào bát nước sạch để cúng nhưng Bạch Phong Nhiên ghé sát tai tôi cười:
“Đó là nghi thức hiến vợ thôi, bây giờ không cần nữa.”
“Chọc đầu ngón tay không đau à?”
“Sau này mỗi ngày chỉ cần một bó hoa tươi và một bát nước sạch là đủ.”
Tôi tính nhẩm, tiền hoa mỗi ngày cũng phải mấy chục tệ, nghĩ thôi đã thấy xót.
Vừa nảy ra ý nghĩ ấy, Bạch Phong Nhiên đã lập tức nói:
“Đã phụng thờ ta rồi thì sau này em sẽ được như ý nguyện.”
Đâu phải như ý nguyện. Mà là tôi vừa nghĩ gì, anh đều biết.
Vì mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc, ban ngày lại bị Bạch Phong Nhiên hành hạ đến kiệt sức, nên vừa nằm xuống giường tôi đã ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ ấy rất ngon, mơ hồ cảm thấy có một thân thể ấm áp ôm lấy mình, thoải mái đến tận nửa đêm.
Đúng lúc ấy, điện thoại bỗng reo vang, tôi mò mẫm bắt máy, không ngờ là cảnh sát gọi.
Họ hỏi ngay:
“Cô có phải người nhà của Lâm Hãn Vân không? Xin mời cô lập tức đến con phố cạnh bệnh viện.”
Tôi vốn định từ chối. Dù sao chúng tôi cũng sắp ly hôn, hơn nữa những chuyện Lâm Hãn Vân làm thật sự khiến người ta ghê tởm. Nhưng giọng cảnh sát rất nghiêm túc, phía bên kia còn vang tiếng còi xe.
Nghĩ một lúc, tôi vẫn quyết định đi.
Lúc mặc quần áo, tôi còn cố ý sờ lá bùa hộ thân trước ngực, xác nhận nó vẫn còn, tôi mới thấy yên tâm.
Vừa bật đèn lên, tôi liền thấy Bạch Phong Nhiên đang nằm trên giường mình, vẻ mặt đầy ai oán.
“Ta ngủ ngay bên cạnh em, vậy mà em thật sự chẳng hề cảm nhận được sao?”
Tôi vừa thay quần áo vừa nói:
“Lâm Hãn Vân xảy ra chuyện rồi. Cảnh sát gọi. Anh đi cùng tôi nhé.”
Bạch Phong Nhiên không từ chối, chỉ cười đầy ẩn ý.
Trên đường đi, tôi hỏi anh mấy lần rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh chỉ cười mà không đáp.
Đến nơi, vì chẳng ai nhìn thấy anh nên anh cũng không xuống xe.
Cha mẹ Lâm Hãn Vân đã đến trước, đang khóc trước cửa một tiệm massage.
Thấy tôi đến, mẹ anh lập tức kéo lấy tôi:
“Đây là con dâu tôi! Các anh hỏi nó đi!”
“Con trai tôi không làm được chuyện đó mà! Sao nó lại đến tìm kỹ thuật viên massage? Còn gọi liền hai người? Nó còn chết ngay ở đây nữa! Sao có thể như vậy được!”
Tiếng khóc của bà rất lớn, người xung quanh đều quay sang nhìn tôi.
Tôi vội vàng an ủi bà nhưng bà chỉ khóc mãi:
“Con trai tôi bất lực mà! Sao nó lại đi tìm kỹ thuật viên? Lại còn hai người nữa! Nó còn đang nằm viện. Chỉ xuống dưới đi dạo cho khuây khỏa thôi, sao lại chạy tới đây được!”
Tôi nghe mà đầu óc mù mịt.
Cha của Lâm Hãn Vân vội ôm lấy vợ, hai người cùng tôi dìu bà lên xe.
Sau khi tôi nhiều lần cam đoan sẽ nói rõ mọi chuyện với cảnh sát, tâm trạng bà mới ổn định hơn.
Lúc ấy cảnh sát mới nói cho tôi biết, Lâm Hãn Vân đã chết, ngay trong căn phòng nhỏ tầng hai của tiệm massage.
Bề ngoài nơi này là tiệm massage, nhưng tầng trên được ngăn thành từng phòng nhỏ để làm dịch vụ mại dâm.
Camera ghi lại rất rõ, Lâm Hãn Vân tự mình đến, đầu vẫn còn băng gạc. Nhưng hắn ra tay rất hào phóng, họi một người còn chưa đủ, lại gọi thêm một người nữa.
Do đầu vẫn còn vết thương, máu tụ trong não chưa tan, quá kích động nên đột tử ngay tại chỗ. Hai nữ kỹ thuật viên sợ đến mức bỏ chạy.
Sau đó đều đã bị cảnh sát tìm thấy.
Camera cũng xác nhận lúc vào phòng, Lâm Hãn Vân hoàn toàn tỉnh táo, không hề bị ép buộc. Lịch sử chuyển khoản cũng đầy đủ.
Khi chết hắn còn chưa mặc quần áo, nhưng vẫn sử dụng biện pháp an toàn.
Vì vậy tính chất vụ việc rất dễ xác định.
Tôi chỉ biết lặng người.
Giờ mới hiểu vì sao mẹ hắn cứ khăng khăng bảo tôi nói rõ rằng trước đây hắn không làm được chuyện ấy.
Tôi thành thật kể hết với cảnh sát, bao gồm cả chuyện hắn lừa hôn và chúng tôi đang chuẩn bị ly hôn.
Ánh mắt viên cảnh sát nhìn tôi đầy vẻ thương cảm.
Khi tôi rời đồn cảnh sát, đưa cha mẹ Lâm Hãn Vân về nhà thì trời cũng đã sáng hẳn.
Suốt quãng đường, mẹ hắn vẫn không ngừng lẩm bẩm:
“Nó bất lực mà... sao lại đi tìm kỹ thuật viên được...”
Tôi biết rõ nguyên nhân nhưng lại chẳng biết phải an ủi bà thế nào.
Bởi vì Lâm Hãn Vân đã bất lực nhiều năm, đột nhiên khôi phục được khả năng đàn ông. Dù tự mình thử qua, hắn vẫn không dám tin, cho nên mới nóng lòng ra ngoài tìm người để kiểm chứng.
Cha hắn cúi gằm mặt đầy hổ thẹn, xuống xe dưới lầu, hai ông bà dìu nhau đi.
Tôi định đưa họ lên, ông chỉ xua tay. Khẽ nói:
“Là chúng tôi nuông chiều nó quá mức.”
“Là chúng tôi có lỗi với con.”
Nói rồi ông đỡ lấy vợ, chậm chạp bước lên cầu thang.
Tôi tựa vào cửa xe, đến lúc này, nhớ lại tất cả những chuyện xảy ra mấy ngày qua, vẫn thấy như một giấc mộng.
Không biết từ lúc nào, Bạch Phong Nhiên đã đứng bên cạnh tôi, anh khẽ nói:
“Yêu vốn không hại người, chỉ có lòng người mới là nguồn gốc của tai họa. Cuối cùng, hại người cũng chỉ là tự hại mình mà thôi.”
Tôi liếc nhìn anh.
“Sau này... tôi có phải giúp anh làm chuyện gì không?”
Bạch Phong Nhiên mỉm cười.
“Em muốn thì làm, không muốn cũng chẳng sao.”
Anh cách lớp áo khẽ gõ vào lá bùa trước ngực tôi.
“Chẳng phải em đang nắm điểm yếu của ta sao?”
(Hết)