Hoàng Hậu Trọng Sinh Muốn Mưu Phản
Chương 632
Lại một ngày nữa trôi qua, Dạ Chính Hùng lại phái người đưa dược liệu tới. Lần này ba vị thuốc kia vẫn không nhiều, nhất là vị thuốc khan hiếm nhất cũng chỉ mới có mười gốc.
Trong thư Dạ Chính Hùng cũng nói vị thuốc này cực khó tìm, mười gốc này đã là nỗ lực của tất cả các dược thương trong Đại Tề, nhưng ngài cũng hứa sẽ tiếp tục sai họ tìm kiếm thêm.
Dạ Thần Hiên nhìn mười gốc thuốc ít ỏi này mà thấy lo lắng: "Cứ đà này không ổn chút nào, hiện tại có cả ngàn người mắc bệnh dịch, mười gốc thuốc này căn bản chẳng thấm tháp vào đâu!"
Đường Mịch thở dài bất lực: "Theo ta được biết, loại thuốc này Đại Tề vốn không có, tìm được mười gốc đã không dễ dàng gì. Chàng đừng quá lo lắng, biết đâu phía sư phụ sẽ có tin tốt."
Dạ Thần Hiên cau mày: "Loại thuốc này không có thuốc khác thay thế được sao?"
Đường Mịch suy nghĩ rồi nói: "Tạm thời chưa có. Đợi ta nghiên cứu thêm xem có thể dùng dược liệu khác thay thế không. Với lại hai ngày này ta cũng sẽ nghiên cứu thêm thuốc phòng bệnh, nếu có thể chế ra thuốc ngăn ngừa bệnh dịch, sau này sẽ không còn nhiều người bị lây nhiễm nữa."
Hiện giờ ngày nào cũng có nhiều người mắc bệnh được đưa đến, nay vị thuốc kia lại khó tìm, cho dù nàng đã có phương thuốc trị bệnh nhưng không có dược liệu thì những người kia cũng không được cứu chữa kịp thời.
Vì vậy, cách tốt nhất là cắt đứt từ nguồn gốc, không để bệnh dịch hoành hành. Hiện tại, việc quan trọng nhất của nàng chính là nghiên cứu thuốc phòng bệnh.
"Ừ." Dạ Thần Hiên thấy nàng suy tính chu đáo cũng phần nào an tâm.
Nếu thực sự có thể nghiên cứu ra thuốc phòng dịch, thì bệnh dịch mới thực sự được khống chế.
"Ta đi sắc thuốc." Đã đưa tới mười gốc thuốc, thì có thể cứu sống được mười mạng người.
Dược liệu quý giá, Đường Mịch không dám để các y sĩ sắc hộ, nhưng cũng cho vài người đứng cạnh quan sát, dù sao sau này còn phải sắc hàng ngàn thang thuốc, không thể cứ để một mình nàng làm hết được.
Các y sĩ đương nhiên chăm chú học tập, Thần nữ y thuật cao minh, được học hỏi bên cạnh nàng là điều họ hằng mơ ước.
Dạ Thần Hiên tranh thủ viết thư trả lời Dạ Chính Hùng, kể cho ngài tình hình gần đây, còn nói phương thuốc trị bệnh do Thần nữ nghiên cứu vô cùng hiệu quả, kể cả thuốc phòng bệnh cũng đã có, cốt là để Dạ Chính Hùng yên tâm.
Đồng thời, chàng cũng đặc biệt nhấn mạnh chuyện thiếu thuốc, yêu cầu ngài tiếp tục đẩy mạnh tìm kiếm vị thuốc kia trên diện rộng.
Sau khi phái người gửi thư, Dạ Thần Hiên lại đi tới bên cạnh Đường Mịch.
Mười thang thuốc, Đường Mịch mất ba canh giờ mới sắc xong xuôi.
Đường Mịch và vài y sĩ bưng thuốc tới nhà trúc, không ngờ suýt chút nữa dẫn đến bạo loạn.
"Đưa thuốc cho ta!"
"Ta đây, ta đây, cho ta uống đi!"
"Thần nữ cứu ta với, ta không muốn chết!"
Những bệnh nhân thấy Đường Mịch cùng đoàn người tiến vào, tất thảy đều lao tới, kẻ nào không còn sức thì lết cũng phải lết tới đây.
Đường Mịch bị họ làm cho kinh ngạc, lùi lại một bước khiến thang thuốc trên khay sóng sánh đổ ra ngoài. Thuốc nóng bỏng bắn vào tay, lập tức nổi lên một hàng bọng nước.
Gà Mái Leo Núi
Dạ Thần Hiên thấy vậy lập tức lao lên, cầm lấy khay thuốc sang một bên, khẩn trương nắm lấy tay nàng: "Có đau không?"
Nhìn ngón tay nàng đỏ ửng còn nổi bọng nước, Dạ Thần Hiên đau lòng muốn chết, lập tức giận dữ trừng mắt nhìn những bệnh nhân kia: "Các người muốn tạo phản hả?"
Tiếng quát của Dạ Thần Hiên khiến quan binh bên ngoài ùa vào, khống chế ngay đám bệnh nhân.
Các bệnh nhân thấy trận chiến này đều sợ hãi, vội vàng giải thích: "Chúng ta không muốn tạo phản, chúng ta chỉ muốn uống thuốc thôi."
"Đúng vậy, chúng ta chỉ muốn uống thuốc, chúng ta không muốn chết."
Các y sĩ cũng bị hành động của bệnh nhân làm cho tức giận, thấy Đường Mịch bị thương lại càng bất bình: "Các người muốn uống thuốc, chẳng phải chúng ta đang bưng tới sao? Thang thuốc này Thần nữ đã canh chừng sắc suốt ba canh giờ không rời mắt, thuốc vừa xong là Thần nữ mang tới ngay, kết quả các người lại quậy phá như vậy, còn làm Thần nữ bị thương, các người có thấy hổ thẹn với Thần nữ không?"
Nghe vậy, đám bệnh nhân lập tức cảm thấy hổ thẹn.
"Xin lỗi Thần nữ, chúng ta không cố ý, chúng ta chỉ nghe nói lần này Hoàng thượng chỉ gửi mười gốc thuốc, chỉ mười gốc thì không đủ chia, cho nên chúng ta mới..." Một bệnh nhân không nói nổi nữa, cúi gục đầu đầy xấu hổ.
Đường Mịch cau mày: "Là kẻ nào nói với các người rằng lần này chỉ có mười gốc thuốc?"
"Là Tuyết cô nương ạ." Một bệnh nhân không chút khách khí liền bán đứng Tuyết Mịch.
Đường Mịch lập tức quét ánh mắt lạnh lùng về phía Tuyết Mịch đang đứng lánh một bên xem kịch.
Tuyết Mịch vốn đang xem kịch hay, kết quả sự việc lại chuyển hướng sang mình, ả sợ hãi tột độ, lập tức chuồn thẳng.
Đường Mịch khá giận hành vi của Tuyết Mịch, lại thấy bệnh nhân quá bi quan, bèn tiến lên bảo: "Đúng vậy, lần này Hoàng thượng chỉ đưa tới mười gốc thuốc, và mười gốc này cũng chỉ đủ cứu mười người."
Đường Mịch vừa dứt lời, các bệnh nhân lại cuống cuồng.
"Thật sự chỉ có mười gốc thuốc thôi sao!"
"Cho ta trước đi, ta không muốn chết!"
"Cầu xin Thần nữ cứu mẫu thân ta, bà ấy sắp không xong rồi."
"Thần nữ..."
Nghe họ ồn ào trở lại, Đường Mịch giơ tay: "Mọi người bình tĩnh, nghe ta nói tiếp."
Giọng Đường Mịch không lớn, nhưng trong lòng mọi người nàng chính là vị Bồ Tát sống cứu mạng, nên nàng vừa lên tiếng, mọi người liền im lặng nghe theo.
"Dù hiện tại chúng ta chỉ có mười gốc thuốc, chỉ cứu được mười người, nhưng Hoàng thượng vẫn đang tiếp tục tìm thuốc cho mọi người. Cả Vương gia cũng đang dốc toàn lực tìm thuốc. Hơn nữa dược liệu khống chế bệnh dịch ta cũng đã cải tiến, có thể kiểm soát tình trạng bệnh tốt hơn. Trước khi tìm được thuốc, ta đảm bảo bệnh tình của các người tuyệt đối sẽ không chuyển biến xấu, càng không có ai vì thế mà mất mạng."
Giọng nói trong trẻo của Đường Mịch vang vọng khắp nhà trúc, cũng truyền tới tận tâm can của mỗi người bệnh.
Chỉ cần là lời Thần nữ nói, họ đều tin tưởng. Thần nữ nói họ sẽ không chết, họ tin rằng mình chắc chắn sẽ không chết.
Thấy họ đã nghe lọt tai, Đường Mịch lại bảo: "Xin mọi người hãy tin tưởng chúng ta, dù là ta, hay Vương gia, các y sĩ, cả binh sĩ bên ngoài, tất cả đều đang nỗ lực vì các người, chạy đôn chạy đáo để cứu sống mạng người. Xin mọi người hãy kiên nhẫn hơn, cho chúng ta thêm chút thời gian. Dù sao phương thuốc đã nghiên cứu xong, chỉ là thiếu mấy vị dược liệu thôi, chúng ta đã cử rất nhiều người đi tìm, nhờ nhiều bên giúp đỡ, tin rằng không bao lâu nữa sẽ có thêm nhiều dược liệu được gửi tới, và sẽ có thêm nhiều người được chữa khỏi."
Nghe những lời Đường Mịch nói, ai nấy đều cảm động.
"Chúng ta tin Thần nữ, chúng ta không tranh giành nữa."
"Đúng vậy, Thần nữ nói chúng ta không chết, chúng ta nhất định sẽ không chết, chúng ta có thể chờ tới ngày được chữa khỏi."
"Thần nữ xin lỗi, Vương gia xin lỗi, chúng ta sẽ không quậy phá nữa."
"Tất cả chúng ta sẽ kiên nhẫn chờ đợi, tất cả đều tin vào Thần nữ."
— Hết chương —