Chương 6: Lời Cầu Xin Muộn Màng
Tôi bị dáng vẻ kích động của mẹ Thanh Thanh dọa đến hoảng hốt, vội giữ chặt hai tay bà lại, cố ngăn không cho bà tiếp tục tự làm hại mình.
Thế nhưng bà vẫn không ngừng van xin tôi, cầu xin tôi gọi vị đại sư kia ra cứu sống Thanh Thanh.
Bà vừa khóc vừa gào, liên tục nhận hết mọi lỗi lầm về mình. Là bà sai. Là bà không nên nói những lời có lỗi với tôi. Là chính bà đã hại chết Thanh Thanh.
Dù tôi có khuyên thế nào cũng vô ích.
Cuối cùng, bố Thanh Thanh lặng lẽ bước vào. Đi theo ông còn có hai người họ hàng và một bảo vệ của tòa nhà. Mọi người hợp sức cưỡng chế đưa mẹ Thanh Thanh rời đi.
Bố Thanh Thanh vẫn mang dáng vẻ chết lặng như cũ. Ông nhìn tôi, khàn giọng hỏi:
“Cháu nói... có thể cứu Thanh Thanh, để con bé sau khi chết không còn bị con quỷ nước kia hành hạ nữa phải không?”
Tôi gật đầu, rồi nói lại những thứ Túc Tinh cần.
Ông khẽ gật đầu.
“Đi theo chú.”
Xuống đến tầng dưới, mẹ Thanh Thanh đã không còn ở đó nữa. Có lẽ bà đã được người thân đưa đi.
Bố Thanh Thanh dẫn tôi vào phòng của Thanh Thanh.
Thế nhưng căn phòng ấy hoàn toàn không giống phòng của một cô bé ở tuổi đó. Ga giường, rèm cửa đều đơn giản đến mức đơn điệu, không có bất kỳ món đồ trang trí nào. Ngay cả một tấm sticker nhỏ cũng chẳng có.
Trên tường dán kín lịch sinh hoạt và đủ loại giấy cam kết. Cam kết thi thử lần một, lần hai mỗi môn phải đạt bao nhiêu điểm. Nếu không đạt thì phải làm thêm bao nhiêu bộ đề. Cam kết kỳ thi vào cấp ba phải đạt bao nhiêu điểm, nếu không đạt sẽ bị xử lý thế nào. Cam kết trong kỳ nghỉ hè phải học thêm, kỳ thi phân lớp đầu năm nhất định phải vào được lớp chọn, nếu không vào được thì sẽ ra sao.
Khắp căn phòng đều dán đầy công thức, từ vựng tiếng Anh, không có lấy một món đồ chơi, không có một vật trang trí nào, đến cả một con thú nhồi bông cũng chẳng có.
Cuối cùng, bố Thanh Thanh bước đến bệ cửa sổ, với tay lên phía trên hộp rèm, lấy xuống một chú thỏ tai dài chỉ lớn bằng lòng bàn tay rồi đưa cho tôi.
“Đây là con thỏ Thanh Thanh gắp được ở máy gắp thú bông hồi học xong tiểu học. Mẹ con bé đã vứt đi, chú lén nhặt lại rồi giấu ở đây. Thỉnh thoảng buổi tối, con bé lại lén lấy xuống, bóp bóp một lúc.”
Những chuyện bố mẹ vứt đồ chơi của con cái, tôi đã thấy quá nhiều rồi. Lý do chẳng qua cũng chỉ là "ảnh hưởng đến việc học".
Điều kiện gia đình Thanh Thanh không khá giả. Mẹ cô bé lại là người hiếu thắng. Bà đặt tất cả hy vọng của mình lên con gái.
Từ nhỏ Thanh Thanh đã phải học thêm đủ loại. Các lớp năng khiếu, lớp phụ đạo...không được phép bỏ sót một lớp nào.
Con của bà tuyệt đối không được thua kém con nhà người khác.
Tôi cầm chú thỏ tai dài, rồi mở tủ quần áo, định tìm một bộ đồ Thanh Thanh thường mặc.
Trong tủ ngoài đồng phục học sinh thì chỉ còn quần áo thể thao, đồ mặc hằng ngày đơn giản, không có lấy một chiếc váy. Cũng chẳng có bộ quần áo nào màu sắc tươi tắn.
Cuối cùng, tôi vẫn chọn bộ đồng phục. Đó là bộ tôi thấy Thanh Thanh mặc nhiều nhất.
Đang cầm đồ định nói với bố Thanh Thanh phải làm thế nào để gọi hồn cô bé...Thì ông bỗng tựa vào bàn học cạnh cửa, nhìn chồng sách bài tập lớp Mười trên bàn, khẽ nói:
“Sáng sớm hôm qua, Thanh Thanh gõ cửa phòng chú với mẹ nó. Con bé nói có thứ gì đó cứ kéo nó xuống nước. Tóc với quần áo đều ướt sũng. Nó bảo... nó sợ lắm.”
Ông dừng một chút rồi tiếp tục:
“Nhưng mẹ nó mắng nó. Bảo nó kiếm cớ để khỏi phải đi học thêm, chỉ biết ham chơi. Mắng nó lẽ ra hôm đi bơi phải ở nhà học trước chương trình lớp Mười, lại còn bị một đứa trẻ bảy, tám tuổi bắt nạt đến mức chỉ biết khóc. Thật mất mặt.”
Ông cúi đầu, giọng càng lúc càng khàn.
“Lúc ấy tóc con bé ướt hết, quần áo cũng ướt sũng. Chú cứ tưởng là do ngủ không bật điều hòa nên đổ mồ hôi. Mẹ nó không cho bật điều hòa, bảo là tốn điện.”
Ông nhắm mắt lại.
“Lúc bọn chú chuẩn bị đi, Thanh Thanh thật sự rất sợ. Con bé xin đi cùng, bảo bọn chú đợi nó một chút.”
“Nhưng mẹ nó lại nói tóc nó ướt đẫm mồ hôi, không gội đầu mà ra ngoài thì hôi hám. Lớp học thêm của nó tận chín giờ, giờ này đã đòi ra ngoài, chắc chắn là muốn đi chơi với bạn, tiêu tiền linh tinh. Rồi lại mắng nó thêm một trận...”
Ông nhìn chằm chằm vào chồng sách bài tập trước mặt, ánh mắt trống rỗng.
“Lúc đó...Con bé đã khóc. Có lẽ là vì sợ...Cũng có lẽ... vì bị mẹ mắng.”
Ông lẩm bẩm như nói với chính mình:
“Lúc ấy... chú vốn định ở lại với con bé, nhưng mẹ nó mắng chú là không có chí tiến thủ...suốt ngày chỉ biết sống an phận.”
“Mắng chú vô dụng...”
“Chính vì chú vô dụng...nên mới khiến bà ấy phải vất vả đến vậy...”
“Chú...”
Ba Thanh Thanh tựa vào bàn học, lật mở một quyển sách bài tập đã được làm kín mấy chục trang rồi khẽ nói:
“Lúc đó Thanh Thanh thật sự rất sợ... Giá như tôi ở lại với con bé. Nếu không có cô, có lẽ phải đến lúc chúng tôi tan làm mới biết con bé xảy ra chuyện.”
Nghe ông nói, tôi siết chặt con thỏ tai dài trong tay, trước mắt hiện lên dáng vẻ lúc nào cũng rụt rè của Thanh Thanh.
Sự rụt rè của cô bé khác với vẻ nhút nhát của Túc Tinh.
Túc Tinh trông yếu đuối, chỉ là theo bản năng luôn co người lại, nhưng đôi mắt vẫn đen láy, sáng ngời.
Còn Thanh Thanh thì có vẻ e thẹn, nhưng trong đôi mắt ấy lại thật sự chất chứa nỗi sợ hãi.
Tôi không biết phải an ủi bố Thanh Thanh thế nào, chỉ đành khẽ nói:
“Thanh Thanh là một cô bé rất ngoan. Tôi sẽ cùng đại sư nghĩ cách cứu hồn phách của em ấy trở về.”
“Cảm ơn.” Ông lật từng trang sách bài tập, giọng trầm thấp:
“Chính vì nó quá ngoan...”
“Bây giờ tôi chỉ ước nó giống thằng nhóc chết kia, nghịch ngợm, điên cuồng một chút thì tốt biết mấy!”
“Trước đây tôi luôn dạy con, không được bắt nạt người khác, không được đánh bạn.”
“Giờ thì tôi thà nó giống thằng quỷ nhỏ ấy, đi bắt nạt người khác, còn hơn là bị người ta bắt nạt.”
Giọng ông vẫn trầm nặng, nhưng xen lẫn sự nghiến răng căm hận. Tôi nghe mà không biết phải nói gì thêm, chỉ có thể nhiều lần cam đoan:
“Khi cứu được hồn Thanh Thanh trở về, em ấy nhất định sẽ báo mộng cho chú, chú cứ yên tâm chờ nhé.”
Cầm theo những món đồ cần thiết, tôi chạy vội lên cầu thang thoát hiểm về nhà.
Đến lúc ấy mới phát hiện trời đã tối hẳn. Tôi tự nấu một bát mì. Không dám chan nước dùng nên chỉ làm mì trộn.
Mẹ gọi điện dặn đi dặn lại rằng tuyệt đối phải tránh xa nước, bắt tôi nhất định phải ở cạnh Túc Tinh, nửa bước cũng không được rời. Bà còn đặc biệt nhắc:
“Đừng có bắt nạt Túc Tinh đấy.”
Làm tôi đến lúc ăn mì cũng phải bê luôn cái hộp đựng cục lông trắng vẫn đang ngủ vùi trong đống hạt dưa đặt ngay trước mặt. May mà trong lúc ăn, chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tôi chuẩn bị sẵn mọi thứ để gọi hồn Thanh Thanh.
Thấy Túc Tinh vẫn chưa tỉnh, tôi bèn lấy thêm ít hạt dẻ bỏ vào hộp. Thậm chí còn lục hết số hạt dẻ cậu ấy giấu sau rèm ban công, lấy ra đầy đủ rồi chọc chọc vào lưng cậu ấy định gọi dậy.
Nhưng cục lông trắng ấy chỉ khịt khịt chiếc mũi hồng, ngửi khắp nơi. Mấy sợi ria mép rung rung, mắt vẫn nhắm nghiền, vừa vùi mình trong đống hạt khô vừa phát ra tiếng "chít chít" cười khe khẽ.
Tôi chọc mấy lần vẫn không đánh thức được, đành gọi điện cho cô Vân. Cô bảo cứ chờ là được. Túc Tinh bị tổn thương nguyên khí, đâu dễ tỉnh nhanh như vậy.
Chuột vốn là loài hoạt động về đêm. Đến giờ Tý, tự khắc cậu ấy sẽ tỉnh.
"Tý chuột, Sửu trâu."
Thấy Túc Tinh ngủ ngon lành, tôi cũng chỉ biết tiếp tục đợi. Nhưng tối qua thức trắng một đêm, ban ngày lại chạy ngược chạy xuôi cả ngày, tôi cũng mệt rã rời.
Sợ con quỷ nước kia lại tìm tới, tôi còn cố ý ôm luôn chiếc hộp đựng Túc Tinh vào lòng, định chợp mắt một lát.
Vừa mới lim dim, bên tai đã vang lên tiếng nước chảy ào ào, kèm theo đó là tiếng Thanh Thanh khóc nức nở gọi:
“Chị ơi...”
Tôi giật bắn người, lạnh toát cả sống lưng mà tỉnh lại. Thế nhưng tôi không còn nằm trên ghế sofa ở nhà nữa mà đang đứng bên bể bơi đã bị phong tỏa của khu chung cư.
Con quỷ nhóc chết tiệt kia đang trần truồng ngồi trên thành bể.
Quá đáng nhất là...nó đang giẫm Thanh Thanh dưới chân.
Thanh Thanh vừa mới ngoi lên khỏi mặt nước, thằng quỷ nhóc lập tức giơ chân đạp mạnh lên đầu cô bé, ép cô chìm xuống lần nữa.
Thanh Thanh dường như hoàn toàn không thể chống cự. Theo từng cú giẫm của nó, thân thể và mái tóc đen dài của cô bé cứ chìm nổi trong làn nước. Vừa khóc, cô bé vừa nhìn tôi gào lên:
“Chị ơi, mau tỉnh lại đi!”
Lúc tôi bừng tỉnh, cả người đã sặc mất mấy ngụm nước.
Theo phản xạ, tôi định bơi sang một bên. Nhưng vừa mới cử động, đã thấy thằng quỷ nhóc cười khanh khách, hai tay hất một vốc nước về phía tôi.
Ngay sau đó, làn nước vốn có nhiệt độ dễ chịu bỗng trở nên lạnh buốt như dòng nước tràn ra từ vòi nước nhà Thanh Thanh.
Tôi vừa đạp nước được hai cái thì chân đã lạnh đến mức bị chuột rút. Bắp chân co giật liên hồi.
Tôi vội xoay người ôm lấy chân định kéo giãn cơ, nhưng vừa quay lại đã thấy ngang eo siết chặt.
Con quỷ nhóc vốn còn ngồi trên thành bể giẫm lên Thanh Thanh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện dưới đáy khu vực nước sâu, ôm chặt lấy eo tôi rồi ra sức kéo xuống.
Tôi liều mạng đạp chân vùng vẫy. Nhưng nó chỉ cười khanh khách, thân thể trần trụi từ từ áp sát vào người tôi...
Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi...Vậy mà lại làm ra thứ chuyện ghê tởm như thế!
Tim tôi thắt lại.
Trong dòng nước lạnh buốt, tôi đưa tay gỡ hai cánh tay đang siết ngang eo mình. Nhưng hai tay nó cứng như vòng sắt, gỡ thế nào cũng không nổi.
Chẳng những vậy, nó còn quấn hai chân quanh chân tôi, cả người bám chặt lấy tôi như con bạch tuộc, kéo tôi chìm xuống đáy nước.
Nước lạnh như băng không ngừng tràn vào miệng và mũi.
Tôi vùng vẫy theo bản năng. Thấy không thể gỡ được tay nó, mà nó còn càng lúc càng bám chặt hơn, tay chân quấn kín lấy người tôi.
Bỗng tôi nhớ tới mấy chiêu hiểm bố từng dạy.
Tôi buông tay nó ra, lần theo đùi nó, rồi bất ngờ chộp mạnh vào chỗ hiểm của đàn ông.
Dù chỉ là một con quỷ nhóc, nhưng nó biết kéo áo con gái, biết áp sát người, hiển nhiên cũng biết chỗ đó quan trọng.
Thấy tôi chộp tới, nó lập tức buông tôi ra, ôm lấy phần dưới bụng rồi cười khằng khặc đầy quái dị.
Nhân cơ hội ấy, tôi xoay người trong nước, đảo mắt nhìn quanh rồi cắm đầu bơi thật nhanh về phía thành bể.
Quanh bể bơi có một vòng lan can để người ta bám vào cho khỏi trượt.
Dù đây là thật hay chỉ là mơ, chỉ cần bơi tới đó bám được lan can thì tạm thời cũng sẽ an toàn hơn.
Kỹ thuật bơi của tôi vốn không tệ. Thế nhưng mặc cho tôi cố sức bơi thế nào, vẫn không thể nào chạm tới thành bể. Thậm chí ở dưới đáy nước, tôi còn chẳng nhìn thấy điểm cuối.
Ngoi lên mặt nước hít lấy một hơi, bên tai lập tức vang lên tiếng khóc của Thanh Thanh. Cô bé vẫn bị mắc kẹt đúng chỗ ban nãy bị con quỷ nhóc giẫm lên, hoàn toàn không thể cử động. Mà bể bơi vốn chẳng lớn là bao, lúc này lại như kéo dài vô tận, không thấy điểm cuối.
Đúng lúc tôi đang cuống cuồng, mắt cá chân bỗng bị siết chặt. Con quỷ nhóc ngồi xổm dưới đáy nước, nắm lấy cổ chân tôi rồi dùng sức kéo mạnh xuống.
Tôi đạp thế nào cũng không hất được nó ra. Đành xoay người lặn ngược xuống định túm lấy nó, nhưng nó lại nhanh chóng bơi tránh đi.
Đợi đến khi tôi định ngoi lên lấy hơi, nó lại xuất hiện, túm lấy mắt cá chân rồi kéo tôi chìm xuống.
Cứ giằng co như vậy hết lần này đến lần khác, tôi liên tục bị sặc nước. Nước lạnh như băng sặc vào phổi khiến tôi gần như không thở nổi.
Con quỷ nhóc vẫn ngồi chồm hổm dưới đáy bể, bàn tay bấu chặt lấy mắt cá chân tôi. Qua làn nước lạnh lẽo chập chờn, nó nhe răng cười với tôi đầy âm u, quỷ dị.
Mắt cá chân đau buốt.
Tôi dốc hết sức lặn ngược xuống, định cho nó thêm vài cú nữa nhưng nó lập tức lao vọt lên, giẫm mạnh lên vai tôi, đè tôi chìm sâu xuống đáy.
Giờ nó đã là thủy quỷ.
Ở trong nước, tôi hoàn toàn không phải đối thủ của nó. Tôi cảm thấy cơ thể dần dần rã rời.
Nó lại bám lên lưng tôi như một con bạch tuộc, tay chân quấn chặt lấy người, kéo tôi chìm xuống.
Toàn thân lạnh cứng, chân tay chuột rút liên hồi. Dù tôi vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được, chỉ có thể bị nó kéo xuống ngày càng sâu...
Nước lạnh không ngừng tràn vào miệng và mũi.
Bên tai chỉ còn tiếng cười dâm tà, rợn người của con quỷ nhóc, cùng tiếng khóc nghẹn ngào của Thanh Thanh vọng lên từ trong làn nước.
Tôi chỉ biết nhìn mặt nước phía trên càng lúc càng tối, càng lúc càng xa.
Ngay lúc tôi tưởng mình cũng sắp bị con quỷ nhóc này hại chết...
Thì bất ngờ...một bàn tay trắng hồng bỗng vươn ra từ bên cạnh tôi. Bàn tay ấy chộp lấy cổ con quỷ nhóc, bóp mạnh một cái rồi giật phăng nó xuống dưới.
Ngay sau đó, bàn tay kia đẩy mạnh vào lưng tôi. Tôi chỉ cảm thấy cả người bỗng nhẹ bẫng.
Theo bản năng, tôi lao vọt lên, rồi bật ngồi dậy.
Tôi vẫn đang nằm trên ghế sofa ở nhà thế nhưng cả người ướt sũng. Ngay cả chiếc hộp Túc Tinh đang ngủ cũng đầy nước.
Lúc này cậu ấy vẫn là một cục lông trắng, đang đạp loạn cả bốn chân trong nước.
Xem ra...Cậu ấy sợ nước thật!
Tôi vội bế cậu lên, đảo mắt nhìn quanh. Ngoài người tôi ướt như vừa được vớt từ dưới nước lên thì phòng khách hoàn toàn khô ráo.
Chẳng hiểu số nước này từ đâu mà có.
Tôi vào phòng lấy một chiếc khăn, quấn Túc Tinh lại.
Mới lau được hai cái thì phát hiện bộ lông của cậu ấy chẳng hề thấm nước.
Nhưng hình như cậu ấy rất sạch sẽ.
Hai cái chân nhỏ bận rộn không ngừng. Đừng thấy thân hình tròn vo mũm mĩm mà tưởng chậm chạp, động tác lại vô cùng nhanh nhẹn. Chỉ một lúc đã vuốt lại bộ lông trên khắp người cho gọn gàng.
Xong xuôi, cậu ngẩng đầu nhìn tôi:
“Chị... đặt tôi vào phòng chị đi... Tôi... tôi...”
Nói đến đó, đôi tai tròn mỏng đang dựng lên lại đỏ bừng.
Tôi lập tức đoán ra. Có lẽ cậu muốn biến từ cục lông tròn xoe này trở lại hình người, nhưng quần áo thì chắc không thể biến theo.
Tôi vội đặt cậu vào phòng mình, rồi để bộ quần áo cậu "cởi ra" khi biến thành chuột ngay cạnh giường.
“Mau lên nhé. Vừa rồi con quỷ nhóc kia định giết tôi. Không thành công, e là nó sẽ lại đi hại người khác.”
“Không đâu.”
Cục lông trắng vẫn co tròn thành một cục, đôi mắt nhỏ rụt rè nhìn tôi, ra hiệu bảo tôi đi ra ngoài.
Thật ra tôi cũng hơi tò mò.
Sao cậu ấy không giống trong phim truyền hình, chỉ cần xoay người một cái, ánh sáng trắng lóe lên là biến thành người?
Nhưng nghĩ đến chuyện lúc biến thành chuột còn phải... cởi quần áo. Vậy lát nữa biến lại chắc chắn sẽ trần như nhộng.
Dù tò mò đến đâu tôi cũng ngại nhìn, bèn định đi ra ngoài. Nhưng vừa bước được hai bước thì nghe Túc Tinh lí nhí:
“Chị... cũng nên thay quần áo đi.”
Lần này giọng cậu rõ ràng đầy ngượng ngùng.
Lúc ấy tôi mới sực nhớ, toàn thân mình cũng đang ướt sũng.
Thì ra lúc nãy tai cậu đỏ không phải vì mình sắp biến lại thành người rồi phải trần truồng...mà là vì quần áo của tôi đã ướt hết rồi.
Tôi vội xua tay với Túc Tinh.
“Từ nhỏ sức khỏe tôi tốt lắm, không sao đâu.”
Nhưng sau những chuyện vừa xảy ra, tôi cũng không dám cách Túc Tinh quá xa.
Tôi đứng ngay ngoài cửa phòng, cất tiếng hỏi:
“Con quỷ nhóc đó... sao lại lợi hại đến vậy?”
“Bố mẹ nó đang nuôi dưỡng nó. Nhưng sẽ không còn được bao lâu nữa.”
Từ trong phòng, giọng Túc Tinh vẫn mềm mại vang lên, xen lẫn tiếng sột soạt mặc quần áo.
Tôi nhân lúc nói chuyện để bớt ngượng ngùng:
“Chẳng phải người ta nói quỷ cũng có thể chết sao? Quỷ chết sẽ hóa thành điệp (叠) – nghe nói thứ đó không còn linh trí, chỉ biết nuốt quỷ để sống, nên ma quỷ cũng sợ, giống như người sợ ma vậy. Sao cậu không dứt khoát đánh cho con quỷ nhóc đó hồn phi phách tán luôn? Vừa khỏi để nó tiếp tục hại người, cũng coi như tích được công đức.”
Túc Tinh vẫn nhẹ giọng đáp:
“Tôi không muốn sát sinh. Tôi đã nhờ người giúp rồi. Cô Vân đang đi sắp xếp. Báo ứng của nó sắp tới, chị không cần sốt ruột.”
Nói xong, cậu mở cửa bước ra, đưa chiếc khăn lúc nãy dùng để quấn mình cho tôi. Chiếc khăn được gấp ngay ngắn vuông vức, đưa tới tay tôi vẫn khô ráo.
Hơn nữa...Cậu ấy còn đứng ngoài cửa canh cho tôi thay quần áo. Tôi cũng không khách sáo nữa, ba chân bốn cẳng thay đồ thật nhanh.
Lúc cầm khăn lau tóc rồi mở cửa bước ra, tôi lại thấy mặt và tai Túc Tinh đỏ bừng. Tôi ho khẽ một tiếng rồi hỏi:
“Tôi đã mang đồ của Thanh Thanh về rồi. Cậu cần nghỉ thêm một đêm, hay nhân lúc trời tối hôm nay đi cứu hồn Thanh Thanh luôn?”
Giờ Tý vốn là thời điểm chuột hoạt động mạnh nhất. Chắc lúc này cũng là lúc tinh thần Túc Tinh tốt nhất.
“Tôi đã dùng thuật định trụ con quỷ nhóc đó rồi. Đi ngay bây giờ đi.”
Túc Tinh cũng mím môi ho khẽ một tiếng rồi nhìn tôi:
“Chị... có muốn cứu sống Thanh Thanh không?”
Nghe vậy, tim tôi khẽ rung lên. Nhưng tôi vẫn nhìn cậu, nói:
“Đừng miễn cưỡng.”
Nếu là tôi có thể cứu, với cái tính lúc nào cũng thích lo chuyện bao đồng này, chắc chắn tôi sẽ cứu.
Hồi nhỏ, ông nội từng kể rằng yêu tinh muốn tu luyện thành công vốn đã vô cùng khó khăn.
Nhất là Hôi Tiên, càng gian nan hơn.
Đó là loài mà ai nhìn thấy cũng chỉ muốn đánh chết.
Nhìn nguyên hình của Túc Tinh...chắc là một con chuột hamster.
Một sinh vật mềm mềm, đáng yêu như vậy, có thể sống lâu đến mức thành tinh...có lẽ cũng nhờ suốt ngày bán manh nên mới không bị người ta đánh chết.
Muốn có được tu vi như bây giờ...thật sự chẳng hề dễ dàng.
Nếu việc cứu người đơn giản, thì lúc đề nghị cứu Hi Hi, cậu đã cứu luôn Thanh Thanh rồi, đâu cần kéo dài đến bây giờ.
“Thật ra... tôi cũng cứu được.”
Túc Tinh vừa đi theo tôi ra ngoài vừa lén liếc nhìn tôi.
“Lúc nãy tôi nhìn thấy Thanh Thanh bị nhốt dưới nước... cũng thấy em ấy đáng thương, nên muốn cứu.”
Thấy ánh mắt cậu lấp lánh khác thường, tôi vội hỏi:
“Việc đó sẽ gây tổn hại rất lớn cho cậu sao?”
“Cũng... sẽ có.”
Đôi mắt đen láy của Túc Tinh khẽ động, nhỏ giọng lẩm bẩm vài câu nhưng tôi không nghe rõ.
Ra khỏi cửa, hành lang vẫn còn đèn. Thế nhưng cánh cửa dẫn vào cầu thang thoát hiểm mở hé, phía sau tối om, cảm giác chân thực lúc suýt chết đuối trong giấc mơ ban nãy lại ùa về.
Bình thường tôi vốn gan dạ nhưng liên tiếp gặp những chuyện thế này, trong lòng cũng bắt đầu thấy sợ.
Tôi vô thức nhích sát lại gần Túc Tinh, giả vờ nghiêng đầu để nghe cậu nói. Đúng lúc ấy, cậu dừng lại bấm nút thang máy, tôi vừa tiến lên thì suýt nữa lao thẳng vào lòng cậu.
Lúc đó tôi mới nhận ra...trông Túc Tinh mềm mềm, đáng yêu là thế. Vậy mà dáng người lại khá cao.
Chẳng biết là cậu thật sự cao như vậy...hay tự biến mình thành cao hơn.
Mặt Túc Tinh càng đỏ hơn. Cậu cúi đầu nhìn tôi, nghiêm túc nói:
“Thanh Thanh đã rời hồn quá lâu rồi. Nhưng nếu chúng ta tìm được hồn phách đang bị giam giữ của em ấy, gọi hồn trở về nhập xác, rồi dùng thuật truyền khí để dung hợp hồn và thân, sau đó nhờ cha mẹ em ấy dẫn sinh lộ...Đại khái là có thể cứu được.”
Cậu ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
“Chỉ là... muốn cứu em ấy thì sẽ phải truyền khí nhiều lần hơn. Tôi sợ... chị sẽ để ý.”
“Hơn nữa, theo những gì tôi biết, em ấy đúng là đã chết vì phổi ngập nước do chết đuối hoàn toàn. Cho nên dù cứu sống được... sau này rất có thể sẽ mang bệnh tật triền miên.”
"Ốm đau bệnh tật vẫn còn hơn là chết. Nếu chuyện đó không gây tổn hại quá lớn cho cậu thì... cậu muốn truyền bao nhiêu hơi cũng được." Tôi nghĩ một lúc rồi nói: "Hay là cậu hỏi ý cô Vân trước đi?"
Nhìn cách cô Vân lo lắng cho Túc Tinh, có thể xem như người nhà của cậu ấy. Dù sao chuyện này cũng nên hỏi ý cô ấy trước.
"Không cần đâu." Mặt Túc Tinh lập tức đỏ bừng, cúi gằm đầu, để lộ đôi tai đỏ au, lí nhí đáp: "Đó không phải là hôn, chỉ là..."
Nhưng càng giải thích, giọng cậu ấy càng nhỏ đi, càng khiến tôi có cảm giác như mình mới là người đang lợi dụng cậu ấy. Càng nói, tai cậu ấy càng đỏ hơn.
May mà thang máy vừa tới, hai chúng tôi vội bước vào.
Sau khi đứa bé quỷ chết đuối, bể bơi đã bị phong tỏa. Lại thêm chuyện nó liên tục tìm người thế mạng, quấy phá khắp khu chung cư, nên bảo vệ tuần tra cũng chẳng dám bén mảng tới. Giờ này xung quanh hoàn toàn không có ai.
Hàng rào chỉ là mấy thanh sắt dựng lên để quây tạm, cũng không cao lắm. Tôi đeo ba lô, chống tay một cái là leo qua.
Túc Tinh mở to đôi mắt nhìn tôi, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Thấy dáng vẻ yếu ớt của "chuột tiên" này, tôi nghĩ chắc thể lực cậu ấy không tốt, bèn lại trèo lên hàng rào, nửa người nằm vắt trên đó, chìa tay xuống:
"Đưa tay đây, tôi kéo cậu qua."
"Không cần."
Túc Tinh nhìn bàn tay tôi, mặt hơi đỏ lên.
Cậu ấy đưa tay thử khoảng cách giữa các thanh sắt, rồi...Cả người như biết thu cốt công, cứ thế lách qua khe hở giữa hai thanh sắt mà chui vào.
Được rồi...
Lần này đến lượt tôi sững sờ.
Vừa vượt qua hàng rào, tôi đã thấy đứa bé quỷ nằm úp giữa hồ bơi, trần truồng như trong đoạn camera hôm trước, miệng vẫn không ngừng sặc nước "ọc ọc".
Tôi còn đang định xem Túc Tinh đã dùng cách gì để khống chế nó.
Không ngờ cậu ấy lại xoay người đứng chắn trước mặt tôi, che khuất tầm nhìn.
"Nó... không mặc quần áo."
Lúc này tôi mới nhớ ra, con quỷ nhỏ này hẳn đã biết chuyện nam nữ từ lâu rồi, nên mới cứ thích lột quần áo các bé gái mười mấy tuổi trong bể bơi.
Cha mẹ nó trước giờ chẳng quản dạy gì, chỉ biết đưa tiền, đưa điện thoại cho nó muốn làm gì thì làm. Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm lắm.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, nhưng không thấy Thanh Thanh đâu.
Túc Tinh bước đến chỗ con quỷ nhỏ đang nằm sấp, cẩn thận đưa ngón tay khẽ chạm vào mặt nước.
Ngay sau đó, mặt nước gợn sóng, từng lọn tóc đen dài như mực loang trong nước, chậm rãi hiện lên. Thanh Thanh mặt tái xanh, cả người toát ra hơi lạnh, rụt rè nhìn tôi:
"Chị ơi... xin lỗi. Em đã định nhắc chị... nhưng nó cứ giẫm lên người em."
Tôi biết điều em nói là lúc tôi bị con quỷ nhỏ kéo xuống hồ. Em vốn muốn cảnh báo tôi. Tính cách em tuy bị mẹ áp đặt quá lâu nên trở nên nhút nhát, nhưng bản tính thật sự rất lương thiện.
Tôi vội dịu dàng an ủi em, rồi lấy từ ba lô ra con thỏ tai dài và bộ đồng phục của em, đưa cho Túc Tinh.
Cậu ấy cầm bộ đồng phục, phủ nhẹ lên người Thanh Thanh trong nước. Trong chớp mắt, Thanh Thanh như đã mặc lại bộ đồng phục học sinh. Tiếp đó, Túc Tinh đưa con thỏ tai dài cho em.
Thanh Thanh nhìn con thỏ bông, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt vẫn đầy dè dặt:
"Là... bố em tìm thấy nó sao? Mẹ em biết rồi... có nổi giận không?"