70 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Editor: Bưởi xanh
Thể loại: hiện đại, tình hữu độc chung, ngọt, lãnh khốc ngọt ngào tiểu ca thụ x người đẹp thiện tâm ông chủ công, HE
Văn án
Hôm nay, tại nhà hàng Tây, hơn một nửa…
Mục lục
Đã ra đến Chương 90 · Chương 90: Anh là nhà của em
Danh sách chương
87 chươngChương 1: “Tôi muốn đi vệ sinh ư?” Hoắc Sơ hơi sững sờ
Chương 2: “Ý tôi là tay cậu ta rất đẹp.”
Chương 3: Cậu biết mình sợ hãi
Chương 4: Chỉ để lại Mẫn Đăng mặt đỏ tới mang tai
Chương 5: Khôn ngoan cướp lời: �Tôi sẽ không báo cảnh sát!”
Chương 6: Tổ hợp bần cùng bị tiền làm mờ mắt
Chương 7: “Ngầu thật, để ông chủ ở lại đây rửa bát.”
Chương 8: “Lưu manh…” Mẫn Đăng run rẩy đánh trả
Chương 9: “Buông… buông tôi ra…” Mẫn Đăng siết chặt nắm đấm, đầu óc cũng rối loạn
Chương 10: Hoắc Sơ ôm người, chuẩn bị gọi 120
Chương 11: Lấy thân báo đáp để gán nợ
Chương 12: “Thật ra thì tính cách của tôi cũng không phải tốt lắm đâu.” Hoắc Sơ bỏ thêm chữ “đâu” vào cuối câu
Chương 13: Ông chủ Hoắc trúng “đạn dấm” phát thứ nhất
Chương 14: Vả một phát lên mông Hoắc Sơ
Chương 15: Phóng túng một chút cũng là tình thú
Chương 16: Mẫn Đăng ngây người trọn vẹn bốn năm ở bệnh viện, ai đề xuất đến bệnh viện, Mẫn Đăng cũng sẽ không đề xu�
Chương 17: Cậu có bạn gái không?
Chương 18: Toàn thân Mẫn Đăng khô khốc, giơ tay cởi áo khoác ra
Chương 19: “. . . Tôi còn biết nhào lộn ngang.”
Chương 20: Mẫn Đăng ôm áo khoác âu phục của anh cuộn lại với nhau, co rúc trong góc ghế
Chương 21: Anh cảm thấy mình quả thực chịu khổ, nằm gai nếm mật
Chương 22: “. . . Đừng đụng vào tôi.” Mẫn Đăng cắn răng khốn khổ nói
Chương 23: Mẹ kiếp sau này ai thích uống thuốc thì người đó uống
Chương 24: Thật ra cậu vừa ý kiểu tóc của Chương Khâu rất lâu rồi
Chương 25: Mẫn Đăng cảm thấy mình rất giống đàn ông xấu giấu vợ đi ra ngoài
Chương 26: Mẫn Đăng, tối nay cậu tiêu đời rồi
Chương 27: “Muốn nhìn à?” Hoắc Sơ làm bộ lại muốn mở khuy áo sơ mi
Chương 28: Nếu không thì tặng một xấp đồ Lót cho xong
Chương 29: Tối hôm nay tôi chính là con chó
Chương 30: Anh sẽ nắm chặt tay Mẫn Đăng, chuyện này người khác không xen vào được
Chương 31: Chúng ta lén lút đi, không nói cho bác sĩ
Chương 32: Bọn họ cảm thấy hai chúng ta thích hợp ngủ chung trên một giường
Chương 33: Cậu đừng cắn tôi.” Hoắc Sơ đột nhiên khóc, “Đừng. . .”
Chương 34: Nhưng đây không phải lý do cậu nằm mơ thấy loại giấc mơ này giữa ban ngày
Chương 35: Những ngày này Hoắc Sơ gầy đi một ít, quầng thâm dưới mắt nghiêm trọng
Chương 36: “Bánh ngọt ăn hết rồi, anh không làm nữa ư. . .” Mẫn Đăng cứng cổ, lau nước mắt một cái
Chương 37: “Tôi có thể… thơm cậu không?”
Chương 38: Nhìn lén hắn tắm rửa
Chương 39: “… Tôi cởi giúp cậu nhé.” Hoắc Sơ bất đắc dĩ đứng dậy
Chương 40: Mèo rừng nhỏ cay đến nỗi anh quỳ xuống
Chương 42: Bắt đầu từ ngày mai, cậu cũng chỉ có thể thích chủ bếp Hoắc Sơ
Chương 43: Mẫn Đăng chỉ đang cầu cứu
Chương 44: Tôi là cậu nhóc đầu húi cua đáng yêu… ư?
Chương 45: Chúng ta đều là nam, tôi có thể hiểu được anh có những nhu cầu kia
Chương 47: “… Một cây gậy.” Hoắc Sơ chần chừ mở miệng
Chương 48: Hoắc Sơ hất tay cậu ra, biểu cảm trở nên ghét bỏ, “Nhưng mà cậu bị bệnh.”
Chương 49: Tôi vừa rời khỏi một ngày, ai nhân lúc tôi không ở đây bắt nạt cậu
Chương 50: Một nụ hôn
Chương 51: Đúng là… cái… đồ đần…
Chương 52: Tỏ tình lần thứ hai
Xem toàn bộ 87 chương ›
Chương 53: Cởi cái gì, cởi quần?
Chương 54: Mẫn Đăng bắt lại cái tay càng ngày ngày duỗi vào trong của anh
Chương 55: Mày phải chịu trách nhiệm với hắn
Chương 56: “Bởi vì cô đơn.” Hoắc Sơ trả lời
Chương 57: Mẫn Đăng, ra khỏi con hẻm
Chương 58: Chia một ít dũng cảm của tôi cho cậu
Chương 59: Kết hôn
Chương 60: Chỉ cần anh là bác sĩ, em sẽ điều trị, anh kê đơn thuốc, em sẽ uống
Chương 61: Ánh sáng là phương hướng, cũng là Hoắc Sơ
Chương 62
Chương 63: Mua cái bánh ngọt đi
Chương 64: Mày… sẽ không phải mang thai chứ…
Chương 65: Thầy… Hoắc?
Chương 66: Cuối cùng em cũng biết bánh ngọt anh làm đến cùng ngọt cỡ nào rồi
Chương 67: Ý là muốn cậu gọi là bố
Chương 68: Là điều gì khiến Hoắc Sơ lấy mạng chạy về phía trước như thế
Chương 69: Hoắc Sơ trâu bò
Chương 70: Cậu nói đúng không, em dâu
Chương 71: Em xem đầu anh đã xanh chưa?
Chương 73: Bảo bối không chỉ cay
Chương 74: Nhưng Mẫn Đăng lại nghiêm túc ngẩng đầu sống tiếp
Chương 75: Đi lên, tự cử động
Chương 76: Ở chỗ Hoắc Sơ, Mẫn Đăng mãi mãi là thứ nhất
Chương 77: Canh viên siêu cấp đại bổ
Chương 78: Đây là em tự kề sát
Chương 79: Gọi chồng
Chương 80: Đây là ba tôi
Chương 81: Bọn em đang vận động
Chương 82: Niềm tự hào đột nhiên xuất hiện vào lúc này tất cả vì Mẫn Đăng
Chương 83: Đưa con đến nhà trẻ
Chương 84: Kêu đừng mà, kêu a a a a
Chương 85: Hòn đá sau lưng cậu vang ầm đổ xuống
Chương 86: Chương Khâu giống cây cột luôn chống sau lưng cậu hơn
Chương 87: “Đây là bạn trai tớ.” Mẫn Đăng nói
Chương 88: Mẫn Đăng căn bản không dậy nổi
Chương 89: Nhưng anh không phải ông chủ tốt, anh chỉ nhớ của em
Chương 90: Anh là nhà của em





