Khuynh Thế Phồn Hoa

Khuynh Thế Phồn Hoa

Nhất Bán Công Tử
Hoàn thành
Hoàn thànhHot
83 vạn chữ
Hoàn thành
20
Tổng lượt
Tác giả: Nhất Bán Công Tử Thể loại: Bách Hợp, ABO, Cổ Đại, HE, Ngược... Giới thiệu: Nửa đời lưu lạc, nửa đời cố chấp... Người ôm ấp một giấc mộng thiên hạ, rối loạn giữa binh đao c
Mục lục
Đã ra đến Chương 100 · Chương 100
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

100 chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Xem toàn bộ 100 chương ›
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Khuynh Thế Phồn Hoa
Khuynh Thế Phồn Hoa
Nhất Bán Công Tử · Hoàn thành
Hoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
20
Tổng lượt
83 vạn chữ
Độ dài
100
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Tác giả: Nhất Bán Công Tử Thể loại: Bách Hợp, ABO, Cổ Đại, HE, Ngược... Giới thiệu: Nửa đời lưu lạc, nửa đời cố chấp... Người ôm ấp một giấc mộng thiên hạ, rối loạn giữa binh đao chinh chiến. Nàng hoài niệm một thuở thanh xuân, cùng tựa gối đầu, cùng ngắm hoa rơi. Sinh tử mờ mịt, nào ai thấu rõ tương tư vạn kiếp bất phục, một kiếp người tẻ nhạt vô vị trôi qua. Dưới thành nhìn thấy nàng một bộ hồng y, tấu một khúc huy hoàng loạn thế, nghe như đau xé cả ruột gan. Từng nghe nói "cổ nhân chinh chiến kỷ nhân hồi", thiên mệnh người nắm trong tay, càn khôn đảo ngược trắng đen. Nàng là tội nghiệt của người. Người là giấc mộng thanh xuân của nàng. Chân trời xa xôi, bóng người thiên biến vạn hóa, cô tịch giữ trời thu ảm đạm mù khơi. Người dùng bút thanh loa họa giúp nàng đầu mày. Nàng ôm tương tư giữa lưng chừng giấc mộng xuân thu. Dưới ánh đèn tàn năm ấy, ai nhìn thấy bóng nàng nơi cuối vầng trăng bạc, ngưỡng vọng một chân trời chiếm trọn tầm mắt. Người là gió cát biên ải. Nàng là khúc nhạc bi hoan. "Thiên hạ này có quân quý nào dám cùng Nạp Thiểu Song so bì? Nạp Thiểu Song giống như một thanh kiếm, nếu biết dùng tất sẽ có thể khiến địch thủ chết dưới lưỡi kiếm đó, còn không chính ngươi sẽ máu chảy thành sông, vạn kiếp bất phục." Say đắm giữa phồn hoa năm ấy, người hận nàng dung nhan khuynh thành, nàng hận người anh hùng chí lớn. Anh hùng năm ấy khó qua ải mỹ nhân, cũng như người say giữa hương thơm từ mái tóc mềm. "Ta muốn cắt đứt tương tư, đoạn đi thương nhớ, để chẳng còn biết nhớ một người đến khắc cốt ghi tâm. Ta muốn hủy đi dung nhan khuynh thành, phá bỏ điệu trường hoa tư, dập tắt đi ánh sáng linh lung từ đôi mắt rạng ngời ấy. Ta muốn trở thành một kẻ điên, cùng nàng sống một kiếp hoang đường cố chấp, bỏ lại sau lưng thị phi trắng đen. Ta muốn trở thành kẻ say, cùng nàng say trọn một đêm, quên đi binh đao khói lửa sau lưng." Đêm nay quá dài, nước mắt quá nhiều, đau thương quá lớn, chỉ trách giấc mộng thanh xuân năm ấy không thành. Bút thanh loa họa lên dung nhan khuynh thành, lại họa không được một đôi mắt không bao giờ rơi lệ. "Có phải ta đã từng gϊếŧ nàng hay không?" Nạp Thiểu Song nâng mắt nhìn, một đôi lưỡng sắc mâu lộ ra thần tình ngờ nghệch: "Ni?" Người phía trên kiên trì giải thích: "Kiếp trước ta đã gϊếŧ nàng, cho nên kiếp này mới phải trả lại toàn bộ, yêu nàng đến không còn gì để mất." Quân sở thực, đình đình như cái hĩ Quân sở ngôn, thôi xán nhiên bất tẫn Vọng bất đoạn, tuế nguyệt dĩ liên y Chí tôn lộ, chinh chiến vô quy ý "Hỏa tang hoa niên niên khai, niên niên tạ, ngã, phạ thị đẳng bất đáo liễu."* - ------------------------------- Dịch: *Quân ở nơi nào dựng lên đình đài cao vót tựa như ô che vậy? Quân nói, ánh sáng lộng lẫy đốt vào vô tận Không ngừng ngóng trông, năm tháng đã từng rung động Đường đến chí tôn, chinh chiến không có ý trở về "Cây dâu đỏ hàng năm đều ra hoa, hàng năm lá rụng, ta, sợ là không đợi được nữa..."
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí