Kiếm Xuất Đại Đường
Chương 12: Hai Thành Công Lực? (1)
Ngô Quan Lan có cảm giác hoảng hốt.
Trong đầu y như có ba tiếng sấm liên tiếp vang lên, chính vì y đã nhớ ra ba cái tên đó trong số vô vàn võ giả!
Võ Tôn, Dịch Kiếm Đại Sư, đạo môn đệ nhất nhân Ninh Tản Nhân...
Tam Đại Tông Sư đương thời!
Những nhân vật như vậy, tuyệt đối không phải là thứ mà môn phái nhỏ như bọn họ có thể chọc vào.
- Sao có thể,
Lại Trường Minh không tin,
- Đừng có ăn nói hàm hồ, Ninh Tản Nhân là hạc nội mây ngàn, thần long thấy đầu không thấy đuôi, sao có thể kết giao với Giác Ngộ Tử?
- Ếch ngồi đáy giếng.
Chu Dịch phất tay áo, đi đi lại lại hai bước trong sân.
Hai tiểu đạo đồng Hạ Thù và Yến Thu đều quên cả chớp mắt, vẻ mặt đầy sùng bái nhìn sư huynh.
Nghe hắn chậm rãi cất lời:
- Năm đó Ninh Tản Nhân đại chiến với Nam Hải Tiên Ông trên bán đảo Lôi Châu, sau trăm chiêu Tiên Ông đã bại dưới Tán Thủ Bát Phác của Ninh Tản Nhân. Gia sư lúc đó cũng đang ở bán đảo Lôi Châu, ngồi trên tảng đá lớn trên đỉnh Ma Phong Nhai. Lão nhân gia quan sát sóng to gió lớn do hai đại tông sư khuấy đảo, từ đó mà kết được duyên pháp. Lần này, gia sư nghe tin Ninh Tản Nhân đang xem một trong Tứ Đại Kỳ Thư là Từ Hàng Kiếm Điển, nên đã lên phương bắc thăm bằng hữu, mọi người đều là người đạo môn, cùng nhau xem kinh sách, ngồi luận đạo dưới đèn xanh, có gì lạ đâu?
Bất cứ ai cũng có thể thấy, ánh mắt của Chu thiên sư nhìn Lại Trường Minh rõ ràng mang theo vẻ khinh miệt.
Nhưng...
Ngay cả Tào Thừa Doãn trước đó rất cao ngạo, khi thấy cảnh này cũng không còn cảm thấy kỳ lạ nữa.
Chu thiên sư, đúng là có tư cách này.
Đám người xem của Tào phủ đều mơ màng, lại vô cùng hưng phấn.
Đây chính là bí mật võ lâm, hơn nữa còn liên quan đến tông sư!
Một số người đã từng nghe qua trận chiến ở bán đảo Lôi Châu, đều ở bên cạnh lên tiếng phụ họa.
Người chưa từng nghe qua chỉ cảm thấy mở mang tầm mắt.
Nhưng tin tức tiếp theo về Tứ Đại Kỳ Thư, Từ Hàng Kiếm Điển, thì những người có mặt ở đây tuyệt đối chưa từng nghe qua.
Ngay cả vị Nhạc sư huynh kiến thức bất phàm của Hoa Sơn Phái bên cạnh Tào Thừa Doãn, đôi mắt cũng trở nên mơ màng, miệng lẩm bẩm “Tứ Đại Kỳ Thư“.
Người học võ hễ nghe đến những kỳ công diệu pháp như vậy, hiếm có ai không động lòng.
Chu Dịch nhìn thấy phản ứng của hai người Ngô Lại, trong lòng biết bọn chúng đã vô cùng kiêng dè.
Thật thật giả giả trộn lẫn vào nhau, cuối cùng cũng lừa bịp thành công.
Tuy nhiên, nói sư phụ đi tìm Ninh Tản Nhân cũng không hẳn là giả.
Tìm... chứ không nhất thiết phải tìm được, đúng không?
Sắc mặt Ngô Quan Lan thay đổi liên tục, trong lòng y đã nảy sinh hối hận, lúc này không biết phải làm sao.
Lại Trường Minh tuy mất mặt, nhưng lại không sợ hãi.
Gia nghiệp của Thái Bình Đạo Tràng chỉ có bấy nhiêu, lại còn ở Ung Khâu, cho dù có thêm tầng quan hệ đạo môn này, Ba Lăng Bang cùng lắm cũng chỉ cân nhắc lại được mất của hành động lần này mà thôi.
Vở kịch ở Tào phủ lẽ ra nên kết thúc, thế nhưng...
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau hai người Ngô, Lại, người đến vóc dáng thấp nhỏ, đưa tay gạt Ngô trưởng lão ra, Chu Dịch mới nhìn rõ được khuôn mặt của gã.
Khuôn mặt gã trạc năm mươi tuổi, mũi rộng miệng hùm, xương mày nhô cao như đá, mặc một chiếc đạo bào vải xanh vá chằng vá đụp. Lưng buộc một sợi dây cỏ, treo một cái hồ lô rượu.
Ngô trưởng lão tâm thần bất định, vốn đã không định để gã quái nhân này ra tay.
Không ngờ, gã đột nhiên bước ra khỏi đám đông.
- Ngươi chính là đại đệ tử của Giác Ngộ Tử?
Người đến mày chau lại, giọng điệu lạnh lùng.
Cái gì Nam Hải Tiên Ông, cái gì Tứ Đại Kỳ Thư, dường như đều không liên quan đến gã.
- Chính thế, vị đạo trưởng này...
Chu Dịch chưa nói hết lời, đã bị gã đạo sĩ lùn béo này cắt ngang.
- Mã chưởng môn của Hồn Nguyên Phái mời ta đến đây, lên Phu Tử Sơn để so tài cao thấp với Giác Ngộ Tử, nghe nói y không có ở Ung Khâu, đạo gia vốn đã mất hứng. Bây giờ lại không nghe nổi người khác nói bậy nói bạ. Thái Bình Đạo của ngươi là đạo thừa của nhà nào? Giáo nghĩa của phái nào? Mà lại có tư cách liên quan đến đạo môn đệ nhất nhân.
Gã mang lòng nghi ngờ, vô cùng khinh thường.
Tên này từ đâu chui ra vậy?
Chu Dịch mày hơi nhíu lại, thầm nghĩ lúc này tuyệt đối không thể tỏ ra yếu thế, thế là không để ý đến lời của gã đạo sĩ lùn béo, mà tiếp tục lời nói vừa bị cắt ngang.
- Vậy xin hỏi đạo trưởng thừa kế giáo nghĩa của phái nào?
Gã đạo sĩ lùn béo dừng lại vài giây, ngẩng cái cổ không dài của mình lên trả lời:
- Đạo gia thừa kế pháp của Tây Hán, Toàn Tính Đạo Phái, tục danh Ngô Huyền Thụ, nghiên cứu Nhân Gian Thế của Trang Tử, tự hiệu Mộc Đạo Nhân.
Gã báo danh hiệu của mình một cách thẳng thắn, sau đó lại buông lời châm chọc Chu Dịch:
- Gặp thời buổi này, các ngươi có phải muốn bắt chước Cự Lộc Trương Giác, lại gây ra loạn Hoàng Cân, họa hại bốn phương?
Chu Dịch hừ một tiếng:
- Đạo trưởng nên giữ lại chút khẩu đức đi, nên biết thế đạo ở trời ở người, chứ không phải ở một lời của ngươi. Huống hồ...
Chu Dịch dừng lại một chút, hai mắt nhìn thẳng vào gã, giọng điệu nghiêm khắc:
Trong đầu y như có ba tiếng sấm liên tiếp vang lên, chính vì y đã nhớ ra ba cái tên đó trong số vô vàn võ giả!
Võ Tôn, Dịch Kiếm Đại Sư, đạo môn đệ nhất nhân Ninh Tản Nhân...
Tam Đại Tông Sư đương thời!
Những nhân vật như vậy, tuyệt đối không phải là thứ mà môn phái nhỏ như bọn họ có thể chọc vào.
- Sao có thể,
Lại Trường Minh không tin,
- Đừng có ăn nói hàm hồ, Ninh Tản Nhân là hạc nội mây ngàn, thần long thấy đầu không thấy đuôi, sao có thể kết giao với Giác Ngộ Tử?
- Ếch ngồi đáy giếng.
Chu Dịch phất tay áo, đi đi lại lại hai bước trong sân.
Hai tiểu đạo đồng Hạ Thù và Yến Thu đều quên cả chớp mắt, vẻ mặt đầy sùng bái nhìn sư huynh.
Nghe hắn chậm rãi cất lời:
- Năm đó Ninh Tản Nhân đại chiến với Nam Hải Tiên Ông trên bán đảo Lôi Châu, sau trăm chiêu Tiên Ông đã bại dưới Tán Thủ Bát Phác của Ninh Tản Nhân. Gia sư lúc đó cũng đang ở bán đảo Lôi Châu, ngồi trên tảng đá lớn trên đỉnh Ma Phong Nhai. Lão nhân gia quan sát sóng to gió lớn do hai đại tông sư khuấy đảo, từ đó mà kết được duyên pháp. Lần này, gia sư nghe tin Ninh Tản Nhân đang xem một trong Tứ Đại Kỳ Thư là Từ Hàng Kiếm Điển, nên đã lên phương bắc thăm bằng hữu, mọi người đều là người đạo môn, cùng nhau xem kinh sách, ngồi luận đạo dưới đèn xanh, có gì lạ đâu?
Bất cứ ai cũng có thể thấy, ánh mắt của Chu thiên sư nhìn Lại Trường Minh rõ ràng mang theo vẻ khinh miệt.
Nhưng...
Ngay cả Tào Thừa Doãn trước đó rất cao ngạo, khi thấy cảnh này cũng không còn cảm thấy kỳ lạ nữa.
Chu thiên sư, đúng là có tư cách này.
Đám người xem của Tào phủ đều mơ màng, lại vô cùng hưng phấn.
Đây chính là bí mật võ lâm, hơn nữa còn liên quan đến tông sư!
Một số người đã từng nghe qua trận chiến ở bán đảo Lôi Châu, đều ở bên cạnh lên tiếng phụ họa.
Người chưa từng nghe qua chỉ cảm thấy mở mang tầm mắt.
Nhưng tin tức tiếp theo về Tứ Đại Kỳ Thư, Từ Hàng Kiếm Điển, thì những người có mặt ở đây tuyệt đối chưa từng nghe qua.
Ngay cả vị Nhạc sư huynh kiến thức bất phàm của Hoa Sơn Phái bên cạnh Tào Thừa Doãn, đôi mắt cũng trở nên mơ màng, miệng lẩm bẩm “Tứ Đại Kỳ Thư“.
Người học võ hễ nghe đến những kỳ công diệu pháp như vậy, hiếm có ai không động lòng.
Chu Dịch nhìn thấy phản ứng của hai người Ngô Lại, trong lòng biết bọn chúng đã vô cùng kiêng dè.
Thật thật giả giả trộn lẫn vào nhau, cuối cùng cũng lừa bịp thành công.
Tuy nhiên, nói sư phụ đi tìm Ninh Tản Nhân cũng không hẳn là giả.
Tìm... chứ không nhất thiết phải tìm được, đúng không?
Sắc mặt Ngô Quan Lan thay đổi liên tục, trong lòng y đã nảy sinh hối hận, lúc này không biết phải làm sao.
Lại Trường Minh tuy mất mặt, nhưng lại không sợ hãi.
Gia nghiệp của Thái Bình Đạo Tràng chỉ có bấy nhiêu, lại còn ở Ung Khâu, cho dù có thêm tầng quan hệ đạo môn này, Ba Lăng Bang cùng lắm cũng chỉ cân nhắc lại được mất của hành động lần này mà thôi.
Vở kịch ở Tào phủ lẽ ra nên kết thúc, thế nhưng...
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau hai người Ngô, Lại, người đến vóc dáng thấp nhỏ, đưa tay gạt Ngô trưởng lão ra, Chu Dịch mới nhìn rõ được khuôn mặt của gã.
Khuôn mặt gã trạc năm mươi tuổi, mũi rộng miệng hùm, xương mày nhô cao như đá, mặc một chiếc đạo bào vải xanh vá chằng vá đụp. Lưng buộc một sợi dây cỏ, treo một cái hồ lô rượu.
Ngô trưởng lão tâm thần bất định, vốn đã không định để gã quái nhân này ra tay.
Không ngờ, gã đột nhiên bước ra khỏi đám đông.
- Ngươi chính là đại đệ tử của Giác Ngộ Tử?
Người đến mày chau lại, giọng điệu lạnh lùng.
Cái gì Nam Hải Tiên Ông, cái gì Tứ Đại Kỳ Thư, dường như đều không liên quan đến gã.
- Chính thế, vị đạo trưởng này...
Chu Dịch chưa nói hết lời, đã bị gã đạo sĩ lùn béo này cắt ngang.
- Mã chưởng môn của Hồn Nguyên Phái mời ta đến đây, lên Phu Tử Sơn để so tài cao thấp với Giác Ngộ Tử, nghe nói y không có ở Ung Khâu, đạo gia vốn đã mất hứng. Bây giờ lại không nghe nổi người khác nói bậy nói bạ. Thái Bình Đạo của ngươi là đạo thừa của nhà nào? Giáo nghĩa của phái nào? Mà lại có tư cách liên quan đến đạo môn đệ nhất nhân.
Gã mang lòng nghi ngờ, vô cùng khinh thường.
Tên này từ đâu chui ra vậy?
Chu Dịch mày hơi nhíu lại, thầm nghĩ lúc này tuyệt đối không thể tỏ ra yếu thế, thế là không để ý đến lời của gã đạo sĩ lùn béo, mà tiếp tục lời nói vừa bị cắt ngang.
- Vậy xin hỏi đạo trưởng thừa kế giáo nghĩa của phái nào?
Gã đạo sĩ lùn béo dừng lại vài giây, ngẩng cái cổ không dài của mình lên trả lời:
- Đạo gia thừa kế pháp của Tây Hán, Toàn Tính Đạo Phái, tục danh Ngô Huyền Thụ, nghiên cứu Nhân Gian Thế của Trang Tử, tự hiệu Mộc Đạo Nhân.
Gã báo danh hiệu của mình một cách thẳng thắn, sau đó lại buông lời châm chọc Chu Dịch:
- Gặp thời buổi này, các ngươi có phải muốn bắt chước Cự Lộc Trương Giác, lại gây ra loạn Hoàng Cân, họa hại bốn phương?
Chu Dịch hừ một tiếng:
- Đạo trưởng nên giữ lại chút khẩu đức đi, nên biết thế đạo ở trời ở người, chứ không phải ở một lời của ngươi. Huống hồ...
Chu Dịch dừng lại một chút, hai mắt nhìn thẳng vào gã, giọng điệu nghiêm khắc:
— Hết chương —