Kiếm Xuất Đại Đường/ Chương 15: Đẩu Chuyển Tinh Di (2)
Mục lục
16.5px
Kiếm Xuất Đại Đường

Chương 15: Đẩu Chuyển Tinh Di (2)

Ngô Quan Lan đứng bên cạnh nghe xong, lập tức bất mãn.

Lẽ nào lại vậy, hai tên khốn này, sao lại lôi cả chưởng môn nhà ta vào?

Mộc đạo nhân liếc y một cái,

- Sao, Ngô trưởng lão, ngươi cảm thấy lời của bần đạo có sai sót à?

Ngô trưởng lão trong lòng mắng chửi lão thậm tệ, nhưng bề ngoài lại hậm hực không nói gì.

- Hừ, về nói với Mã chưởng môn một tiếng, bần đạo ăn của các ngươi một bữa rượu thịt, lại rước phải một thân phiền phức. Hôm nay ra một chưởng này, đôi bên không ai nợ ai. Sau này đừng tìm ta nữa, để tránh người khác hiểu lầm.

Mộc đạo nhân nói xong, hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Ngô Quan Lan, cứ theo ý mình mà lại hỏi Chu Dịch:

- Môn võ công này của ngươi tên là gì, truyền từ kinh quyển nào?

Mộc đạo nhân đột nhiên bắt đầu một cuộc trao đổi học thuật.

Đầu óc Chu Dịch quay cuồng, nói bừa về đạo thừa:

- Thái Bình Đạo của ta chuyên sâu nghiên cứu “Lão Tử Tưởng Nhĩ Chú”, bên trong luận giải ngũ tinh thuận quỹ, khách nghịch bất diệu. Chính là Tuế Tinh, Huỳnh Hoặc, Thái Bạch, Thần Tinh, Trấn Tinh, cái gọi là thuận quỹ là bình thường, nghịch hành là biến đổi.

- Do đó mà có... Đẩu Chuyển Tinh Di!

Tinh thần Mộc đạo nhân chấn động mạnh.

- Đẩu Chuyển Tinh Di...

Lão gật đầu, sau đó lẩm nhẩm lại một lần, lão có đạo thừa của riêng mình, lý giải tất nhiên không giống, nhưng lại càng cảm thấy chấn động hơn.

- Khảm Ly khuông khuếch, vận cốc chính trục, đây mới là ngũ tinh thuận quỹ, một khi khách tinh nghịch hành, chẳng phải là không bàn mà hợp với âm dương sao? Công pháp này quan sát tinh đẩu, lập ý rất cao, không phải tầm thường.



- Tuy võ công của tiểu tử này không cao, nhưng lại có thể khiến ta ngã một cú.

- Không ổn! Nếu Giác Ngộ Tử dùng Đẩu Chuyển Tinh Di này, cho dù ta toàn lực ra tay, e rằng phần thắng cũng không cao. Hôm nay đã mất mặt, nếu lại bại ở Phu Tử Sơn, vậy thì sẽ thành trò cười lớn.

- Đúng rồi, đợi đạo gia nghĩ ra cách phá giải, rồi tìm sư đồ này lấy lại mặt mũi cũng không muộn.

Gã đạo sĩ lùn béo thầm gật đầu, vừa nghĩ đến đây, ý rút lui đã tăng mạnh.

Lão quét mắt qua Chu Dịch một lần, rồi bay người lên tường viện, đạp lên mái ngói của Tào phủ kêu răng rắc, ngói vỡ bay tứ tung, sải bước đi ra ngoài.

Mọi người biết lão hung hãn, tính tình cổ quái, không ai dám cản.

- Chu thiên sư, hai nhà chúng ta có lẽ có chút hiểu lầm, nhưng đây đều là do người bên dưới gây ra. Đợi ta hôm nay về bẩm báo chưởng môn, mời lão nhân gia ra mặt giải trừ hiểu lầm, để tránh ảnh hưởng đến giao tình hai nhà.

Ngô Quan Lan chọn cách lùi bước, Chu Dịch lúc này cũng không muốn ép y đến đường cùng.

- Vậy làm phiền Ngô trưởng lão chuyển lời.

Ngô Quan Lan nói lời cáo từ rồi quay người bỏ đi, Lại Trường Minh cũng theo người của Hồn Nguyên Phái rời đi.

Chu Dịch xã giao qua loa, cũng được mọi người vây quanh lên xe ngựa, đi thẳng về phía Phu Tử Sơn.

Ngoài cửa có nhiều người nhìn theo xe ngựa, chăm chú tiễn đưa...

- Tổ phụ, Ngô Quan Lan làm mất mặt nhà ta như vậy, sao người lại mặc kệ?

Trong nội đường yên tĩnh, Tào Thừa Doãn mặt lộ vẻ không hiểu.

Tào Nhuế Niên thần thái bình thản:

- Thừa Doãn, Tào gia chúng ta xét cho cùng vẫn là nhà buôn, phải biết nhìn rõ tình hình, càng phải tuân theo sự thay đổi của thế đạo. Hồn Nguyên Phái và Ba Lăng Bang cấu kết với nhau, Ba Lăng Bang lại có quan hệ với Vũ Văn Phiệt, quân Ưng Dương Phủ đang trên đường, chúng ta sao có thể trêu vào?

Tào Thừa Doãn hỏi tiếp:



- Vậy chuyện hậu nhân của Lương Hoàng đến Tào phủ, cũng có liên quan đến việc này sao?

- Tất nhiên.

Tào Nhuế Niên nói:

- Người này là thuộc hạ của Hứa Huyền Triệt, lại tự xưng là tuân lệnh hậu nhân của Lương Hoàng, thứ họ nhắm đến chính là giáo nghĩa của Thái Bình Đạo, con nên hiểu rồi chứ.

- Hứa Huyền Triệt...

Tào Thừa Doãn trầm ngâm một lát rồi đột nhiên nghĩ đến:

- Nếu con nhớ không lầm, y chắc là Lữ soái của Nhạc Châu, thuộc hạ của Bộ Binh Hiệu Úy Đổng Cảnh Trân. Hừ, hậu nhân của Lương Hoàng này lại cấu kết với quan tướng nhà Tùy, đúng là dã tâm bừng bừng. Nhưng, nếu bàn về anh hùng thời loạn...

Gã chuyển chủ đề, vẻ mặt đầy hưng phấn:

- Tổ phụ, con từng cùng chưởng môn bản phái gặp Mật xông, đó mới thực sự là hùng chủ! Những người theo ngài ấy, không ai không phải là nhân tài kiệt xuất của thế gian! Lần này Mật Công đang gặp trắc trở, nhưng trời giáng đại nhiệm, ắt phải nhọc nhằn vất vả, Tào gia chúng ta nên quyết đoán ra tay, dốc sức tương trợ!

- Ha ha...

Tào Nhuế Niên bỗng cười,

- Nhị lang à, Vi chưởng môn của Hoa Sơn Phái tuy là cao thủ quán tuyệt một phương, những gì y thấy y nghe, con nên nghe kỹ, nhưng không thể tin hoàn toàn. Từng có Phùng Huyên nói với Mạnh Thường Quân: Thỏ khôn có ba hang, mới mong thoát chết. Nhà buôn chúng ta, sao có thể dốc hết tất cả, mà không tránh né hiểm nguy?

Tào Thừa Doãn suy tư vài giây:

- Ý của người là?

Tào Nhuế Niên từ trong lòng lấy ra một phong thư, đưa vào tay gã.

- Ngày mai con đi một chuyến đến Phu Tử Sơn, giao phong thư này cho Chu thiên sư...

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục