Kiếm Xuất Đại Đường/ Chương 18: Thái Bảo (1)
Mục lục
16.5px
Kiếm Xuất Đại Đường

Chương 18: Thái Bảo (1)

Dương xuân bố đức trạch, vạn vật sinh quang huy.

Mặt trời đã leo qua ngọn cây, sương xanh trên Phu Tử Sơn đã tan hết, tay trái của Chu Dịch vẫn còn cầm bức thư.

Trong lúc suy tư, tay phải hắn bất giác lay động cành thông vươn ra bên cạnh, những giọt sương đọng trên ngọn cây lả tả rơi xuống.

Tiếng bước chân “cộp cộp cộp” vang lên.

Tiểu đạo đồng từ đường núi ló đầu ra:

- Sư huynh, Trương Tam ca và Phùng Tứ ca đã đi truyền lời rồi, nhưng các lục sinh khác phân tán ở khắp nơi trong Ung Khâu, e rằng phải mất năm ba ngày mới trở về được. Hai vị khách của Tào phủ sáng sớm nay không ở lại, xuống núi là lên ngựa đi ngay.

Yến Thu lau mồ hôi trên mũi, cười nói:

- Hạ Thù mở hộp quà, bên trong có rất nhiều dược liệu, đã cho Tông tiên sinh ở kho xem qua, nói là thuốc tốt lâu năm, họ thật là hào phóng.

Hào phóng đúng là hào phóng.

Nhưng nếu thuận theo ý của họ, thì coi như là nước phù sa không chảy ra ruộng người ngoài.

Chu Dịch nhìn xuống chân núi, vừa rồi không hứa hẹn gì, nhưng lại thể hiện đầy đủ thiện ý.

Ít nhất từ góc độ của Nhạc Tư Quy và Tào Thừa Doãn mà nhìn, Thái Bình Đạo rất có hứng thú với Lý Mật.

Như vậy là đủ rồi...

Xem ra Nhạc Tư Quy là fan cứng của Lý Mật, nhị lang Tào gia gần mực thì đen, may mắn là lão thái gia họ Tào có hỏa nhãn kim tinh, tránh được một hồi hiểu lầm đối với Tào phủ.

Nếu không những món quà này e rằng phải coi là nhân tình của Lý Mật.

Mục đích của hai người Tào Nhạc rất rõ ràng, vừa phải đề phòng họ nói quá sự thật, lại không dám coi như gió thoảng bên tai.

- Sư huynh, sư huynh...

Chu Dịch nghĩ đến xuất thần, Yến Thu gọi liền hai tiếng.

Chu Dịch lúc này mới lại gần vỗ vai nó, vừa nói vừa đi về phía kho hàng.

Hạ Thù đang gọi mấy người làm công di chuyển đồ đạc, sắp xếp pháp cụ bố đạo.

Đừng thấy nàng nhỏ tuổi, cái gọi là trẻ mồ côi trời soi xét, ở bên cạnh Giác Ngộ Tử tai nghe mắt thấy, còn hiểu chuyện và lanh lợi hơn trẻ con bình thường.

Đạo đồng của đạo quán nghèo sớm biết lo toan mà.



Có người ngoài ở đây, Hạ Thù ghé lại gần nói nhỏ:

- Sư huynh, những vật nhỏ như bảng hiệu, lồng đèn che bằng vải sa, dây đỏ cờ phướn ở đàn tràng cũng phải đóng thùng sao?

- Đóng,

Chu Dịch nói một cách đương nhiên,

- Đồ nghề kiếm cơm sao có thể bỏ lại được.

Nữ hài như vừa tỉnh mộng, mắt trợn to, trông rất đáng yêu.

- Chúng ta sắp phải chạy trốn để tránh họa sao?

Yến Thu đứng bên cạnh có chút hoảng hốt nhìn về phía sư huynh của mình.

Chu Dịch không phủ nhận:

- Sư huynh lại nói cho các ngươi một đạo lý nữa, cái này gọi là vị vũ trù mâu, có chuẩn bị thì không lo hoạn nạn. Còn về 'chạy trốn tránh họa', không cần phải nói thê thảm như vậy.

Hắn có lý lẽ của riêng mình, nửa đùa nửa thật:

- Thời Chiến Quốc Mạnh Mẫu tam thiên là để tìm cho Mạnh Tử một nơi trưởng thành tốt hơn, một ngày nào đó chúng ta rời khỏi Phu Tử Sơn, cũng chỉ vì những kẻ như Hồn Nguyên Phái đã làm ô nhiễm phong khí giang hồ của Ung Khâu, sợ hai đứa nhỏ các ngươi bị ảnh hưởng, nên mới dời đi. Chứ không phải Thái Bình Đạo ta sợ ai, ta nói có đúng không?

Hạ Thù và Yến Thu vốn lòng dạ bất an, cảm xúc của trẻ con đến và đi rất nhanh, lúc này lại bị chọc cười.

- Sư huynh nói rất đúng!

Hai đứa nhỏ đồng thanh.

Chu Dịch hài lòng ừ một tiếng,

- Mấy ngày nay chuẩn bị thêm dược liệu cho ngạnh công, nghiền ra rồi chia vào các túi thuốc.

Hai tiểu đạo đồng lập tức gật đầu.

Việc này chỉ có chúng mới làm được, những người khác trong đạo tràng không thể làm.

Ví như ngoại luyện Thiết Bố Sam, cần có các loại thuốc như hoàng kỳ, gia bì, chu sa, hầu cốt, vô danh dị, liều lượng trong đó là bí mật của đan phương, không tiết lộ ra ngoài.

Chỉ cần sai sót một chút, hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều.

Chưa kể đến việc ngâm rượu uống và rửa ngoài da lại hoàn toàn khác biệt.



Ngoại công vốn đã hao tổn con người, cần phải dùng ngoại vật để bổ sung, dùng sai thuốc, cơ hội nắm vững hoành luyện cương khí trong đời này sẽ vô cùng mong manh.

Cho nên, các lục sinh Thái Bình Đạo mà Giác Ngộ Tử thu nhận đều là những người luyện vỗ gạch, xúc cát, nâng thạch tỏa.

Người nào người nấy cơ bắp cuồn cuộn, cơ mông cứng như cối xay.

Tuy chỉ là đệ tử ký danh, nhưng những lục sinh luyện ngạnh công này cũng đã nhận được lợi ích từ tay Giác Ngộ Tử.

Những tín khách bái sơn thực sự đơn thuần, thường là dân thường.

Cái gọi là hưng, bách tính khổ; vong, bách tính khổ.

Chu Dịch không khỏi nhìn về phía hương khói trên pháp đàn, những làn khói xanh kia, như là sự an ủi hư vô mờ mịt của những người khốn khổ trong thời loạn...

Năm ngày sau khi Mộc đạo nhân bại trận ở Dương Cố.

Sấm xuân ầm ầm, như trống trời gõ.

Giữa những thửa ruộng dưới chân Phu Tử Sơn, giun dế lúc nhúc, mang theo mùi đất mới tanh nồng.

Chu Dịch đứng trong Thiên Sư Điện trước pháp đàn của Thái Bình Đạo Tràng, nhìn cơn mưa xuân lất phất như tơ liễu trên bầu trời.

Trong thập phương tùng lâm của Đạo giáo chú trọng “chung bản thường trụ”, để triệu tập đạo chúng cũng như báo giờ, sắp xếp các công việc thường ngày.

Thái Bình Đạo tuân theo quy củ, tất nhiên cũng tuân thủ.

Thấy giờ đã gần đến, Chu Dịch gõ vào chiếc chuông đồng trước tượng thần Hoàng Thiên trong Thiên Sư Điện.

Chiếc chuông này không chỉ có tác dụng tập hợp mọi người, mà còn có ngụ ý “chuông vừa vang lên, vạn ma thúc hình“.

“Keng!”

Tiếng chuông vang vọng, Chu Dịch ngồi xếp bằng trên đệm bồ đoàn, lưng quay về phía chúng sinh, mặt hướng về hai tượng Hoàng Lão.

Bên ngoài điện vang lên một tràng tiếng bước chân.

Hai tiểu đạo đồng Hạ Thù và Yến Thu đi đầu, phía sau là một rừng cơ bắp, cảm giác tương phản vô cùng mạnh mẽ.

Hai mươi ba lục sinh tu luyện ngạnh công không thiếu một ai.

Đừng thấy họ trông hung hãn, nhưng lên đến Thiên Sư Điện lại người nào người nấy nho nhã lịch sự.

- Sư huynh!
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục