Kiếm Xuất Đại Đường
Chương 6: Thiết Cước Tiên (2)
Mạch khí xông đến huyệt Du Phủ, huyệt này ngang với Toàn Cơ, Toàn Cơ là vận chuyển, lại có Phủ là tụ tập, vốn có công dụng thông lợi tụ tán.
Lúc này ở đỉnh khí huyệt, công quyết của Chu Dịch đã phát huy hiệu quả kỳ diệu.
Mạch khí lại đột ngột nghịch xung một cách quỷ dị, như thủy ngân chảy ngược trong Túc Thiếu Âm Thận Kinh.
Khoảnh khắc này, chân phải của Chu Dịch nhấc thạch tỏa lên vẫn không cảm nhận được bao nhiêu trọng lượng.
Nhưng khí huyết trong cơ thể vì vận lực mà cuộn trào, tim đập dữ dội.
Tiếp đó chân trái chùng xuống!
Một luồng kình phong từ mắt cá chân tỏa ra, thổi bay lớp bụi trên sàn phòng luyện công.
Lúc này mới cảm thấy chân phải nặng trĩu, Chu Dịch không giữ được nữa, mũi chân thuận thế chúc xuống để mặc cho thạch tỏa “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Giác Ngộ Tử bề ngoài không có chút biểu cảm, nhưng lòng bàn tay trong tay áo đã rịn ra mồ hôi.
Thành công rồi!
Không phải tẩu hỏa nhập ma, thật sự là mạch khí tuần hoàn!
Chu Dịch bước sang một bên, đứng yên bất động. Thực sự là lần đầu tiên hắn vận công như vậy, khiến hai chân tê dại.
Hai tiểu đạo đồng xách đèn lồng chiếu về phía trước.
Thật không thể tin được, trên sàn phòng luyện công đã bị để lại một dấu chân.
Yến Thu dùng giọng nói lí nhí chỉ đủ cho Hạ Thù nghe thấy, nhanh chóng thì thầm một câu:
- Là khí lực sau khi nuốt chửng ngưu quỷ.
Chu Dịch nhìn thấy, trong lòng đã hiểu rõ:
‘Lúc nãy chân phải không cảm nhận được trọng lượng của thạch tỏa, thì ra là đã dỡ lực đạo trong đó xuống chân trái.
Sư phụ thật là bác học, lại biết được pháp môn vận kình quỷ dị như vậy, nếu là tự ta mày mò, e rằng khó mà lĩnh ngộ được đạo này.’
Nhìn chằm chằm vào dấu chân trên mặt đất, hắn lại cảm thấy kỳ diệu, nếu ở trong giang hồ của Kim lão, chỉ một chiêu này thôi e rằng sẽ được người ta gọi một tiếng “Thiết Cước Tiên“.
Trương Thành ở bên kia sớm đã kinh ngạc đầy mặt, trong mắt tràn đầy vẻ khâm phục.
‘Thật lợi hại, Thạch Tỏa Công lại có thể luyện như vậy.’
‘Chu sư huynh cao minh thật!’
Giác Ngộ Tử một mực không nói lời nào, đúng lúc nhìn về phía Trương Thành, chậm rãi cất lời:
- Cần cù bù thông minh, Thạch Tỏa Công của ngươi còn phải luyện nhiều hơn.
- Vâng!
Nhìn dấu chân trên mặt đất, Trương Thành đâu có lời nào để phản bác, ngữ khí vô cùng thành khẩn.
Mấy người rời khỏi phòng luyện công, Giác Ngộ Tử cho hai tiểu đạo đồng đi, hỏi han một lượt về quá trình luyện công.
Đối với ân sư thụ nghiệp của mình, Chu Dịch tất nhiên không giấu giếm.
Chuyện về phù điêu thì không nói, nhưng cách luyện của bức tượng ngồi thứ hai trong Huyền Chân Quan Tàng thì hắn kể lại một cách trung thực.
Lão đạo vô cùng vui mừng:
- Tài tình như thiên bẩm.
Lão không bình luận về sự hay dở của pháp môn luyện công, chỉ khen một câu này.
Lúc này lão lại trả lời thắc mắc trước đó của Chu Dịch:
- Trời không sinh người vô dụng, đất không mọc cỏ vô ích. Mỗi người mỗi khác, tốc độ luyện công cũng không giống nhau. Tâm pháp đạo môn nên thuận theo tự nhiên, chỉ cần không tẩu hỏa nhập ma, ngươi cứ luyện theo điều kiện của bản thân là được, cần gì phải bận tâm.
Chu Dịch gật đầu thụ giáo.
- Còn một chuyện nữa, chuyện hư thực luyện công của ngươi ngoài vi sư ra, tuyệt đối không được nói cho người thứ hai biết.
Chu Dịch vô cùng đồng tình:
- Cành hoa dưới lá còn giấu gai, lòng người khó giữ không mang độc.
Lão đạo mỉm cười:
- Đứa nhỏ này có thể dạy dỗ.
...
Trở về phòng của mình chưa được bao lâu, Yến Thu và Hạ Thù lại mang cơm canh đã hâm nóng đến.
- Hai đứa chuẩn bị một chút, mấy ngày nữa gần Bát Đẩu Miếu có một buổi pháp sự, theo ta cùng xuống núi bố đạo.
- Vâng, sư huynh!
Hai đứa nhỏ đáp lời rất tích cực, trẻ con bản tính ham chơi, dưới núi náo nhiệt hơn ở đạo tràng nhiều.
Chu Dịch muốn xuống núi lộ mặt, để tránh cho đám người Tây Hà Hồn Nguyên Phái kia tưởng rằng hắn đã chết.
Càng là lúc này, càng không thể để người khác nhìn ra mình không có khí thế.
Không biết có phải vì quá đói không, tối hôm đó sức ăn của Chu Dịch tăng mạnh.
Trong sân ngoài phòng, hai đứa nhỏ chạy việc từ nhà bếp mang đến mấy cái bánh bao hấp cuối cùng đã cứng ngắc.
Yến Thu xách đèn lồng đứng ngoài cửa, vỗ vỗ vai Hạ Thù.
Hai đứa cùng nhìn về phía cửa sổ.
Chỉ thấy trên tấm giấy dầu của cửa sổ có một bóng người, đang cầm thứ gì đó nhai ngấu nghiến, bóng người đó theo ánh nến lắc lư méo mó, giữa đêm khuya tĩnh lặng, nhìn từ xa thật sự rợn người.
Hạ Thù đảo mắt một vòng, đã đoán được Yến Thu sắp nói bậy bạ gì rồi.
- Là sức ăn sau khi nuốt chửng ngưu quỷ.
Lúc này ở đỉnh khí huyệt, công quyết của Chu Dịch đã phát huy hiệu quả kỳ diệu.
Mạch khí lại đột ngột nghịch xung một cách quỷ dị, như thủy ngân chảy ngược trong Túc Thiếu Âm Thận Kinh.
Khoảnh khắc này, chân phải của Chu Dịch nhấc thạch tỏa lên vẫn không cảm nhận được bao nhiêu trọng lượng.
Nhưng khí huyết trong cơ thể vì vận lực mà cuộn trào, tim đập dữ dội.
Tiếp đó chân trái chùng xuống!
Một luồng kình phong từ mắt cá chân tỏa ra, thổi bay lớp bụi trên sàn phòng luyện công.
Lúc này mới cảm thấy chân phải nặng trĩu, Chu Dịch không giữ được nữa, mũi chân thuận thế chúc xuống để mặc cho thạch tỏa “bịch” một tiếng rơi xuống đất.
Giác Ngộ Tử bề ngoài không có chút biểu cảm, nhưng lòng bàn tay trong tay áo đã rịn ra mồ hôi.
Thành công rồi!
Không phải tẩu hỏa nhập ma, thật sự là mạch khí tuần hoàn!
Chu Dịch bước sang một bên, đứng yên bất động. Thực sự là lần đầu tiên hắn vận công như vậy, khiến hai chân tê dại.
Hai tiểu đạo đồng xách đèn lồng chiếu về phía trước.
Thật không thể tin được, trên sàn phòng luyện công đã bị để lại một dấu chân.
Yến Thu dùng giọng nói lí nhí chỉ đủ cho Hạ Thù nghe thấy, nhanh chóng thì thầm một câu:
- Là khí lực sau khi nuốt chửng ngưu quỷ.
Chu Dịch nhìn thấy, trong lòng đã hiểu rõ:
‘Lúc nãy chân phải không cảm nhận được trọng lượng của thạch tỏa, thì ra là đã dỡ lực đạo trong đó xuống chân trái.
Sư phụ thật là bác học, lại biết được pháp môn vận kình quỷ dị như vậy, nếu là tự ta mày mò, e rằng khó mà lĩnh ngộ được đạo này.’
Nhìn chằm chằm vào dấu chân trên mặt đất, hắn lại cảm thấy kỳ diệu, nếu ở trong giang hồ của Kim lão, chỉ một chiêu này thôi e rằng sẽ được người ta gọi một tiếng “Thiết Cước Tiên“.
Trương Thành ở bên kia sớm đã kinh ngạc đầy mặt, trong mắt tràn đầy vẻ khâm phục.
‘Thật lợi hại, Thạch Tỏa Công lại có thể luyện như vậy.’
‘Chu sư huynh cao minh thật!’
Giác Ngộ Tử một mực không nói lời nào, đúng lúc nhìn về phía Trương Thành, chậm rãi cất lời:
- Cần cù bù thông minh, Thạch Tỏa Công của ngươi còn phải luyện nhiều hơn.
- Vâng!
Nhìn dấu chân trên mặt đất, Trương Thành đâu có lời nào để phản bác, ngữ khí vô cùng thành khẩn.
Mấy người rời khỏi phòng luyện công, Giác Ngộ Tử cho hai tiểu đạo đồng đi, hỏi han một lượt về quá trình luyện công.
Đối với ân sư thụ nghiệp của mình, Chu Dịch tất nhiên không giấu giếm.
Chuyện về phù điêu thì không nói, nhưng cách luyện của bức tượng ngồi thứ hai trong Huyền Chân Quan Tàng thì hắn kể lại một cách trung thực.
Lão đạo vô cùng vui mừng:
- Tài tình như thiên bẩm.
Lão không bình luận về sự hay dở của pháp môn luyện công, chỉ khen một câu này.
Lúc này lão lại trả lời thắc mắc trước đó của Chu Dịch:
- Trời không sinh người vô dụng, đất không mọc cỏ vô ích. Mỗi người mỗi khác, tốc độ luyện công cũng không giống nhau. Tâm pháp đạo môn nên thuận theo tự nhiên, chỉ cần không tẩu hỏa nhập ma, ngươi cứ luyện theo điều kiện của bản thân là được, cần gì phải bận tâm.
Chu Dịch gật đầu thụ giáo.
- Còn một chuyện nữa, chuyện hư thực luyện công của ngươi ngoài vi sư ra, tuyệt đối không được nói cho người thứ hai biết.
Chu Dịch vô cùng đồng tình:
- Cành hoa dưới lá còn giấu gai, lòng người khó giữ không mang độc.
Lão đạo mỉm cười:
- Đứa nhỏ này có thể dạy dỗ.
...
Trở về phòng của mình chưa được bao lâu, Yến Thu và Hạ Thù lại mang cơm canh đã hâm nóng đến.
- Hai đứa chuẩn bị một chút, mấy ngày nữa gần Bát Đẩu Miếu có một buổi pháp sự, theo ta cùng xuống núi bố đạo.
- Vâng, sư huynh!
Hai đứa nhỏ đáp lời rất tích cực, trẻ con bản tính ham chơi, dưới núi náo nhiệt hơn ở đạo tràng nhiều.
Chu Dịch muốn xuống núi lộ mặt, để tránh cho đám người Tây Hà Hồn Nguyên Phái kia tưởng rằng hắn đã chết.
Càng là lúc này, càng không thể để người khác nhìn ra mình không có khí thế.
Không biết có phải vì quá đói không, tối hôm đó sức ăn của Chu Dịch tăng mạnh.
Trong sân ngoài phòng, hai đứa nhỏ chạy việc từ nhà bếp mang đến mấy cái bánh bao hấp cuối cùng đã cứng ngắc.
Yến Thu xách đèn lồng đứng ngoài cửa, vỗ vỗ vai Hạ Thù.
Hai đứa cùng nhìn về phía cửa sổ.
Chỉ thấy trên tấm giấy dầu của cửa sổ có một bóng người, đang cầm thứ gì đó nhai ngấu nghiến, bóng người đó theo ánh nến lắc lư méo mó, giữa đêm khuya tĩnh lặng, nhìn từ xa thật sự rợn người.
Hạ Thù đảo mắt một vòng, đã đoán được Yến Thu sắp nói bậy bạ gì rồi.
- Là sức ăn sau khi nuốt chửng ngưu quỷ.
— Hết chương —