Kiếm Xuất Đại Đường
Chương 9: Thái Bình Kỳ Thuật
Vừa nghe đến tên Dương Huyền Cảm, sắc mặt lão quản gia liền thay đổi.
- Quân Ưng Dương Phủ cách Ung Khâu không xa, có lẽ sẽ đi qua Dương Cố, lang quân tuyệt đối không được tỏ ra có liên quan đến người này, để tránh rước phải đại họa.
Tôn quản gia cẩn thận từng li từng tí, nhưng Tào Thừa Doãn lại không hề kiêng dè:
- Hôn quân vẫn chưa từ bỏ ý định đánh Liêu, loạn cục đã định. Tần mất hươu, thiên hạ cùng săn.
Hùng tâm trong thời loạn, hoặc sẽ trở thành thanh kiếm ngút trời, lão quản gia không dám dập tắt chí lớn của chủ nhà, chỉ có thể đổi một cách nói khác:
- Anh hùng thiên hạ nhiều như cá diếc qua sông, dưới chân núi Trường Bạch, Tri Thế Lang giương cờ chấn động bốn biển, nhưng Trương Tu Đà đã hai lần đánh bại, một lần bại ở Đại Sơn, hai lần bại ở Chương Khâu, công lao tích lũy đã trở thành trụ cột. Tứ đại phiệt sao có thể không nhìn thấu? Thế nhưng lại không muốn làm con chim đầu đàn, chỉ âm thầm đấu đá, nhằm chờ thời cơ.
Câu này Tào Thừa Doãn đã nghe lọt tai, chưởng môn Hoa Sơn Phái của bọn họ là Vi Tiết cũng nói như vậy.
Lúc này gã không tranh cãi nữa.
Gã lại nhìn về phía xe ngựa của Thái Bình Đạo, hạ giọng hỏi:
- Võ công của người này thế nào?
Câu hỏi này đúng là điểm mù, Tôn quản gia lắc đầu:
- Thái Bình Đạo hành sự xưa nay luôn kín đáo, Giác Ngộ Tử thiên sư từng hội kiến với rất nhiều hào kiệt giang hồ ở Phu Tử Sơn, là bậc tiền bối cao nhân. Đây là đồ đệ đắc ý của lão, chắc chắn có điểm bất phàm.
Tào Thừa Doãn theo hầu chưởng môn Hoa Sơn đã lâu, tự có một luồng ngạo khí.
- Chưởng môn bản phái cũng là cao thủ một phương, tuyệt đối không kém hơn Thái Bình Thiên Sư. Vị cao đồ này, chưa chắc đã thắng được ta.
- Ây...
Tôn quản gia mỉm cười khẽ:
- Khách đến là khách, Nhị lang quân là chủ nhà, hà cớ gì phải tranh cao thấp với khách?
- Điều này cũng đúng,
Tào Thừa Doãn nói,
- Hôm nay là tiệc mừng thọ của tổ phụ, không thể làm mất mặt người được...
Một tuần trà sau, họ đã đến Bát Đẩu Miếu.
Trong miếu này chỉ có một tấm bia đá, được lập để kỷ niệm Tào Thực, vì lời nói của Tạ Linh Vận thời Nam Triều, nên mới có tài cao tám đấu, Bát Đẩu Miếu cũng từ đó mà ra.
Tổ tiên của Tào phủ vốn không mang họ Tào, vì nhận ân huệ của Tào Tử Kiến nên mới đổi sang họ Tào, đến đời này, lão thái gia nhà họ Tào rất coi trọng ân xưa.
Thế là cả Bát Đẩu Miếu đã được trùng tu lại.
Qua khỏi miếu, đi tiếp về phía trước là Tào phủ.
Chu Dịch nhìn thấy một hàng dài xe ngựa, rõ ràng khách khứa đến chúc mừng rất đông.
Có Tôn quản gia dẫn đường, xe ngựa của Thái Bình Đạo đi thẳng vào trong đại viện của phủ, lại cho người trông coi cẩn thận, vô cùng chu đáo.
- Giờ lành sắp đến, lão thái gia đang tiếp khách mừng.
Tôn quản gia cười hỏi:
- Có cần ta chuẩn bị gì không?
- Không cần,
Chu Dịch nghịch một chiếc gương treo,
- Đến giờ thì dẫn đường cho ta là được.
- Vậy xin mời ngài nghỉ ngơi một lát.
Lão nói xong liền vẫy tay ra ngoài, lập tức có người bưng trà thơm và hoa quả lên bàn đá trong phương đình.
Tôn quản gia rời đi, Chu Dịch nhìn xung quanh.
Tào phủ xa hoa hơn Thái Bình Đạo Tràng nhiều, tường gạch xanh của đại trạch viện kéo dài, suốt đường treo đèn lồng lưu ly sừng dê.
Lúc này lại treo cao đèn lồng, trang trí thêm màu đỏ, vô cùng vui tươi.
- Trong phủ có rất nhiều người đến,
Yến Thu vừa đổ lộc mễ, vừa nhớ lại,
- Lần trước thấy cảnh náo nhiệt vui mừng như vậy là ở trong quận thành.
- Có gì lạ đâu?
Hạ Thù đứng bên cạnh chen vào,
- Lão thái gia nhà họ Tào này hồi trẻ là một đại phu, quen biết rất rộng, sau này lại làm ăn buôn bán, mở tiệm cầm đồ, quán trà, bao nhiêu năm qua, quen biết không ít người. Nay làm thọ thất tuần, sao có thể thiếu khách đến mừng.
- Sư huynh.
Nàng đột nhiên nói:
- Huynh có để ý không, vị Nhị lang quân nhà họ Tào kia cứ nhìn huynh mãi.
- Có lẽ gã muốn làm quen một phen thôi,
Chu Dịch không mấy để tâm đến người này, lại hỏi Hạ Thù,
- Nhà họ Tào có qua lại với Tây Hà Hồn Nguyên Phái không?
Hạ Thù một mực đi theo bên cạnh Giác Ngộ Tử, lại thêm người lanh lợi, đối với chuyện ở vùng Ung Khâu còn rành hơn hắn.
- Có, nghe sư phụ nhắc qua, đó là hồi xưa lúc cháu của Tào lão thái gia còn làm quan ở Đông Đô, bây giờ thì không rõ nữa.
Không bao lâu sau, Yến Thu đứng dậy:
- Pháo nổ rồi.
Tiếng lách tách truyền vào tai Chu Dịch:
- Đi thôi.
Tôn quản gia chạy tới, Chu Dịch đi phía trước, hai tiểu đạo đồng theo sát phía sau.
Nghi lễ hôm nay được gọi là “Tiếp Thọ“.
Tiếp Thọ chính là nối dài sinh mệnh, tín khách cho rằng tuổi thọ của con người có hạn, nhưng sau khi làm lễ có thể tránh được tai tinh, kéo dài tuổi thọ.
Theo tục cũ trong “Nghi Lễ”, khi làm lễ mừng thọ thường chỉ mặc thâm y, điểm xuyết ngọc trai.
Mà lúc này lão ông trên sảnh đường lại mặc áo gấm, hình dáng giống như húy y trong cung đình, trên áo thọ còn thêu cả mặt trời, mặt trăng và các vì sao.
Nếu theo luật pháp, hào phú trong dân gian mà bày biện lễ nghi như vậy, có thể bị hỏi tội tiếm quyền.
Nhưng nay đã khác xưa, ai còn để ý đến những tiểu tiết này.
Bên ngoài sảnh đường có dựng một cây tinh kiều, chính là Diên Sinh Kiều, Chu Dịch đã xem qua nghi lễ từ trước, lúc dẫn hai tiểu đạo đồng đi qua Diên Sinh Kiều, miệng niệm “Tào Nhuế Niên bản mệnh tinh quân“.
Lại nhắm mắt cầu nguyện gặp hung hóa cát.
Vào thời khắc này, hàng trăm đôi mắt xung quanh đại sảnh đều đổ dồn về phía hắn.
Bao gồm cả một số người giang hồ, đều khá tò mò về vị Thái Bình Thiên Sư có chút danh tiếng và khá bí ẩn này.
Chu Dịch đi đến cuối Diên Sinh Kiều, đột nhiên có một cảm giác nhạy bén!
Má phải lạnh toát, trong lòng hiểu rõ đó là một luồng sát khí.
Lúc mở mắt ra, hắn liếc mắt sang phải, bên đó có năm sáu người tụ tập, cầm đầu là một hán tử mặt vuông đang cười lạnh, đang bàn tính điều gì đó với một nam nhân gầy gò thấp bé bên cạnh.
Đột nhiên, sắc mặt của gã hán tử mặt vuông này hơi thay đổi.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của gã và Chu Dịch đã chạm nhau.
Nam nhân gầy gò kia rõ ràng cũng đã chú ý, mắt hơi nheo lại, hạ giọng nói:
- Thật là nhạy bén.
- Quan Lan huynh, người này có chút không giống với những gì huynh nói.
Gã hán tử mặt vuông hừ lạnh một tiếng:
- Không vội, còn nhiều cơ hội để thử...
Lúc này Chu Dịch đã đi qua Diên Sinh Kiều, đến trước mặt lão thái gia Tào Nhuế Niên, thấy mặt lão bóng loáng như đồng cổ, tóc bạc xõa vai nhưng sợi nào sợi nấy đều sạch sẽ, tinh khí thần cực tốt.
- Lão nhân gia phúc sinh vô lượng, hưởng phúc thái bình.
- Đa tạ Thiên Sư ban phúc.
Tào Nhuế Niên hai tay nhận lấy lộc mễ, thiên xích, minh kính do hai tiểu đạo đồng đưa qua, lão lần lượt cảm ơn.
Lúc này lão cho người bưng lên một khay ngọc ấm, phủ gấm, bên dưới tất nhiên là vật màu vàng màu trắng.
Quy củ thì ai cũng hiểu.
Chu Dịch cảm ơn, Yến Thu bưng trong tay.
Hạ Thù đặt vật cuối cùng trong tay lên bàn thờ, đó là một cây Chiếu Chúc, lớn hơn đèn cầy bình thường mấy lần, trên đó có khắc hình hạc tiên và mây lành.
Ngọn nến này một khi được thắp sáng, ngụ ý chiếu vào thì xua bệnh tật, thân thể khỏe mạnh.
Đến đây, lễ cầu phúc coi như đã hoàn thành.
Hạ Thù thành thạo thắp Chiếu Chúc, Tào Nhuế Niên được ánh nến chiếu rọi gã hồng quang đầy mặt, như trẻ ra mười tuổi.
Các vị khách mời đều vây quanh chúc mừng, không ngờ!
Bỗng có một luồng kình phong lướt qua, ngọn lửa trên cây Chiếu Chúc phúc thọ đột nhiên tắt ngấm!
Từ tim nến một làn khói trắng lượn lờ bốc lên...
Đây chính là một điềm cực xấu!
Sự việc xảy ra đột ngột, người nhà Tào gia và các vị khách mời đều không ngờ có biến cố này, sắc mặt lão thái gia liền thay đổi.
Ngay lúc này!
Chu Dịch một mực không có động tác gì, bỗng thò tay vào trong tay áo móc một cái, giấu một chiếc hỏa chiết tử nhỏ trong lòng bàn tay, nhanh chóng châm vào làn khói sáp chưa cháy hết.
Người bên cạnh không nhìn rõ được mánh khóe gì.
Chỉ thấy Thái Bình Thiên Sư một ngón tay điểm vào làn khói, trong nháy mắt tia lửa thuận theo làn khói đi xuống, như linh xà vào hang, vô cùng kỳ diệu, chẳng mấy chốc tim nến lại sáng lên, chiếu rọi vào mặt người.
Người xem chỉ cảm thấy đầu ngón tay của Chu Dịch sinh ra ngọn lửa, thực chất là lấy khói sáp làm môi giới, lửa mượn khí mà đi thôi.
Cộng thêm cây nến này là loại đặc chế của Thái Bình Đạo, trong khói có trộn lẫn bột lưu huỳnh mịn, càng làm tăng thêm vẻ huyền ảo.
Trong lòng Chu Dịch biết rõ, đây là “Hí Pháp” cộng với “Hóa Học Đại Pháp“.
Thế nhưng đám khách mời trong sảnh đường, lại tấm tắc khen lạ, đều nói là “Thái Bình Kỳ Thuật”!
Mí mắt của nhị lang quân Tào gia giật mạnh.
Cái này...
Tào Thừa Doãn không nhìn thấu được, bèn thỉnh giáo vị sư huynh Hoa Sơn Phái lớn tuổi hơn ở bên cạnh:
- Nhạc sư huynh, đây là kỳ thuật gì vậy?
Vị sư huynh kia vuốt râu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Chu Dịch, y khẽ lắc đầu, nói nhỏ với Tào Thừa Doãn:
- Người này không đơn giản.
- Ta thấy đây không phải là Thái Bình Kỳ Thuật gì cả, mà là nội gia chân khí cực kỳ cao minh...
- Quân Ưng Dương Phủ cách Ung Khâu không xa, có lẽ sẽ đi qua Dương Cố, lang quân tuyệt đối không được tỏ ra có liên quan đến người này, để tránh rước phải đại họa.
Tôn quản gia cẩn thận từng li từng tí, nhưng Tào Thừa Doãn lại không hề kiêng dè:
- Hôn quân vẫn chưa từ bỏ ý định đánh Liêu, loạn cục đã định. Tần mất hươu, thiên hạ cùng săn.
Hùng tâm trong thời loạn, hoặc sẽ trở thành thanh kiếm ngút trời, lão quản gia không dám dập tắt chí lớn của chủ nhà, chỉ có thể đổi một cách nói khác:
- Anh hùng thiên hạ nhiều như cá diếc qua sông, dưới chân núi Trường Bạch, Tri Thế Lang giương cờ chấn động bốn biển, nhưng Trương Tu Đà đã hai lần đánh bại, một lần bại ở Đại Sơn, hai lần bại ở Chương Khâu, công lao tích lũy đã trở thành trụ cột. Tứ đại phiệt sao có thể không nhìn thấu? Thế nhưng lại không muốn làm con chim đầu đàn, chỉ âm thầm đấu đá, nhằm chờ thời cơ.
Câu này Tào Thừa Doãn đã nghe lọt tai, chưởng môn Hoa Sơn Phái của bọn họ là Vi Tiết cũng nói như vậy.
Lúc này gã không tranh cãi nữa.
Gã lại nhìn về phía xe ngựa của Thái Bình Đạo, hạ giọng hỏi:
- Võ công của người này thế nào?
Câu hỏi này đúng là điểm mù, Tôn quản gia lắc đầu:
- Thái Bình Đạo hành sự xưa nay luôn kín đáo, Giác Ngộ Tử thiên sư từng hội kiến với rất nhiều hào kiệt giang hồ ở Phu Tử Sơn, là bậc tiền bối cao nhân. Đây là đồ đệ đắc ý của lão, chắc chắn có điểm bất phàm.
Tào Thừa Doãn theo hầu chưởng môn Hoa Sơn đã lâu, tự có một luồng ngạo khí.
- Chưởng môn bản phái cũng là cao thủ một phương, tuyệt đối không kém hơn Thái Bình Thiên Sư. Vị cao đồ này, chưa chắc đã thắng được ta.
- Ây...
Tôn quản gia mỉm cười khẽ:
- Khách đến là khách, Nhị lang quân là chủ nhà, hà cớ gì phải tranh cao thấp với khách?
- Điều này cũng đúng,
Tào Thừa Doãn nói,
- Hôm nay là tiệc mừng thọ của tổ phụ, không thể làm mất mặt người được...
Một tuần trà sau, họ đã đến Bát Đẩu Miếu.
Trong miếu này chỉ có một tấm bia đá, được lập để kỷ niệm Tào Thực, vì lời nói của Tạ Linh Vận thời Nam Triều, nên mới có tài cao tám đấu, Bát Đẩu Miếu cũng từ đó mà ra.
Tổ tiên của Tào phủ vốn không mang họ Tào, vì nhận ân huệ của Tào Tử Kiến nên mới đổi sang họ Tào, đến đời này, lão thái gia nhà họ Tào rất coi trọng ân xưa.
Thế là cả Bát Đẩu Miếu đã được trùng tu lại.
Qua khỏi miếu, đi tiếp về phía trước là Tào phủ.
Chu Dịch nhìn thấy một hàng dài xe ngựa, rõ ràng khách khứa đến chúc mừng rất đông.
Có Tôn quản gia dẫn đường, xe ngựa của Thái Bình Đạo đi thẳng vào trong đại viện của phủ, lại cho người trông coi cẩn thận, vô cùng chu đáo.
- Giờ lành sắp đến, lão thái gia đang tiếp khách mừng.
Tôn quản gia cười hỏi:
- Có cần ta chuẩn bị gì không?
- Không cần,
Chu Dịch nghịch một chiếc gương treo,
- Đến giờ thì dẫn đường cho ta là được.
- Vậy xin mời ngài nghỉ ngơi một lát.
Lão nói xong liền vẫy tay ra ngoài, lập tức có người bưng trà thơm và hoa quả lên bàn đá trong phương đình.
Tôn quản gia rời đi, Chu Dịch nhìn xung quanh.
Tào phủ xa hoa hơn Thái Bình Đạo Tràng nhiều, tường gạch xanh của đại trạch viện kéo dài, suốt đường treo đèn lồng lưu ly sừng dê.
Lúc này lại treo cao đèn lồng, trang trí thêm màu đỏ, vô cùng vui tươi.
- Trong phủ có rất nhiều người đến,
Yến Thu vừa đổ lộc mễ, vừa nhớ lại,
- Lần trước thấy cảnh náo nhiệt vui mừng như vậy là ở trong quận thành.
- Có gì lạ đâu?
Hạ Thù đứng bên cạnh chen vào,
- Lão thái gia nhà họ Tào này hồi trẻ là một đại phu, quen biết rất rộng, sau này lại làm ăn buôn bán, mở tiệm cầm đồ, quán trà, bao nhiêu năm qua, quen biết không ít người. Nay làm thọ thất tuần, sao có thể thiếu khách đến mừng.
- Sư huynh.
Nàng đột nhiên nói:
- Huynh có để ý không, vị Nhị lang quân nhà họ Tào kia cứ nhìn huynh mãi.
- Có lẽ gã muốn làm quen một phen thôi,
Chu Dịch không mấy để tâm đến người này, lại hỏi Hạ Thù,
- Nhà họ Tào có qua lại với Tây Hà Hồn Nguyên Phái không?
Hạ Thù một mực đi theo bên cạnh Giác Ngộ Tử, lại thêm người lanh lợi, đối với chuyện ở vùng Ung Khâu còn rành hơn hắn.
- Có, nghe sư phụ nhắc qua, đó là hồi xưa lúc cháu của Tào lão thái gia còn làm quan ở Đông Đô, bây giờ thì không rõ nữa.
Không bao lâu sau, Yến Thu đứng dậy:
- Pháo nổ rồi.
Tiếng lách tách truyền vào tai Chu Dịch:
- Đi thôi.
Tôn quản gia chạy tới, Chu Dịch đi phía trước, hai tiểu đạo đồng theo sát phía sau.
Nghi lễ hôm nay được gọi là “Tiếp Thọ“.
Tiếp Thọ chính là nối dài sinh mệnh, tín khách cho rằng tuổi thọ của con người có hạn, nhưng sau khi làm lễ có thể tránh được tai tinh, kéo dài tuổi thọ.
Theo tục cũ trong “Nghi Lễ”, khi làm lễ mừng thọ thường chỉ mặc thâm y, điểm xuyết ngọc trai.
Mà lúc này lão ông trên sảnh đường lại mặc áo gấm, hình dáng giống như húy y trong cung đình, trên áo thọ còn thêu cả mặt trời, mặt trăng và các vì sao.
Nếu theo luật pháp, hào phú trong dân gian mà bày biện lễ nghi như vậy, có thể bị hỏi tội tiếm quyền.
Nhưng nay đã khác xưa, ai còn để ý đến những tiểu tiết này.
Bên ngoài sảnh đường có dựng một cây tinh kiều, chính là Diên Sinh Kiều, Chu Dịch đã xem qua nghi lễ từ trước, lúc dẫn hai tiểu đạo đồng đi qua Diên Sinh Kiều, miệng niệm “Tào Nhuế Niên bản mệnh tinh quân“.
Lại nhắm mắt cầu nguyện gặp hung hóa cát.
Vào thời khắc này, hàng trăm đôi mắt xung quanh đại sảnh đều đổ dồn về phía hắn.
Bao gồm cả một số người giang hồ, đều khá tò mò về vị Thái Bình Thiên Sư có chút danh tiếng và khá bí ẩn này.
Chu Dịch đi đến cuối Diên Sinh Kiều, đột nhiên có một cảm giác nhạy bén!
Má phải lạnh toát, trong lòng hiểu rõ đó là một luồng sát khí.
Lúc mở mắt ra, hắn liếc mắt sang phải, bên đó có năm sáu người tụ tập, cầm đầu là một hán tử mặt vuông đang cười lạnh, đang bàn tính điều gì đó với một nam nhân gầy gò thấp bé bên cạnh.
Đột nhiên, sắc mặt của gã hán tử mặt vuông này hơi thay đổi.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của gã và Chu Dịch đã chạm nhau.
Nam nhân gầy gò kia rõ ràng cũng đã chú ý, mắt hơi nheo lại, hạ giọng nói:
- Thật là nhạy bén.
- Quan Lan huynh, người này có chút không giống với những gì huynh nói.
Gã hán tử mặt vuông hừ lạnh một tiếng:
- Không vội, còn nhiều cơ hội để thử...
Lúc này Chu Dịch đã đi qua Diên Sinh Kiều, đến trước mặt lão thái gia Tào Nhuế Niên, thấy mặt lão bóng loáng như đồng cổ, tóc bạc xõa vai nhưng sợi nào sợi nấy đều sạch sẽ, tinh khí thần cực tốt.
- Lão nhân gia phúc sinh vô lượng, hưởng phúc thái bình.
- Đa tạ Thiên Sư ban phúc.
Tào Nhuế Niên hai tay nhận lấy lộc mễ, thiên xích, minh kính do hai tiểu đạo đồng đưa qua, lão lần lượt cảm ơn.
Lúc này lão cho người bưng lên một khay ngọc ấm, phủ gấm, bên dưới tất nhiên là vật màu vàng màu trắng.
Quy củ thì ai cũng hiểu.
Chu Dịch cảm ơn, Yến Thu bưng trong tay.
Hạ Thù đặt vật cuối cùng trong tay lên bàn thờ, đó là một cây Chiếu Chúc, lớn hơn đèn cầy bình thường mấy lần, trên đó có khắc hình hạc tiên và mây lành.
Ngọn nến này một khi được thắp sáng, ngụ ý chiếu vào thì xua bệnh tật, thân thể khỏe mạnh.
Đến đây, lễ cầu phúc coi như đã hoàn thành.
Hạ Thù thành thạo thắp Chiếu Chúc, Tào Nhuế Niên được ánh nến chiếu rọi gã hồng quang đầy mặt, như trẻ ra mười tuổi.
Các vị khách mời đều vây quanh chúc mừng, không ngờ!
Bỗng có một luồng kình phong lướt qua, ngọn lửa trên cây Chiếu Chúc phúc thọ đột nhiên tắt ngấm!
Từ tim nến một làn khói trắng lượn lờ bốc lên...
Đây chính là một điềm cực xấu!
Sự việc xảy ra đột ngột, người nhà Tào gia và các vị khách mời đều không ngờ có biến cố này, sắc mặt lão thái gia liền thay đổi.
Ngay lúc này!
Chu Dịch một mực không có động tác gì, bỗng thò tay vào trong tay áo móc một cái, giấu một chiếc hỏa chiết tử nhỏ trong lòng bàn tay, nhanh chóng châm vào làn khói sáp chưa cháy hết.
Người bên cạnh không nhìn rõ được mánh khóe gì.
Chỉ thấy Thái Bình Thiên Sư một ngón tay điểm vào làn khói, trong nháy mắt tia lửa thuận theo làn khói đi xuống, như linh xà vào hang, vô cùng kỳ diệu, chẳng mấy chốc tim nến lại sáng lên, chiếu rọi vào mặt người.
Người xem chỉ cảm thấy đầu ngón tay của Chu Dịch sinh ra ngọn lửa, thực chất là lấy khói sáp làm môi giới, lửa mượn khí mà đi thôi.
Cộng thêm cây nến này là loại đặc chế của Thái Bình Đạo, trong khói có trộn lẫn bột lưu huỳnh mịn, càng làm tăng thêm vẻ huyền ảo.
Trong lòng Chu Dịch biết rõ, đây là “Hí Pháp” cộng với “Hóa Học Đại Pháp“.
Thế nhưng đám khách mời trong sảnh đường, lại tấm tắc khen lạ, đều nói là “Thái Bình Kỳ Thuật”!
Mí mắt của nhị lang quân Tào gia giật mạnh.
Cái này...
Tào Thừa Doãn không nhìn thấu được, bèn thỉnh giáo vị sư huynh Hoa Sơn Phái lớn tuổi hơn ở bên cạnh:
- Nhạc sư huynh, đây là kỳ thuật gì vậy?
Vị sư huynh kia vuốt râu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Chu Dịch, y khẽ lắc đầu, nói nhỏ với Tào Thừa Doãn:
- Người này không đơn giản.
- Ta thấy đây không phải là Thái Bình Kỳ Thuật gì cả, mà là nội gia chân khí cực kỳ cao minh...
— Hết chương —