Chương 1
Bước ra khỏi cục dân chính sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn với Giang Dữ Bạch, trời bỗng đổ mưa như trút nước.
Giang Dữ Bạch lịch sự đề nghị đưa tôi về nhà mẹ đẻ.
Tôi cười mà như không cười: “Anh chắc muốn đưa tôi về thật chứ? Đến lúc bị ba tôi đánh gãy chân thì đừng trách tôi không trả tiền viện phí.”
Không biết anh nghĩ đến điều gì mà khẽ rùng mình, rồi vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Không sao, da tôi dày.”
Tôi và Giang Dữ Bạch là thanh mai trúc mã, kiểu mặc quần thủng đũng đã chơi với nhau từ nhỏ.
Từ bé anh đã rất thông minh. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh dùng khoản tiền đầu tiên của gia đình để bước chân vào giới tài chính, vậy mà cũng gây dựng được chút tiếng tăm.
Còn tôi tư chất bình thường, làm việc ở một doanh nghiệp nhà nước, sống cuộc đời sáng chín chiều năm, vừa nhìn đã thấy hết tương lai.
Một lần họp lớp, Giang Dữ Bạch ăn mặc bảnh bao xuất hiện trước mặt tôi rồi hỏi có muốn kết hôn với anh không.
Tôi bật cười: “Cậu chưa uống mà đã say à?”
Anh trầm mặt không đáp.
Tôi nhìn lên chiếc TV trong phòng riêng, trên đó đang phát trực tiếp đám cưới của ảnh hậu Như Lan.
Tôi hiểu rồi.
Chuyện yêu hận dây dưa giữa Giang Dữ Bạch và Như Lan, đến cả người chẳng mấy khi hóng chuyện như tôi cũng từng nghe qua vài lần.
Giờ người mình yêu đã trở thành vợ người khác, bảo sao tim gan phèo phổi anh không như bị đặt trên chảo nóng.
Dù sao tôi cũng bị các cô dì chú bác thúc ép đi xem mắt suốt ngày, chi bằng làm một lần cho xong.
Thế là tôi và Giang Dữ Bạch ăn ý đến kỳ lạ.
Sau khi nhận giấy chứng nhận kết hôn, chúng tôi đến gặp bố mẹ hai bên.
Bố mẹ Giang nhìn tôi lớn lên từ bé, luôn xem tôi như con gái.
Nay thân càng thêm thân, mẹ Giang vui đến mức tháo luôn chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên tay đeo cho tôi.
Kích cỡ vừa khít.
Bà cười đến không khép nổi miệng: “Niệm Niệm đúng là số làm con dâu nhà họ Giang.”
Giang Dữ Bạch đứng bên cạnh khẽ giật khóe môi.
Tiếp đó là về gặp bố mẹ tôi.
Bố mẹ tôi nghe tin tôi và Giang Dữ Bạch kết hôn chớp nhoáng thì rất ngạc nhiên, nhưng cũng không nói gì.
Chỉ có điều tối hôm đó, ba tôi chuốc Giang Dữ Bạch say mềm rồi tiện thể cảnh cáo: “Sau này mà dám phụ lòng con gái tôi, tôi đánh gãy chân cậu.”
Người đề nghị ly hôn là tôi.
Bởi vì Như Lan về nước rồi.
Ừm, lý do cô ấy về nước là vì đã ly hôn.
Đám cưới từng gây chấn động cả nước, cặp đôi thần tiên khiến ai cũng ngưỡng mộ, vậy mà chưa đầy hai năm đã vội vã kết thúc.
Tôi nhớ hôm bản tin giải trí đưa tin Như Lan trở về, Giang Dữ Bạch đứng ngoài ban công như tượng đá suốt cả đêm.
Sáng hôm sau anh sốt cao cảm lạnh.
Tôi vừa mắng anh là đồ đàn ông tồi vừa tất tả chăm sóc trước sau.
Đến cuối cùng anh còn nắm chặt tay tôi, miệng lẩm bẩm: “Đừng đi, đừng bỏ anh lại một mình nữa.”
Hừ, người ta nói say rượu nói thật, còn anh là sốt cao nói thật.
Anh đang gọi ai đừng đi, đừng bỏ anh lại?
Ngoài Như Lan đang ở nơi đất khách quê người ra, còn ai nữa sao?
Tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ lâu, đặt ngay ngắn lên bàn trà.
Thấy tôi quyết tâm ly hôn, Giang Dữ Bạch ngoài việc hỏi ba lần “Em không hối hận chứ?” thì chẳng hề níu kéo thêm.
Ký tên còn nhanh hơn ai hết.
Tôi cứ tưởng chỉ cần đặt bút xuống là từ nay chúng tôi sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.
Ai ngờ vừa tỉnh dậy, nhìn thấy ai kia vắt chân chữ ngũ ngồi trước mặt với vẻ đắc ý, tôi chỉ muốn gào lên trong lòng:
“Ông trời ơi, ông đang đùa tôi đấy à!”