Chương 8
Ngày tôi đề nghị ly hôn, anh cũng đứng phía sau hỏi tôi câu ấy:
“Cậu không hối hận à?”
Tôi cong môi cười, cố nuốt nước mắt trở vào:
“Muộn rồi, cậu về đi. Tạm biệt.”
Đêm đó tôi nằm mơ.
Mơ thấy mình dự một đám cưới rất lãng mạn, bóng bay phủ kín bầu trời, cánh hoa hồng trải đầy mặt đất.
Cuối con đường hoa ấy là Giang Dữ Bạch và Như Lan.
Hôm sau đến lớp, chỗ ngồi của Giang Dữ Bạch trống không.
Lớp trưởng nói anh bị ốm xin nghỉ.
Tôi mím môi, cúi đầu tiếp tục làm bài.
Tan học, tôi vẫn không nhịn được mà đi ngang qua nhà anh.
Tôi đứng trước cửa rất lâu.
Đang định gõ cửa thì bên trong vang lên tiếng nói chuyện và tiếng bước chân.
Tôi vội né sang một bên.
Cửa mở ra.
Như Lan bước ra ngoài, còn Giang Dữ Bạch chống tay lên cửa nhìn theo cô ấy rời đi.
Tôi đặt xấp đề thi lên bệ cửa sổ nhà anh rồi quay người bỏ đi.
Giang Dữ Bạch chuyển lớp.
Từ lâu chủ nhiệm và ban giám hiệu đã muốn anh vào lớp trọng điểm — cái lớp được mệnh danh là “một chân bước vào Thanh Hoa Bắc Đại”.
Nhưng anh từng kiêu ngạo nói:
“Không vào lớp trọng điểm tôi vẫn đỗ đại học top.”
Rồi còn liếc tôi một cái:
“Huống chi nếu tôi không ở đây, tên ngốc như cậu ai dạy?”
Giờ thì anh cũng chẳng buồn quan tâm đến “tên ngốc” ấy nữa.
Hối hận không?
Có.
Ngay từ lúc đồng ý kết hôn với anh tôi đã hối hận rồi.
Nhưng nếu không đồng ý, tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội ở gần anh đến thế.
Coi như tự thưởng cho mình một giấc mơ.
Mơ tỉnh rồi thì tiếp tục sống.
Sau khi Giang Dữ Bạch vào lớp trọng điểm, chúng tôi như sống ở hai thế giới khác nhau.
Gần như không còn giao điểm.
Ngoại lệ duy nhất là buổi tổng động viên trước kỳ thi.
Anh đại diện học sinh khối 12 lên phát biểu.
Áo sơ mi trắng và quần đen khiến anh càng thêm tuấn tú, dáng người cao thẳng.
Chỉ là vẻ mặt anh lạnh nhạt, đôi mắt không gợn sóng.
Như một mặt nước chết.
Thiếu niên từng rực rỡ ngông nghênh ấy dường như chỉ sau một đêm đã mất hết sức sống.
Tôi nhìn anh trên sân khấu, trong lòng cười khổ.
Vẫn là vì Như Lan thôi.
Ít lâu trước, Như Lan nói với chúng tôi rằng cô ấy sắp ra nước ngoài.
Cuộc đời cô ấy vốn được trải đầy hoa và tiếng vỗ tay.
Cô ấy khác chúng tôi.
Chúng tôi phải ngoan ngoãn bước qua cây cầu độc mộc mang tên kỳ thi đại học, còn cô ấy là mặt trời, rực rỡ đến mức nơi này không còn chứa nổi ánh sáng ấy nữa.
Giang Dữ Bạch phát biểu xong, ánh mắt quét khắp sân trường rồi dừng lại nơi tôi đứng.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Nhưng anh lập tức dời mắt đi không chút do dự.
Tim tôi đau âm ỉ.
Buổi tối, Thẩm Tu vẫn đến giảng toán cho tôi.
Thấy tôi không có tinh thần, cậu ấy cười dịu dàng:
“Muốn ra sân thể dục đi dạo không?”
“Được.”
“Dạo này làm phiền cậu quá, còn chiếm mất thời gian quý giá của cậu.”
“Chúng ta là bạn mà, đừng nói vậy. Hơn nữa giảng cho cậu cũng giúp tôi hệ thống lại kiến thức, đâu có mâu thuẫn gì.”
Nói rồi cậu ấy hơi do dự nhìn tôi.
“Tôi chỉ thấy dạo này tâm trạng cậu không tốt.”
“Chắc vì sắp thi đại học thôi.”
“Thả lỏng đi. Thi đại học chỉ là một cửa ải trong đời. Dù kết quả thế nào, chỉ cần chúng ta đã trải qua nó thì cũng là chiến thắng rồi. Nếu thấy áp lực, thử nghĩ xem sau này lên đại học cậu muốn sống thế nào.”
Dưới ánh trăng, cậu ấy mỉm cười nhàn nhạt, ánh mắt dịu như nước.
Trái tim đang rối bời của tôi dần bình tĩnh lại.
Tôi cười nói:
“Thẩm Tu, tôi phát hiện cậu thật sự rất hợp làm giáo viên.”
Vừa nói xong, tôi bỗng khựng lại.
Chẳng lẽ vì câu nói này mà sau này Thẩm Tu mới trở thành giáo sư luật?
“Sao thế?”
Thấy sắc mặt tôi thay đổi, cậu ấy nhìn theo ánh mắt tôi.
Cách đó không xa, Giang Dữ Bạch đang đứng đó.
Anh mặc áo bóng rổ màu đỏ, tay cầm quả bóng, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn chúng tôi.
“Có muốn qua chào cậu ấy không?”
Thẩm Tu thử hỏi.
Tôi lắc đầu:
“Thôi, tôi còn bài chưa làm xong. Về lớp đi.”