Chương 6
Một lệnh này, tất cả dậy sóng.
Ai cũng biết, năm đó Hy Hòa và tam hoàng tử vì tranh đoạt ngôi vị Thái tử, lưỡng bại câu thương.
Mẫu phi của Tam hoàng tử cũng vì vậy mà bỏ mạng, nếu hắn lên ngôi hoàng đế, Hy Hòa chỉ có một con đường ch.
Đúng là trời cũng giúp ta, ta nhất định phải thắng, mới có thể mượn đao gi người:
“Điện hạ, đắc tội.”
Ta rút kiếm đứng dậy, trong mắt Hy Hòa lóe lên một tia kinh ngạc, cũng vung kiếm đánh trả.
Ta chỉ nghe nói Thái tử luyện kiếm tử khi còn nhỏ, nhưng không ngờ, kiếm thuật của hắn lại mạnh hơn so với ta tưởng tượng rất nhiều.
Trước đây ta từng nghe sư phụ nói về Cửu Khúc kiếm thuật, có thể nói là đỉnh cao kiếm pháp, nhưng người luyện phải khổ luyện thời gian dài, quá khó, ta liền bỏ cuộc.
Giờ thấy Hy Hòa sử dụng kiếm thuật này, nội tâm ta không tránh khỏi hoảng hốt, rất có thể hôm nay ta sẽ ch dưới lưỡi kiếm của hắn.
Đại nghiệp phục thù không cách nào thành được.
Ta xoay người nhảy lên mái hiên, đạp lên mái ngói trên nóc nhà.
Hy Hòa không tha, đuổi theo sau, ta ở trên đỉnh tháp, không còn đường lui, vừa xoay người, nháy mắt trường kiếm của hắn đã chĩa thẳng vào cổ ta.
Ta hít vào một ngụm khí lạnh, nhất thời trọng tâm không vững nghiêng người ngã về phía sau.
Ánh mắt Hy Hòa dao động, vươn người giữ chặt ta, thừa dịp này, ta rút từ trong tay áo ra một con dao ngắn, đâm vào cánh tay phải của hắn.
Mày kiếm nhăn lại, kéo ta vào lòng, giọng nói tùy tiện lại càn rỡ: “Đánh thật? Ngươi thật sự nỡ?”
Ta dùng khuỷu tay huých một cái, Hy Hòa không thể không nới lỏng tay.
Ta nhanh chóng xoay người đâm một nhát vào ngực hắn, trong mắt hắn thoáng qua một tia vui mừng, nhẹ nhõm, ngã ngửa ra sau.
Ta thắng.
Thái tử Hy Hòa bị phế.
Khánh đế nổi cơn thịnh nộ, nhưng lời nói ra không thể rút lại, chỉ có thể để ta đi.
Tử Diên ở một bên xử lý vết thương trên người ta, một bên nói: “Thái tử Hy Hòa kia đúng là danh hữu vô thực, vẫn là chủ tử nhà ta lợi hại, ngày phục hưng đại nghiệp chẳng còn bao xa nữa.”
Ta thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng chợt có một cảm xúc kỳ lạ:
“Là Hy Hòa đã thủ hạ lưu tình. Hắn có thể lấy mạng ta, nhưng thời điểm mấu chốt lại thu tay lại.”
Hy Hòa bị phế, tam hoàng tử Vệ Ẩn ngồi vững Đông Cung.
Đồn rằng, tam hoàng tử là người giống Khánh đế nhất, sát phạt quyết đoán, rất nhiều người sùng bái hắn.
Nhưng thân mẫu hắn lại là cung nữ giặt quần áo, thân phận thấp kém, không được triều thần ủng hộ, khi hắn tranh đoạt vị trí Thái tử cũng vì vậy mà rất nhanh đã bị đánh bại.
Mẫu phi hắn cũng vì lần tranh quyền đoạt thế đó mà hy sinh.
Lần này hắn ngồi lên vị trí Thái tử, chỉ sợ ngày tháng sau này Hy Hòa sống cũng không dễ dàng gì.
Ta cũng chẳng để ý sống chết của Hy Hòa, nhưng ta phải cứu hắn.
Vào lúc tất cả đều cho rằng thời của hắn đã hết mà bỏ rơi hắn, khi hắn ở vị trí thấp nhất, ta phải đến bên hắn.
Đây chính là thời cơ tốt nhất để lấy được sự tín nhiệm của hắn.
Sau khi Thái tử bị phế, bị giam trong Đông cung, đến khi Vệ Ẩn chính thức được sắc phong Thái tử, Hy Hòa mới có thể ra khỏi Đông Cung.
Ta cải trang thành thái giám đưa đồ ăn lẻn vào Đông cung, mấy ngày không thấy, Hy Hòa đã sớm không còn dáng vẻ trước đây.
Mái tóc dài đen như mực rối tung, trường bào tím tùy ý khoác lên, vết thương trước ngực vẫn đang rỉ máu.
Hắn ngồi xếp bằng dưới đất uống rượu, hết ly này đến ly khác.
Phát hiện ta đứng ở ngoài cửa, Hy Hòa nổi giận: “Bổn vương đã nói không ăn, đừng có đến làm phiền bổn vương!”
“Ta cứ muốn làm phiền thì sao?”
Hy Hòa ngước mắt lên định mắng, vừa nhìn thấy ta, lập tức kinh hỉ, ánh mắt buồn bã bỗng trở nên dịu dàng.
“Yến Thuần?”
Ta ngồi xuống trước mặt hắn, đoạt lấy ly rượu trong tay hắn, để đồ ăn lên bàn:
“Vết thương trên người Điện hạ vẫn chưa khỏi, không nên uống rượu. Người cứ bỏ bữa, làm sao vết thương lành lại được.”
Khóa miệng Hy Hòa không nhịn được mà nở nụ cười: “Ngươi… quan tâm bổn vương?”
Trong lòng ta cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại một mực chân thành: “Đương nhiên, không phải chúng ta là huynh đệ sao?”
Hy Hòa cười nhạt, ăn thức ăn ta mang đến.
Ta múc cho hắn bát canh: “Điện hạ, người vì ta mà bị phế, ta luôn ghi nhớ ân tình, ta đến cứu người ra ngoài.”
Hy Hòa cười lớn, rất có hứng thú nhìn ta: “Được, ngươi đưa ta bay qua tường ra khỏi Đông Cung à?”
“Không phải, ta tự mình đi cầu xin Hoàng Thượng cho Điện hạ.”
Ta nói Tử Diên chế ra mê hương tán, mùi hương giống như rượu, lén bỏ vào rượu của Vệ Ẩn.
Sau khi Vệ Ẩn trúng mê hương tán, c** s*ch y phục trước mặt triều thần, dĩ hạ phạm thượng, giở trò với sủng phi của Khánh đế.
Khánh đế nổi giận, sai người đánh tam hoàng tử rồi nhốt vào đại lao, cũng thu hồi chiếu thư sắc phong Thái tử.
Lệnh vừa ban xuống, chẳng mấy chốc đã truyền đến Đông Cung.
Chính Khánh đế cũng tự biết, tuy ông ta có hơn trăm người con nhưng đều là bùn loãng không thể trát tường.
Cũng chỉ có hai nhi tử này sau này mới có thể kế thừa ngôi vị Hoàng đế.
Giờ Vệ Ẩn trước mặt triều thần lại giở trò với sủng phi của ông ta, mặt mũi của ông ta biết để vào đâu. Khánh đế trời sinh đa nghi, tự nhiên sẽ sinh ra nghi ngờ Vệ Ẩn thèm muốn ngai vàng của ông ta, với hắn vô cùng nghi kỵ.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live