Linh Cảnh Hành Giả/ Chương 13: Câu chuyện miếu sơn thần (1)
Mục lục
16.5px
Linh Cảnh Hành Giả

Chương 13: Câu chuyện miếu sơn thần (1)

A ~ hắn hít sâu, một lần nữa căng thẳng, theo bản năng nhìn quanh mình.

Sau đó, hắn đột nhiên ý thức được một chi tiết, nghĩ kỹ mà sợ.

Tòa miếu cổ này là đời Minh, lịch sử lâu đời, sao nến vẫn còn cháy? Ai đang đổi nến cho chủ điện?

Hắn càng nghĩ càng thấy kinh sợ, tính cả bức tượng mặt mũi hiền lành kia dưới ánh nến cũng giống như lộ ra sự quỷ dị âm trầm.

Ba bức tượng tuy phủ đầy tro bụi, nhưng sống động như thật, mỗi chi tiết đều được điêu khắc sinh động, chân thật, đặc biệt là đôi mắt.

Chúng đứng trên bục, dưới ánh nến vàng vọt, từ trên cao chằm chằm nhìn xuống Trương Nguyên Thanh.

Đệch... Trương Nguyên Thanh đột nhiên không muốn nán lại ở chủ điện.

Hắn có cảm giác như đang ở tuyệt cảnh, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

Nơi này cực kỳ nguy hiểm, nhưng hắn lại không thể cầu cứu từ bên ngoài, chỉ có thể dựa vào chính mình.

Do dự mãi, hắn nghiến răng hạ quyết tâm, cúi người kéo ra bộ xương bọc quần áo lao động.

Xẹt ~



Trong quá trình kéo, quần áo bảo hộ lao động bị xé rách dễ dàng, qua nhiều năm như vậy, quần áo đã sớm mục nát.

Kéo thi thể đến dưới ánh nến, hắn cố nhịn sự khó chịu, bắt đầu kiểm tra.

Người tuy đã chết, nhưng thân thể có thể nói chuyện, biết rõ nguyên nhân cái chết của đối phương, có thể giúp mình tránh né rất nhiều nguy hiểm.

“Xương ngực và xương sườn gãy mấy cái, vai phải có vết rạn nhỏ, nhưng không tính là nghiêm trọng.”

Người chết lúc còn sống từng bị thương nặng, nhưng nguyên nhân cái chết cụ thể, vì niên đại quá xa xưa, không nhìn ra.

Tiếp đó, Trương Nguyên Thanh tìm thấy trong túi của tiền bối công nhân mấy tờ giấy ố vàng, giòn vụn sau bao năm tháng.

Trên giấy dùng thể chữ Khải viết chữ cực nhỏ.

Trong lòng Trương Nguyên Thanh vui vẻ, tờ giấy rõ ràng là công nhân tiền bối tìm được trong miếu, điều này giúp hắn hiểu rõ tình hình của miếu cổ này.

Mượn ánh nến, hắn tập trung tinh thần đọc nội dung trên tờ giấy.

“Tối hôm qua lại có một vị sư đệ mất tích, đây đã là đồng môn thứ ba ly kỳ mất tích trong miếu. Các sư huynh đệ nói, núi Tam Đạo có ma quỷ quấy phá, hoặc là yêu tinh đạo hạnh cao thâm đến đây, mỗi đêm đều đến trong miếu bắt người ăn, nhưng các đệ tử trong miếu tu vi cao cường, sư phụ càng là chân nhân thanh danh hiển hách trong phạm vi trăm dặm, làm gì có yêu tinh nào đui mù dám đến nơi này kiếm ăn.

“Về phần quỷ quái, Trấn Thi Phù và Hoán Linh Phù của ta đủ sức giải quyết, không cần làm phiền sư phụ. Trong lòng ta có dự cảm bất hảo, phải đi tìm đại sư huynh cùng nhau bàn bạc.”

“Hôm nay lại có một người mất tích, đây là người thứ năm, sư phụ bảo chúng ta giấu khách hành hương, bằng không sẽ ảnh hưởng hương khói trong miếu, hắn nhất định biết điều gì đó. Ta và đại sư huynh tính ban đêm đi tuần tra.”



“Ba ngày trôi qua, trong lúc đó lại có ba người mất tích, nhưng ta và đại sư huynh chưa phát hiện manh mối, ban đêm gió êm sóng lặng. Dự cảm không lành trong lòng ta càng sâu hơn.”

“Đại sư huynh hôm nay rất kỳ lạ, hắn tựa như đã phát hiện điều gì, tỏ ra cực kỳ phẫn nộ. Ta hỏi hắn, nhưng hắn chưa nói cho ta biết. Cảm xúc của hắn không tốt lắm, ta vẫn là ngày mai hỏi đi.”

“Hôm nay người mất tích là... Đại sư huynh, ta tìm khắp núi Tam Đạo cũng không thấy hắn, ta, ta chịu không nổi nữa, ta muốn đi tìm sư phụ hỏi rõ, các sư huynh đệ trong miếu cũng ủng hộ ta, bởi vì họ cũng rất sợ hãi.”

Chữ viết đoạn này có chút ngoáy, có thể thấy được tâm trạng chủ nhân bút ký có chút sụp đổ.

Trương Nguyên Thanh tiếp tục đọc:

“Sau một phen truy vấn của ta, sư phụ rốt cuộc đồng ý nói cho ta biết chân tướng, dự cảm của ta không sai, hắn quả nhiên biết nguyên nhân các sư đệ ly kỳ mất tích. Nhưng sư phụ nói, ban ngày bí mật khó giữ nếu nhiều người biết, sau khi mặt trời lặn hắn sẽ đến phòng tìm ta, nói cho ta biết một bí mật to lớn, bí mật này liên quan đến hưng suy mấy ngàn năm qua.”

“Ăn xong bữa tối, ta liền ở trong phòng chờ đợi, chờ đợi mặt trời lặn. Từ sau đêm có người mất tích, ta chưa bao giờ có một ngày mong chờ trời tối như thế.”

Nội dung tờ giấy ghi lại dừng ở đây.

Không có? Viết dở dang thế này làm người ta có chút khó chịu nha! Trương Nguyên Thanh nhe răng trợn mắt.

Hắn tỉ mỉ xem xét lại tin tức trong tờ giấy, trong một năm nào đó, các đệ tử miếu sơn thần này liên tiếp biến mất một cách quỷ dị.

Các đệ tử bó tay, không có cách nào, cảm xúc hoảng loạn lan tràn. Mà chuyện này, vị sư từ trong miếu, cũng là sư phụ của họ, tựa như biết nguyên nhân.

Nguyên nhân này liên quan đến một bí mật lớn về sự hưng suy vài ngàn năm.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục