Linh Cảnh Hành Giả/ Chương 4: Mất tích (2)
Mục lục
16.5px
Linh Cảnh Hành Giả

Chương 4: Mất tích (2)

Mất tích ba hôm trước, trước hôm đó chú với cô Chu của cháu đã nhận được thông báo từ trường học, liền lập tức chạy tới. Chú Lôi tâm tình sa sút.

“Báo cảnh sát chưa, bên an ninh nói thế nào?” Trương Nguyên Thanh trầm giọng hỏi.

Chú Lôi trầm mặc rất lâu, có chút do dự nói:

“Chuyện này thật sự không dễ nói, A Binh mất tích có chút kỳ quái...”

Kỳ quái? Có ý gì... Trương Nguyên Thanh sững sờ.

Chú Lôi nói:

“A Binh mất tích trong đêm ở phòng ngủ ba ngày trước. Cảnh sát đã trích xuất camera giám sát của ký túc xá, phát hiện A Binh cả đêm đều không rời khỏi phòng ngủ, nhưng sáng sớm hôm sau, người đã không thấy tăm hơi.”

“Học viên ngủ cùng phòng nói, trước khi đi ngủ còn thấy nó, tỉnh lại liền không có ai, còn tưởng nó chỉ là ra ngoài.”

Trương Nguyên Thanh thốt lên: “Điều này sao có thể chứ...”

Chẳng lẽ con người sẽ biến mất vào hư không sao? Loại lý do thoái thác này trẻ con ba tuổi cũng sẽ không tin.



Trương Nguyên Thanh đè xuống lo nghĩ trong lòng, hạ giọng nói:

“Chú Lôi, anh Binh có phải đắc tội với ai ở trường không?”

Hắn nghĩ tới đầu tiên là, anh Binh ở trường có đắc tội với ai không, đối phương ở nơi đó có quyền lực nhất định, cho nên camera mới sẽ không ghi lại vấn đề, bởi vì điều này thường mang ý nghĩa nhân viên nhà trường có hành vi bao che.

Thời đại bùng nổ tin tức, phàm là người từng lên mạng đều hoặc nhiều hoặc ít từng nghe tình huống tương tự.

“Lãnh đạo trường học nói sẽ cố hết sức phối hợp với cảnh sát, đám cảnh sát thì nói bảo chúng ta trở về chờ tin tức, họ sẽ điều tra... Chú với cô của cháu cả đêm chưa ngủ.”

Trong giọng nói của chú Lôi xen lẫn sự uể oải và lo lắng.

Quả nhiên là loại câu trả lời này, đáng chết... Trương Nguyên Thanh hít sâu một hơi, trấn an:

“Ngài đừng vội, ông ngoại cùng anh họ của cháu đều làm bên an ninh, cái này ngài là biết. Để lát nữa cháu hỏi bọn họ một lần nên xử lý loại chuyện này như thế nào, phải chú ý những gì. Ngài có điều gì không hiểu, cần trưng cầu ý kiến, cũng cứ gọi điện cho cháu.”

“Mặt khác, ngài nhất định phải hỏi bạn học một phen, nếu như anh Binh đắc tội với ai, khẳng định sẽ có bạn học biết.”

Trong lòng chú Lôi hơi thoải mái, nói:



“Biết rồi, Nguyên Tử, cháu cũng đừng lo, có tin tức chú sẽ nói ngay cho cháu.”

Cúp điện thoại, Trương Nguyên Thanh có chút đứng ngồi không yên, đi qua đi lại trong phòng, lo cho an nguy của anh Binh.

Người ta không có khả năng vô duyên vô cớ mất tích, camera an ninh không bắt được, vậy khẳng định là camera an ninh đã bị động tay chân rồi, cũng không biết anh Binh đã đắc tội với ai.

Nhưng một sinh viên năm thứ 3, lại có thể đắc tội với ai đây?

Chờ chút, ba ngày trước mất tích...

Ba ngày trước?

Trương Nguyên Thanh đột nhiên giật mình, hàng chuyển phát nhanh từ Giang Nam tới Tùng Hải, cần 2-3 ngày, dựa theo thời gian suy tính, anh Binh là đêm hôm đó gửi đồ xong cho mình thì mất tích...

Đây là trùng hợp? Hay là nói trong đó có gì liên quan?

Nghĩ tới đây, hắn theo bản năng sờ tấm thẻ đen trong túi, nhưng khi hắn thò bàn tay vào túi, đột nhiên ngây người.

Tấm thẻ màu đen không thấy đâu nữa.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục