Luân Hồi Nhạc Viên/ Chương 17: Thành công bước đầu
Mục lục
16.5px
Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 17: Thành công bước đầu

Vừa về đến Vương đô, Tô Hiểu lập tức đi thẳng đến tư dinh của Tả đại thần.

Bên trong thư phòng, Tả đại thần đang kiểm tra tỉ mỉ mấy cái răng hổ.

“Ừm, không sai, tốt lắm.” Tả đại thần cất gọn mấy cái răng hổ đi, đưa mắt nhìn Tô Hiểu với vẻ đầy thâm ý.

“Không ngờ ngươi lại thực sự làm được. Con cọp đó tuy không tính là quá mạnh nhưng nó lẩn khuất trong núi Colubo, cực kỳ khó săn lùng. Ngươi xuất sắc hơn hẳn ông chú của ngươi đấy, vậy nên từ nay về sau, vị trí của gã sẽ do ngươi thay thế.”

Chỉ dăm ba câu, Tô Hiểu đã nghiễm nhiên thế chỗ tên thương nhân chợ đen kia. Qua đó cũng đủ thấy vị Tả đại thần này là hạng người bạc bẽo cỡ nào. Bao nhiêu công lao cống nạp của tên thương nhân chợ đen lúc trước đã bị lão ném sạch ra sau đầu.

“Nhiệm vụ đã hoàn thành, tôi định hôm nay sẽ tiếp nhận luôn chức vụ Thủ lĩnh thị vệ, không biết Tả đại thần thấy thế nào~.”

Tô Hiểu nhìn thẳng vào Tả đại thần. Với cái tính cách lạnh lùng, lật lọng của lão già này, chuyện lão quỵt nợ cũng chẳng phải là không có khả năng.

“Thủ lĩnh thị vệ? Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế, ta có từng nói...”

Lời của Tả đại thần đột ngột im bặt, đôi mắt cáo già xảo quyệt bỗng chốc trở nên đờ đẫn.

【Tả đại thần vi phạm điều luật của Luân Hồi Nhạc Viên, Luân Hồi Nhạc Viên đang cưỡng chế sửa chữa...】

Một giọng nói lạnh ngắt vang lên bên tai Tô Hiểu. Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy âm thanh của Luân Hồi Nhạc Viên.

Đó là một giọng nói sặc mùi máy móc, hoàn toàn không có lấy một tia cảm xúc nào, lạnh lẽo lại thấm đẫm sự tàn khốc.

Sau một khoảnh khắc trầm mặc ngắn ngủi, Tả đại thần tiếp lời: “Đã hoàn thành nhiệm vụ rồi thì cái ghế Thủ lĩnh thị vệ kia sẽ thuộc về ngươi. Lát nữa ta sẽ đích thân vào Vương cung lo liệu giúp ngươi, một tiếng sau, ngươi sẽ chính thức là đương kim Thủ lĩnh thị vệ.”

Giọng điệu của Tả đại thần cứng đờ, câu trước đá câu sau chan chát, khiến gã hộ vệ đứng sau lưng lão cũng phải lộ vẻ hoang mang.

Tô Hiểu cẩn thận quan sát Tả đại thần. Biểu hiện bất thường của đối phương tuyệt đối có liên quan mật thiết tới Luân Hồi Nhạc Viên.

Chuyện Tả đại thần nuốt lời Tô Hiểu đã sớm đoán ra từ trước. Sở dĩ hắn dốc sức đi săn Chúa tể núi Colubo hoàn toàn là bởi Luân Hồi Nhạc Viên đã ban bố nhiệm vụ.

Cho đến thời điểm hiện tại, Luân Hồi Nhạc Viên tuy luôn tỏ ra cực kỳ lạnh lùng, vô cảm nhưng chưa từng có chuyện thất tín.

Lạnh lùng, tàn khốc nhưng lại vô cùng công bằng, đó chính là ấn tượng của Tô Hiểu về Luân Hồi Nhạc Viên.

Vậy nên Tô Hiểu cũng muốn nhân cơ hội này thử nghiệm xem, nếu Tả đại thần vi phạm giao kèo thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Nên nhớ rằng, phần thưởng cho nhiệm vụ phụ tuyến của hắn chính là thân phận 【Thủ lĩnh thị vệ】.

Dựa theo tình hình hiện tại, có vẻ như Luân Hồi Nhạc Viên đã lựa chọn cách trực tiếp thao túng Tả đại thần, cưỡng chế trao phần thưởng nhiệm vụ.

Còn về phần Tả đại thần sau này sẽ ra sao thì thật khó nói, biết đâu chốc nữa lão sẽ trở lại bình thường, cũng có thể lão sẽ biến thành một kẻ ngớ ngẩn luôn không chừng?

Không chỉ vậy, trước đó Tô Hiểu vẫn luôn ôm một mối hoài nghi: Thế giới Hải tặc mà hắn đang đứng đây, rốt cuộc là một thế giới chân thực, hay chỉ là một thế giới ảo ảnh do Luân Hồi Nhạc Viên tạo ra.

Nếu đây là một thế giới do Luân Hồi Nhạc Viên tạo ra, vậy Tả đại thần cũng chỉ đóng vai trò như một NPC, sẽ tuyệt đối không có chuyện làm trái lời hứa.

Từ cục diện lúc này có thể thấy, nơi đây khả năng rất cao là một thế giới hoàn toàn có thật, ít nhất thì mọi thứ Tô Hiểu được tiếp xúc đều mang lại cảm giác vô cùng chân thực.



Cái gọi là 【Thế giới Diễn sinh】, có lẽ chính là những thế giới được sinh ra từ trí tưởng tượng của con người, để rồi cuối cùng hóa thành hiện thực chăng.

Rời khỏi dinh thự của Tả đại thần, Tô Hiểu bắt đầu vạch ra kế hoạch ám sát quốc vương.

Dù hiện tại hắn đã khoác lên mình tấm áo Thủ lĩnh thị vệ nhưng cái mác này chẳng thể giúp hắn gặp mặt trực tiếp quốc vương, mà dẫu có gặp được thì cũng không thể trắng trợn ra tay ám sát được.

Xung quanh quốc vương chắc chắn được bao bọc bởi trùng trùng điệp điệp lính gác. Cho dù Tô Hiểu có may mắn thành công với cái xác suất một phần vạn đi chăng nữa, thì bản thân hắn lúc đó cũng khó bảo toàn tính mạng.

Trước đó Luân Hồi Nhạc Viên từng đưa ra lời cảnh báo: nếu bỏ mạng ở Thế giới Hải tặc, hắn sẽ chết thật sự, hoàn toàn không có cơ hội làm lại cuộc đời.

Tưởng chừng như Tô Hiểu đang lâm vào ngõ cụt nhưng thực ra không phải vậy. Hắn đã nắm trong tay quân bài chủ chốt để ám sát quốc vương.

Muốn ám sát quốc vương thành công, có hai yếu tố mang tính quyết định. Thứ nhất là thâm nhập vào Vương cung, chuyện này Tô Hiểu chưa từng lo lắng.

Yếu tố thứ hai, chính là dụ đám lính gác bên cạnh quốc vương rời đi, đây mới là mấu chốt quan trọng nhất.

Bọn lính túc trực bên cạnh quốc vương chắc chắn đều là những kẻ có thực lực đáng gờm. Vậy trong tình huống nào mới có thể dụ được đám hộ vệ thiếp thân này rời khỏi vị trí?

Đó là khi Vương cung bị một cường địch xâm nhập, hơn nữa kẻ thù này còn có khả năng đe dọa trực tiếp đến sự an nguy của quốc vương. Trong tình thế vạn bất đắc dĩ, đám lính gác sẽ buộc phải chủ động xuất kích.

Và khoảnh khắc đó, chính là thời cơ vàng để Tô Hiểu ra tay.

Còn về thực lực của bản thân quốc vương, Tô Hiểu chẳng hề bận tâm. Nếu quốc vương thực sự là một cao thủ, vậy thì tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ sẽ thấp đến mức thảm thương và độ khó của nhiệm vụ chính tuyến tuyệt đối không thể nào chỉ dừng lại ở mức LV. 3 được.

Vậy thì đi đâu để tìm một cường địch đủ sức uy hiếp quốc vương? Điều này đành phải dựa vào sự kiện thiêu rụi Trạm Phế Liệu Tận Cùng rồi.

Đó là lý do vì sao hắn dốc sức giành lấy chức Thủ lĩnh thị vệ, mục đích cuối cùng cũng chỉ là để tóm lấy quyền quyết định trong vụ đốt Trạm Phế Liệu Tận Cùng.

Tuy tầng lớp quý tộc của Vương quốc Goa coi đám lưu dân ngoài thành như cỏ rác nhưng những việc tày đình như phóng hỏa đốt Trạm Phế Liệu Tận Cùng. Bọn chúng sẽ tuyệt đối không giao cho các cơ quan chính quy của vương quốc ra mặt.

Lý do rất đơn giản: làm vậy khác nào bôi tro trát trấu vào thể diện của vương quốc.

Thế nên, việc đốt Trạm Phế Liệu Tận Cùng chắc chắn sẽ được giao khoán cho các thế lực ngầm. Mà thế lực ngầm ở Thế giới Hải tặc, còn ai trồng khoai đất này ngoài đám hải tặc quanh quẩn vùng biển lân cận.

Một vài băng hải tặc sừng sỏ ở các vùng biển lân cận đã đánh hơi được tin tức: Vương quốc Goa đang có một vụ làm ăn béo bở, nếu hoàn thành trót lọt, sẽ được ban tước vị quý tộc.

Tước vị quý tộc mang sức cám dỗ chết người đối với đám thảo khấu liều mạng này, bởi lẽ đa phần những kẻ chọn con đường làm hải tặc đều là do bước đường cùng.

Thế nên hiện tại đã có vài băng hải tặc rình rập quanh vùng biển Vương quốc Goa, chực chờ cơ hội này.

Và ngay trong đêm nay, Vương quốc Goa sẽ chọn mặt gửi vàng, giao phó cho một trong số các băng hải tặc đó nhiệm vụ thiêu rụi Trạm Phế Liệu Tận Cùng vào tối mai.

Với tư cách là thế lực vũ trang nội bộ Vương đô, thân phận hiện tại của Đội thị vệ Tô Hiểu chính là người phụ trách việc tiếp xúc và đàm phán với đám hải tặc đó.

Nếu biết cách tận dụng tối đa thân phận hiện tại, hắn hoàn toàn nắm chắc cơ hội ám sát quốc vương thành công.

Theo như diễn biến cốt truyện trong nguyên tác, quốc vương căn bản chưa từng có ý định phong tước quý tộc cho đám hải tặc kia, tất cả chỉ là một chiêu trò lợi dụng mà thôi.

Mải mê suy tính, Tô Hiểu đã về đến trụ sở Đội thị vệ lúc nào không hay.



So với trụ sở Đội thị vệ của một ngày trước, nơi này giờ đây trông vô cùng hỗn loạn.

Đám lính gác cổng đã biến đi đằng nào mất hút. Vừa bước vào trụ sở, đập vào mắt Tô Hiểu là cảnh tượng mười mấy gã lính gác đang xúm tụm sát phạt nhau trên sới bạc, thậm chí còn có vài kẻ quây quần chè chén say sưa.

Mùi thuốc lá rẻ tiền, mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi mồ hôi chua loét nín bưng cả đại sảnh.

Nơi này đã không còn người đứng đầu. Dù rằng hiện tại Tô Hiểu đã là thủ lĩnh hợp pháp ở đây nhưng hắn hoàn toàn không có hứng thú quản lý đám lính gác lôm côm này.

Thứ hắn cần chỉ là cái danh phận, còn trụ sở Đội thị vệ này sống chết ra sao, chẳng liên quan gì tới hắn.

Bước tới phòng làm việc trước đây của Oca, Tô Hiểu đẩy cửa bước vào.

Trong phòng có ba người, gồm Hank và hai tên tâm phúc của Oca.

Hank đang chễm chệ trên sô pha, còn hai gã tâm phúc của Oca thì đứng hai bên chiếc ghế làm việc của chủ nhân cũ. Ba kẻ đang trong thế giằng co nhưng tuyệt nhiên không kẻ nào dám ngự lên chiếc ghế trống đó.

Sự xuất hiện của Tô Hiểu khiến cả ba gã đều có phần bất ngờ.

Hank chưa kịp lên tiếng thì hai tên tâm phúc của Oca đã tranh phần.

“Đây là chỗ cho mày vào à, cút ra ngoài!”

Tô Hiểu hơi cụp mắt, chẳng thèm liếc nhìn đối phương lấy một cái, mà thản nhiên bước thẳng tới chiếc ghế của Oca rồi ngồi phịch xuống.

“Thằng khốn này, chỗ này là chỗ mày được phép ngồi sao, mày nghĩ mày là cái thá gì...”

Một tên tâm phúc của Oca hầm hầm tức giận bước tới trước mặt Tô Hiểu.

“Cút, từ giờ phút này bọn mày không còn là lính gác nữa. Cho bọn mày một phút để biến khỏi đây.”

Tô Hiểu vẫn không thèm nhìn đối phương, hắn đang bận suy tính những bước đi tiếp theo. Với loại tép riu này, hắn hoàn toàn không muốn đoái hoài, làm thế chỉ tổ tốn thời gian.

Tên tâm phúc của Oca thoáng chốc đứng ngây ra như phỗng, sau đó trố mắt nhìn Tô Hiểu với nụ cười gằn chế giễu.

Ngay lúc đó, cửa văn phòng chợt bật mở, một viên quan truyền tin bước vào, trên tay cầm xấp tài liệu.

“Tiên sinh Bạch Dạ, đây là thông báo nhậm chức Thủ lĩnh thị vệ của ngài, cùng với giấy tờ chứng minh thân phận.”

Tiến độ làm việc của Tả đại thần nhanh gọn hơn hắn tưởng.

Tên tâm phúc của Oca chết sững, trân trân nhìn Tô Hiểu.

“Hai đứa mày khỏi cần đi nữa, ở lại đây vĩnh viễn đi.”

Tô Hiểu nhìn hai gã thuộc hạ của Oca. Còn Hank đứng một bên, trong đầu nhanh chóng nảy số, gã bỗng hét lớn:

“Tất cả anh em dưới lầu mau lên đây, cùng chúc mừng đại ca mới của chúng ta nào.”

Hank tuy trong lòng ấm ức không thôi nhưng cũng đành bất lực, gã không đủ can đảm để công khai làm trái lệnh của vương quốc.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục