Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80
Chương 36: Là tiên nữ hay yêu quái nhập thân?
Tô Kiến Nghiệp vừa về đến nhà đã thấy mẹ ngồi ở gian nhà chính rít tẩu thuốc lá, vẻ mặt lo lắng.
“Mẹ, Nhuyễn Bảo sao rồi?”
“Đang ở trong phòng. Mẹ vừa bắt mạch cho con bé, không giống như có chuyện gì, nhưng con bé cứ ngủ li bì như thế cũng gần nửa tiếng đồng hồ mà không thấy tỉnh, mẹ không yên tâm, nên bảo Vân Đình gọi con về.”
Tim Tô Kiến Nghiệp chợt thót lại, vội vàng vào nhà xem.
May mà sắc mặt con bé không quá tệ, giống như đang ngủ say vậy.
Tô Kiến Nghiệp run run đặt tay lên cổ tay cô, ừm, quả nhiên mạch đập rất rõ ràng, mạnh mẽ, không giống như bị bệnh.
Tô Kiến Nghiệp bước ra ngoài, đã bình tĩnh hơn nhiều.
“Mẹ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Bà Tô do dự mãi, cuối cùng vẫn kể lại cho con trai nghe cảnh tượng mình nhìn thấy trên núi.
Tô Kiến Nghiệp nghe mà há hốc mồm, rõ ràng bị dọa sợ.
Bà Tô thở dài, cũng không trách con trai bà, dù sao chuyện khó tin như vậy, ai có thể tin được chứ?
Huống chi bây giờ đang bài trừ mê tín dị đoan, lại càng không có ai tin.
Nhưng bà Tô tin vào mắt mình, càng tin vào bản lĩnh của cháu gái mình.
“Nhuyễn Bảo là sau khi con heo rừng kia đột nhiên biến mất, tinh thần không tốt, sau đó còn ngủ thiếp đi trên lưng Vân Đình. Mẹ nghĩ, có phải cháu gái chúng ta đã dùng tiên lực, nên mới mệt như vậy không?”
Tô Kiến Nghiệp vội vàng tiến lên, một tay bịt miệng mẹ lại.
“Mẹ ơi là mẹ, mẹ đúng là chuyện gì cũng dám nói! Nếu để người khác nghe thấy, chẳng phải người ta sẽ trói mẹ đi diễu phố hay sao!”
Bà Tô cũng ý thức được mình vừa nói hớ, đảo mắt, gạt tay Tô Kiến Nghiệp ra.
“Toàn mùi mồ hôi, bẩn chết đi được!”
Tô Kiến Nghiệp cười ngô nghê hai tiếng, ngồi xuống bên cạnh nói: “Mẹ, dù thật hay giả, chỉ cần Nhuyễn Bảo nhà chúng ta không sao là được rồi.”
Bà Tô gật đầu, có con trai nói chen vào như vậy, bà cũng bớt lo lắng hơn.
Hai mẹ con ngồi ở gian nhà chính nói chuyện câu được câu không, một lúc sau cũng thấy thư thái hơn nhiều.
Tô Tiểu Nhuyễn cảm thấy đầu nặng trĩu, chân nhẹ bẫng, như thể mất hết sức lực, cử động tay cũng thấy khó khăn.
Trong lúc mơ màng, hình như cô lại vào trong siêu thị, nhìn thấy trên sàn khu bán thịt trong siêu thị có thêm một con heo rừng lớn.
Chưa kịp nhìn rõ, cô đã cảm thấy đầu lại hơi căng lên, sau đó ngủ một giấc say sưa.
Lúc Tô Tiểu Nhuyễn tỉnh lại, cả nhà đều đã đi làm đồng về.
Triệu Anh Tử đã nấu cơm xong, Triệu Hồng Mai đang ngồi trên mép giường trông cô.
Vừa thấy con gái mở mắt, Triệu Hồng Mai vui mừng khôn xiết.
“Cuối cùng con cũng tỉnh rồi. Bà nội con cũng không nói rõ, chỉ bảo hôm nay con mệt, lúc xuống núi còn bị trẹo chân. Giờ con thấy sao rồi? Chân có đau không? Người có sức chưa?”
Tô Tiểu Nhuyễn cười nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, trông rất khỏe mạnh!
“Mẹ, con không sao. Bà nội đâu?”
“Đang ở gian nhà chính, nói là chờ con tỉnh sẽ qua thăm con.”
Triệu Hồng Mai vừa nói vừa đi ra ngoài.
Bà Tô biết tin cháu gái cưng đã tỉnh, vội vàng chạy sang.
“Nhuyễn Bảo à, cháu thấy sao rồi? Còn chóng mặt không?”
Tô Tiểu Nhuyễn lắc đầu, nhìn bà một cái, không nói gì.
Bà Tô ho khan một tiếng nói: “Hôm nay Nhuyễn Bảo cũng mệt rồi, Hồng Mai con đi chưng cho Nhuyễn Bảo một bát trứng hấp, cho thêm chút giấm với dầu mè nữa.”
“Vâng ạ, con đi làm ngay đây.”
Trong phòng không còn ai khác, Tô Tiểu Nhuyễn mới kéo tay áo bà nội nói: “Bà nội, bà đã nhìn thấy gì?”
Bà Tô biết cô hỏi gì, bèn kể lại cảnh tượng thần kỳ mà mình đã thấy.
“Nhuyễn Bảo, có phải bà hoa mắt không vậy?”
Tô Tiểu Nhuyễn lắc đầu, nhìn quanh một lượt, từ từ nhắm mắt lại, muốn để ý thức của mình tiến vào siêu thị, xem lại con heo rừng lớn kia.
Con heo rừng to lớn toàn thân không một vết thương, nhưng cứ nằm đó bất động.
“Mẹ, Nhuyễn Bảo sao rồi?”
“Đang ở trong phòng. Mẹ vừa bắt mạch cho con bé, không giống như có chuyện gì, nhưng con bé cứ ngủ li bì như thế cũng gần nửa tiếng đồng hồ mà không thấy tỉnh, mẹ không yên tâm, nên bảo Vân Đình gọi con về.”
Tim Tô Kiến Nghiệp chợt thót lại, vội vàng vào nhà xem.
May mà sắc mặt con bé không quá tệ, giống như đang ngủ say vậy.
Tô Kiến Nghiệp run run đặt tay lên cổ tay cô, ừm, quả nhiên mạch đập rất rõ ràng, mạnh mẽ, không giống như bị bệnh.
Tô Kiến Nghiệp bước ra ngoài, đã bình tĩnh hơn nhiều.
“Mẹ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Bà Tô do dự mãi, cuối cùng vẫn kể lại cho con trai nghe cảnh tượng mình nhìn thấy trên núi.
Tô Kiến Nghiệp nghe mà há hốc mồm, rõ ràng bị dọa sợ.
Bà Tô thở dài, cũng không trách con trai bà, dù sao chuyện khó tin như vậy, ai có thể tin được chứ?
Huống chi bây giờ đang bài trừ mê tín dị đoan, lại càng không có ai tin.
Nhưng bà Tô tin vào mắt mình, càng tin vào bản lĩnh của cháu gái mình.
“Nhuyễn Bảo là sau khi con heo rừng kia đột nhiên biến mất, tinh thần không tốt, sau đó còn ngủ thiếp đi trên lưng Vân Đình. Mẹ nghĩ, có phải cháu gái chúng ta đã dùng tiên lực, nên mới mệt như vậy không?”
Tô Kiến Nghiệp vội vàng tiến lên, một tay bịt miệng mẹ lại.
“Mẹ ơi là mẹ, mẹ đúng là chuyện gì cũng dám nói! Nếu để người khác nghe thấy, chẳng phải người ta sẽ trói mẹ đi diễu phố hay sao!”
Bà Tô cũng ý thức được mình vừa nói hớ, đảo mắt, gạt tay Tô Kiến Nghiệp ra.
“Toàn mùi mồ hôi, bẩn chết đi được!”
Tô Kiến Nghiệp cười ngô nghê hai tiếng, ngồi xuống bên cạnh nói: “Mẹ, dù thật hay giả, chỉ cần Nhuyễn Bảo nhà chúng ta không sao là được rồi.”
Bà Tô gật đầu, có con trai nói chen vào như vậy, bà cũng bớt lo lắng hơn.
Hai mẹ con ngồi ở gian nhà chính nói chuyện câu được câu không, một lúc sau cũng thấy thư thái hơn nhiều.
Tô Tiểu Nhuyễn cảm thấy đầu nặng trĩu, chân nhẹ bẫng, như thể mất hết sức lực, cử động tay cũng thấy khó khăn.
Trong lúc mơ màng, hình như cô lại vào trong siêu thị, nhìn thấy trên sàn khu bán thịt trong siêu thị có thêm một con heo rừng lớn.
Chưa kịp nhìn rõ, cô đã cảm thấy đầu lại hơi căng lên, sau đó ngủ một giấc say sưa.
Lúc Tô Tiểu Nhuyễn tỉnh lại, cả nhà đều đã đi làm đồng về.
Triệu Anh Tử đã nấu cơm xong, Triệu Hồng Mai đang ngồi trên mép giường trông cô.
Vừa thấy con gái mở mắt, Triệu Hồng Mai vui mừng khôn xiết.
“Cuối cùng con cũng tỉnh rồi. Bà nội con cũng không nói rõ, chỉ bảo hôm nay con mệt, lúc xuống núi còn bị trẹo chân. Giờ con thấy sao rồi? Chân có đau không? Người có sức chưa?”
Tô Tiểu Nhuyễn cười nhẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, trông rất khỏe mạnh!
“Mẹ, con không sao. Bà nội đâu?”
“Đang ở gian nhà chính, nói là chờ con tỉnh sẽ qua thăm con.”
Triệu Hồng Mai vừa nói vừa đi ra ngoài.
Bà Tô biết tin cháu gái cưng đã tỉnh, vội vàng chạy sang.
“Nhuyễn Bảo à, cháu thấy sao rồi? Còn chóng mặt không?”
Tô Tiểu Nhuyễn lắc đầu, nhìn bà một cái, không nói gì.
Bà Tô ho khan một tiếng nói: “Hôm nay Nhuyễn Bảo cũng mệt rồi, Hồng Mai con đi chưng cho Nhuyễn Bảo một bát trứng hấp, cho thêm chút giấm với dầu mè nữa.”
“Vâng ạ, con đi làm ngay đây.”
Trong phòng không còn ai khác, Tô Tiểu Nhuyễn mới kéo tay áo bà nội nói: “Bà nội, bà đã nhìn thấy gì?”
Bà Tô biết cô hỏi gì, bèn kể lại cảnh tượng thần kỳ mà mình đã thấy.
“Nhuyễn Bảo, có phải bà hoa mắt không vậy?”
Tô Tiểu Nhuyễn lắc đầu, nhìn quanh một lượt, từ từ nhắm mắt lại, muốn để ý thức của mình tiến vào siêu thị, xem lại con heo rừng lớn kia.
Con heo rừng to lớn toàn thân không một vết thương, nhưng cứ nằm đó bất động.
— Hết chương —