Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80
Chương 38: Lòng heo
Con heo rừng to như thế của ông, nói biến mất là biến mất luôn à?
Biểu cảm này của Tô Kiến Nghiệp khiến hai bà cháu được một trận cười no nê.
Ăn tối xong, Tô Kiến Nghiệp chạy một chuyến đến nhà hàng quốc doanh trên thị trấn, chẳng mấy chốc đã quay về.
Tô Tiểu Nhuyễn nằm trên giường sưởi, định thử xem mình có thể xử lý con heo rừng này trong không gian không, ngoài mùi máu tanh ra, dường như cũng không có gì bất lợi.
Nói là làm.
Tô Tiểu Nhuyễn vừa học được cách dùng ý thức để điều khiển đồ vật trong siêu thị, vẫn chưa thành thạo lắm.
Trước kia chỉ phụ trách lấy vào lấy ra, nhưng lần này là phải dùng ý thức của mình để rạch vài đường trên mình heo rừng.
Trước tiên Tô Tiểu Nhuyễn đến khu đồ dùng nhà bếp lấy một con dao gọt hoa quả, sau đó thử điều khiển nó.
Rất thuận lợi!
Vậy mà không thấy chóng mặt, cũng không có cảm giác đầu óc căng ra.
Tô Tiểu Nhuyễn rất vui, phải chăng điều này có nghĩa là năng lực của mình đã được nâng cao?
Hơn bốn giờ sáng, Tô Kiến Nghiệp sang gọi Tô Tiểu Nhuyễn dậy.
May mà cô ngủ chung phòng với bà nội Tô, nếu không Tô Kiến Nghiệp thật sự không tiện sang gọi cô.
Hai cha con đi trên con đường nhỏ ở quê, chẳng mấy chốc đã vòng ra sau chân núi.
Nơi này là một con đường mòn nhỏ hẹp, ngày thường quả thực không có mấy ai lui tới.
Đầu bếp của nhà hàng quốc doanh đến bằng một chiếc xe máy có thùng bên, chiếc này cũng phải nhờ quan hệ mới mượn được. Đừng nói là dân chúng, ngay cả các đơn vị bình thường cũng hiếm khi trang bị nổi loại xe máy này.
Chờ đến nơi, Tô Kiến Nghiệp bảo con gái lấy con heo rừng kia ra.
Trên tay ông còn cầm một con dao phay, đang định bụng lát nữa sẽ đâm vài nhát trước để dễ bề che giấu.
Nào ngờ vừa nhìn đã thấy trên cổ và bụng con heo rừng đều có vết thương, hơn nữa xem ra cũng không phải mới tạo ra.
“Nhuyễn Bảo?”
“À, là con làm đấy.”
Tô Kiến Nghiệp chớp mắt, luôn cảm thấy bản lĩnh của con gái mình quá lớn.
“Cha, cha hẹn người ta mấy giờ?”
Tô Kiến Nghiệp có một chiếc đồng hồ đeo tay, đó là của anh cả gửi cho ông mấy năm trước.
Nhờ ánh đèn yếu ớt nhìn thử: “Cũng sắp rồi.”
Quả nhiên, đợi thêm khoảng ba, năm phút nữa, nghe thấy tiếng xe mô tô.
Đầu bếp là một người đàn ông trung niên mập mạp, nhìn qua là biết ăn uống không tồi.
“Chú em, thế nào rồi?”
“Đến rồi đây, ở đây này, anh xem hàng trước đi.”
Bác đầu bếp mập đến liếc nhìn một cái: “Ối chà, con này không nhỏ đâu! Ước chừng cũng phải được hai trăm năm, sáu mươi cân đấy nhỉ?”
“Có mang cân không?”
“Có mang theo. Nào, chúng ta cân trước đã.”
Tô Tiểu Nhuyễn xách đèn dầu đứng một bên nhìn.
Sau cùng cân được con heo rừng nặng hai trăm sáu mươi tám cân năm lạng.
Bác đầu bếp mập này quả là người xởi lởi.
“Thịt heo thường ngoài chợ là sáu hào một cân, thịt ba chỉ bảy hào, thịt mỡ tám hào, nhưng đều cần phiếu. Chỗ chú đây coi như thịt rừng, cũng tính giá này nhé? Hay là không cần phiếu, giá cao hơn một chút?”
Tô Kiến Nghiệp suy nghĩ một lát nói: “Chúng tôi muốn một ít phiếu lương thực và phiếu đường.”
“Được, không vấn đề gì.”
Bác đầu bếp mập đã có chuẩn bị, gọi một thiếu niên đi cùng mình khiêng con heo rừng lên thùng xe.
“Vậy thế này đi, dù sao cũng còn nguyên da, nguyên xương, nhưng con heo này đúng là béo thật, tôi tính bốn hào một cân cho chú, còn phiếu, chỗ tôi có thể gom được năm mươi cân phiếu lương thực và ba cân phiếu đường, chú thấy được không?”
Tô Tiểu Nhuyễn không rành chuyện này lắm, theo bản năng nhìn sang cha mình.
Tô Kiến Nghiệp cảm thấy giá này cũng không thấp, dù sao còn phải lọc da bỏ xương.
“Được.”
Tô Tiểu Nhuyễn nhỏ nhẹ nói: “Bác ơi, vậy có thể để lại bộ lòng heo cho nhà cháu không?”
Bác đầu bếp cười phá lên, thời buổi này, lòng heo chẳng ai thèm, rẻ lắm, chủ yếu là thứ này vừa tanh vừa hôi, thường là vứt đi luôn.
Biểu cảm này của Tô Kiến Nghiệp khiến hai bà cháu được một trận cười no nê.
Ăn tối xong, Tô Kiến Nghiệp chạy một chuyến đến nhà hàng quốc doanh trên thị trấn, chẳng mấy chốc đã quay về.
Tô Tiểu Nhuyễn nằm trên giường sưởi, định thử xem mình có thể xử lý con heo rừng này trong không gian không, ngoài mùi máu tanh ra, dường như cũng không có gì bất lợi.
Nói là làm.
Tô Tiểu Nhuyễn vừa học được cách dùng ý thức để điều khiển đồ vật trong siêu thị, vẫn chưa thành thạo lắm.
Trước kia chỉ phụ trách lấy vào lấy ra, nhưng lần này là phải dùng ý thức của mình để rạch vài đường trên mình heo rừng.
Trước tiên Tô Tiểu Nhuyễn đến khu đồ dùng nhà bếp lấy một con dao gọt hoa quả, sau đó thử điều khiển nó.
Rất thuận lợi!
Vậy mà không thấy chóng mặt, cũng không có cảm giác đầu óc căng ra.
Tô Tiểu Nhuyễn rất vui, phải chăng điều này có nghĩa là năng lực của mình đã được nâng cao?
Hơn bốn giờ sáng, Tô Kiến Nghiệp sang gọi Tô Tiểu Nhuyễn dậy.
May mà cô ngủ chung phòng với bà nội Tô, nếu không Tô Kiến Nghiệp thật sự không tiện sang gọi cô.
Hai cha con đi trên con đường nhỏ ở quê, chẳng mấy chốc đã vòng ra sau chân núi.
Nơi này là một con đường mòn nhỏ hẹp, ngày thường quả thực không có mấy ai lui tới.
Đầu bếp của nhà hàng quốc doanh đến bằng một chiếc xe máy có thùng bên, chiếc này cũng phải nhờ quan hệ mới mượn được. Đừng nói là dân chúng, ngay cả các đơn vị bình thường cũng hiếm khi trang bị nổi loại xe máy này.
Chờ đến nơi, Tô Kiến Nghiệp bảo con gái lấy con heo rừng kia ra.
Trên tay ông còn cầm một con dao phay, đang định bụng lát nữa sẽ đâm vài nhát trước để dễ bề che giấu.
Nào ngờ vừa nhìn đã thấy trên cổ và bụng con heo rừng đều có vết thương, hơn nữa xem ra cũng không phải mới tạo ra.
“Nhuyễn Bảo?”
“À, là con làm đấy.”
Tô Kiến Nghiệp chớp mắt, luôn cảm thấy bản lĩnh của con gái mình quá lớn.
“Cha, cha hẹn người ta mấy giờ?”
Tô Kiến Nghiệp có một chiếc đồng hồ đeo tay, đó là của anh cả gửi cho ông mấy năm trước.
Nhờ ánh đèn yếu ớt nhìn thử: “Cũng sắp rồi.”
Quả nhiên, đợi thêm khoảng ba, năm phút nữa, nghe thấy tiếng xe mô tô.
Đầu bếp là một người đàn ông trung niên mập mạp, nhìn qua là biết ăn uống không tồi.
“Chú em, thế nào rồi?”
“Đến rồi đây, ở đây này, anh xem hàng trước đi.”
Bác đầu bếp mập đến liếc nhìn một cái: “Ối chà, con này không nhỏ đâu! Ước chừng cũng phải được hai trăm năm, sáu mươi cân đấy nhỉ?”
“Có mang cân không?”
“Có mang theo. Nào, chúng ta cân trước đã.”
Tô Tiểu Nhuyễn xách đèn dầu đứng một bên nhìn.
Sau cùng cân được con heo rừng nặng hai trăm sáu mươi tám cân năm lạng.
Bác đầu bếp mập này quả là người xởi lởi.
“Thịt heo thường ngoài chợ là sáu hào một cân, thịt ba chỉ bảy hào, thịt mỡ tám hào, nhưng đều cần phiếu. Chỗ chú đây coi như thịt rừng, cũng tính giá này nhé? Hay là không cần phiếu, giá cao hơn một chút?”
Tô Kiến Nghiệp suy nghĩ một lát nói: “Chúng tôi muốn một ít phiếu lương thực và phiếu đường.”
“Được, không vấn đề gì.”
Bác đầu bếp mập đã có chuẩn bị, gọi một thiếu niên đi cùng mình khiêng con heo rừng lên thùng xe.
“Vậy thế này đi, dù sao cũng còn nguyên da, nguyên xương, nhưng con heo này đúng là béo thật, tôi tính bốn hào một cân cho chú, còn phiếu, chỗ tôi có thể gom được năm mươi cân phiếu lương thực và ba cân phiếu đường, chú thấy được không?”
Tô Tiểu Nhuyễn không rành chuyện này lắm, theo bản năng nhìn sang cha mình.
Tô Kiến Nghiệp cảm thấy giá này cũng không thấp, dù sao còn phải lọc da bỏ xương.
“Được.”
Tô Tiểu Nhuyễn nhỏ nhẹ nói: “Bác ơi, vậy có thể để lại bộ lòng heo cho nhà cháu không?”
Bác đầu bếp cười phá lên, thời buổi này, lòng heo chẳng ai thèm, rẻ lắm, chủ yếu là thứ này vừa tanh vừa hôi, thường là vứt đi luôn.
— Hết chương —