Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80/ Chương 40: Khổ lụy
Mục lục
16.5px
Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80

Chương 40: Khổ lụy

Ở một nơi khác, Tô Quốc An và ông hai Tô nhìn bát thịt kho thơm nức mũi, nhất thời cũng có chút ngẩn người.

Thơm đến thế ư?

Đây thật sự là làm từ lòng heo sao?

Bà Tô bảo mang cho mỗi nhà một bát thịt kho, trong đó đều có thêm hai quả trứng, Tô Quốc An không dám thử mấy miếng thịt kia, định bụng nếm thử quả trứng trước.

Kết quả, ông nào biết cha ruột của mình cũng nghĩ y như vậy?

Thế là, hai cha con lườm nhau một cái lại đều bỏ qua quả trứng, chuyển sang gắp miếng lòng kho.

Hai người gần như cùng lúc ăn một miếng, mắt bất giác mở to, vẻ mặt vừa phấn khích vừa kinh ngạc như sắp trào ra ngoài.

“Trời ơi, cha, món này làm kiểu gì mà ngon thế!”

“Ừm, đúng là ngon thật.”

Hai cha con rót ra hai chén rượu nhỏ, một miếng thịt một ngụm rượu, ăn uống vô cùng vui vẻ.

Đương nhiên, hai người họ cũng không quên trong nhà còn có người khác, mặc dù nhìn ăn uống có vẻ ngon miệng nhưng cũng ăn được bao nhiêu.

“Gọi mọi người ra ăn đi, món này mùi vị ngon lắm, không biết là tay nghề của ai nữa.”



Tô Quốc An không ngẩng đầu lên, nói: “Chắc chắn là thím làm rồi, dù sao con sống từng này tuổi, người nấu ăn ngon hơn thím, con chưa gặp bao giờ.”

Bên kia, nhà ông ba ai nấy cũng ăn mà thấy chưa đã thèm, cứ cảm giác món này mới ăn được vài miếng sao đã hết rồi?

Nói cho cùng, vẫn là do món này làm ra quá thơm.

Thời buổi này, cuộc sống của mọi người cũng chỉ tạm đủ ăn đủ mặc, thế đã là tốt lắm rồi, nhiều nơi bây giờ một ngày hai bữa cơm còn toàn là cháo loãng.

Lúc này có được miếng thịt ăn đúng là sướng như tiên!

Triệu Anh Tử đi dọn dẹp bát đũa, vẻ mặt Tô Kiến Nghiệp mãn nguyện nói: “Nhuyễn Bảo, con làm món này kiểu gì mà ngon thế. Đêm hôm thế này mà cha ăn hết veo hai bát cơm đầy đấy.”

“Cha nói ít rồi, con còn tưởng cha cũng ăn ba bát lớn như ba anh trai chứ.”

Vẻ mặt Tô Kiến Nghiệp tủi thân nói: “Nhuyễn Bảo, con đang cười cha già phải không?”

Tô Tiểu Nhuyễn khẽ cười: “Cha cũng thật biết tưởng tượng! Thịt kho vẫn còn đấy, trưa mai lại ăn một bữa nữa.”

Bà Tô vỗ nhẹ vào tay Tô Tiểu Nhuyễn, nói: “Thịt kho ngon thì ngon thật, nhưng mùi vị này cũng nồng quá, sau này không nên làm thường xuyên.”

Tô Tiểu Nhuyễn ngẩn người một chút, lại cười gật đầu.

Thật ra, cô cũng không lo sau này không được ăn thịt kho.



Dù sao trong khu đồ ăn chín ở siêu thị của cô cũng có không ít món kho, đúng rồi, còn có thịt bò sốt tương và thịt lừa muối nữa, đều là những món bổ dưỡng, hơn nữa vì là đồ nguội nên không có mùi gì, ngày mai có thể lấy ra nếm thử.

Thế là trưa hôm sau, trên bàn cơm có thêm một đĩa nhỏ thịt bò sốt tương.

Tô Tiểu Nhuyễn vốn định lấy ra nhiều hơn một chút, nhưng lại nghĩ đến bây giờ cuộc sống còn khó khăn, cô không thể để người nhà hình thành thói quen không làm mà hưởng, nên chỉ lấy ra nửa cân.

Mặc dù ít, nhưng Tô Tiểu Nhuyễn thái rất mỏng, vừa đủ xếp một lớp dưới đáy đĩa.

Tô Tiểu Nhuyễn lại băm thêm tỏi, cho một muỗng nhỏ nước tương, hai muỗng dấm, một chút đường, cuối cùng rưới thêm vài giọt dầu mè, một bát nước chấm nhỏ đã hoàn thành.

Bà Tô thấy bát nước chấm này làm khá ngon, bèn hấp món “khổ lụy”, món này chấm với nước chấm ăn rất đưa cơm.

“Khổ lụy” là tên gọi chung cho loại món ăn này.

Có người dùng rau dại, hoặc đậu que già mùa thu trộn với một ít bột ngô, thêm chút muối, đem hấp, vừa có thể làm cơm, vừa có thể làm món ăn.

Bây giờ là mùa xuân, rau dại dưới chân núi ăn không xuể.

Bà Tô dùng rau dại đã rửa sạch, trộn thêm một lớp bột ngô và muối, cho vào nồi hấp.

“Bà ơi, món này có gì khác với bánh rau dại không?”

“Ha ha, món này dùng ít bột ngô hơn, chủ yếu toàn là rau dại. Người ở quê đa số mùa xuân đều ăn như vậy, vừa tiết kiệm lương thực, lại có thể ăn lửng dạ.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục