Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80/ Chương 42: Anh đúng là anh ruột của em mà
Mục lục
16.5px
Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80

Chương 42: Anh đúng là anh ruột của em mà

Tô Kiến Nghiệp gật đầu: “Vậy được, anh xem em cần chuẩn bị những gì? Chuyện này là thi cử đàng hoàng, hay là cần phải chạy chọt thế nào?”

Tô Quốc An cười nói: “Cuối cùng em cũng thông suốt rồi đấy! Về nói với Hướng Đông, bảo nó chuẩn bị một chút, ngày mai anh dẫn nó lên công xã thử xem.”

“Vâng, được! Anh đúng là anh ruột của em mà!”

Vẻ mặt Tô Quốc An ghét bỏ nói: “Cút đi! Có lợi thì là anh ruột của em, lúc không có lợi thì gọi anh là Cẩu Đản, em coi anh là đồ ngốc à!”

Cẩu Đản là tên hồi nhỏ của Tô Quốc An, bình thường không ai dám gọi, dù sao bây giờ ông cũng là đại đội trưởng.

Tô Kiến Nghiệp cười cười, vội vàng cúi đầu nói: “Anh, em sai rồi, anh đừng chấp nhặt em, trưa nay qua nhà em làm vài chén nhé?”

Tô Quốc An vốn định từ chối, nhưng nghĩ lại món kho ăn tối qua, quả thực quá thơm.

“Còn món kho không?”

Tô Kiến Nghiệp là người khôn khéo biết mấy, lập tức nói: “Anh qua ăn cơm thì nhất định phải có chứ!”

Tô Quốc An lại cười mắng ông vài câu, xoay người bỏ đi.

Tô Kiến Nghiệp biết buổi trưa sẽ có người đến để bàn bạc kỹ về chuyện cán sự, nhìn đồng hồ, vội vàng nói với Tô Hướng Đông, bảo anh ấy làm nốt phần việc của mình, còn ông tất tả về nhà.



Chuyện này khác với việc ăn cơm cùng anh em họ như mọi khi, lần này có chuyện tốt liên quan đến Hướng Đông, nên việc ăn uống cũng không thể qua loa.

Tô Kiến Nghiệp vừa về đến nhà, đã ngửi thấy mùi thơm.

“Mẹ, lát nữa Cẩu Đản qua ăn cơm, nhà mình làm vài món ngon đãi nhé?”

Bà Tô ngơ ngác hỏi: “Sao nó lại qua nhà mình ăn cơm thế?”

Tô Kiến Nghiệp vỗ trán nói: “Là con gọi đấy. Anh ấy nói bây giờ ở công xã đang khuyết một vị trí cán sự, biên chế chính thức đấy, anh ấy muốn giới thiệu Hướng Đông nhà mình đi thử xem sao.”

Bà Tô vừa nghe, đây đúng là chuyện tốt!

“Được, con đừng lo nữa, đi rửa tay trước đi, sau đó ra cung tiêu xã của đội mua ít muối về.”

“Con biết rồi, mẹ.”

Tô Tiểu Nhuyễn ở trong bếp cũng nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi của họ, trong lòng rất vui mừng.

Nếu anh cả cô trở thành nhân viên chính thức, điều kiện gia đình sẽ được cải thiện hơn nhiều, đến lúc đó, những món đồ tốt trong siêu thị của cô cũng có thể đường hoàng lấy ra, đỡ phải lo lắng có người để ý nhà mình.

“Nhuyễn Bảo à, ông nội cháu còn để lại cho cháu món gì ngon không?”

Tô Tiểu Nhuyễn nghĩ một lát, cô lấy một miếng thịt bò kho tương, món này thực ra cũng không hợp để ăn trưa nay lắm, nghĩ vậy, thịt kho tương đã thái sẵn lại được cô cất vào.



“Bà ơi, có một khoanh giò dăm bông, món này thơm lắm, thịt thì không nhiều nhưng ăn vào cũng thấy béo ngậy.”

“Được, cháu lấy ra đi, bà đi thái.”

Tô Tiểu Nhuyễn lấy ra khoanh giò dăm bông chừng một cân rưỡi, bà Tô nhìn mà mắt sáng rực lên.

Thứ này ở trong thôn, tuyệt đối có thể làm cho tất cả mọi người thèm thuồng.

Món giò dăm bông này cũng chỉ có thể mua được ở cửa hàng quốc doanh.

Hơn nữa bà nhìn màu sắc này và phần thịt ẩn hiện bên trong, cảm thấy còn ngon hơn cả loại bán ở cửa hàng quốc doanh.

Tô Tiểu Nhuyễn suy nghĩ một lúc, lại lấy từ siêu thị ra một chai rượu trắng mạnh, xé hết nhãn mác bao bì bên ngoài, không để người khác nhận ra điều gì.

Trong nhà vốn còn một chậu đồ kho nhỏ, thêm món giò dăm bông này nữa, bữa cơm này cũng khá tươm tất.

Tô Tiểu Nhuyễn lại lặng lẽ lấy ra năm cân mì sợi làm thủ công, đợi họ uống rượu xong trụng mì, làm thêm bát nước dùng rau dại trứng gà là được.

Bà Tô thấy cũng ổn, có thịt có mì trắng, bữa cơm này cũng thể hiện được thành ý.

Tô Quốc An thích uống rượu, nhấp một ngụm nhỏ, nhận định đây là Tô Kiến Quốc gửi về.

Cái xứ nhỏ này của họ, làm sao ủ được loại rượu ngon đến thế.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục