Mang Theo Siêu Thị Trở Về Thập Niên 80
Chương 9: Hủy hôn
“Nhà chúng ta căn bản cũng đã xong xuôi, để Kiến Nghiệp tranh thủ lúc rảnh lên núi kiếm thêm ít gỗ, còn phải đóng đồ đạc nữa.”
“Con biết rồi, mẹ.”
Tô Tiểu Nhuyễn nghe thấy trong sân có người nói mấy câu, sau đó trong nhà lại một lần nữa yên tĩnh trở lại.
Tô Tiểu Nhuyễn biết, chuyện hủy hôn là bắt buộc phải làm, cô chỉ là một đứa trẻ, để người lớn đứng ra giải quyết là tốt nhất.
Chẳng qua nhà họ Dư chắc sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy đâu.
Tô Tiểu Nhuyễn nghĩ đến kiếp trước, nhà họ Dư đã lợi dụng chuyện cô bị rơi xuống nước lần này để vơ vét không ít lợi lộc từ nhà họ Tô.
Không chỉ công điểm của cô bị ghi cho nhà họ Dư, mà mỗi dịp lễ Tết họ còn mò sang ăn chực uống chực nữa.
Vì chuyện này mà bà nội đã không ít lần tức giận.
Sở dĩ bà nội mất sớm, có lẽ cũng là do cuộc sống không thuận lợi gây ra.
Trong lòng Tô Kiến Nghiệp và Triệu Hồng Mai canh cánh chuyện hủy hôn, nên làm việc nhanh hơn hẳn ngày thường.
Bọn họ về nhà sớm hơn một chút, cùng bà nội Tô sang nhà họ Dư.
Nhà họ Dư ít người đi làm, Dư Tiểu Liên cũng chỉ buổi sáng đi cắt cỏ heo này kia, còn trước nay Dư Chiêm Tùng chưa bao giờ đi làm.
Bà nội Tô dẫn người đến, bà cụ Dư đương nhiên là không vui.
“Tôi nói này chị dâu Tô, trước kia nhà chúng tôi đã cứu mạng con bé Nhuyễn nhà bà đấy, sao bây giờ nói hủy hôn là hủy hôn được?”
“Bà cũng đừng nói những lời vô ích đó nữa.Trước kia đúng là chúng tôi có vay tiền nhà bà, nhưng số tiền đó chúng tôi đã trả đủ không thiếu một đồng. Hơn nữa, vay tiền là vay tiền, hôn sự là hôn sự. Không thể nào vì vay tiền mà phải đánh đổi cả hôn sự của con cái mình được.”
Lúc này đã có thôn dân lục tục trở về.
Vừa nghe có chuyện hay để xem, lại có người hào hứng hẳn lên.
Bà cụ Dư vẫn cố chấp nói: “Không thể nói như vậy được. Lúc trước không ai chịu cho các người vay tiền, mặc dù bà đã trả tiền rồi, nhưng ơn nghĩa này bà không thể quên được chứ?”
Bà nội Tô gật đầu nói: “Đúng, chúng tôi không thể quên. Cho nên bao nhiêu năm nay nhà họ Dư các người đã chiếm bao nhiêu lợi của nhà họ Tô chúng tôi, chúng tôi cũng không định tính toán với bà nữa. Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng tiền và lương thực mà Dư Chiêm Tùng đã lấy từ nhà chúng tôi, tính ra cũng phải gần một trăm đồng rồi chứ?”
Trong đám người lập tức phát ra âm thanh cổ quái.
Cũng đừng trách mọi người ngạc nhiên.
Thời buổi này, mười đồng bạc đã là số tiền mà nhiều người còn chưa được cầm qua, huống chi là một trăm đồng!
Bà cụ Dư tức đến đỏ cả mắt.
“Nhà họ Tô kia, các người đừng có ở đây nói năng linh tinh! Nhà chúng tôi lấy của các người một trăm đồng đồ đạc từ bao giờ!”
Vẻ mặt bà nội Tô vẫn vô cùng bình thản, mấy năm qua, tính toán kỹ lưỡng, nhà họ Dư chiếm lợi cũng chỉ khoảng năm mươi đồng, nhưng người khác đâu có biết.
Cho nên, bà khai khống lên một chút, cũng chẳng có gì phải ngại.
Dù sao nhà họ Dư chiếm lợi cũng chẳng ghi sổ sách, bà cứ nói vậy đấy, làm gì được nào?
Chỉ vì bọn họ dám hãm hại cháu gái nhà mình, không thể để những kẻ này chiếm được lợi!
“Có lấy hay không, trong lòng các người tự biết, nhà chúng tôi cũng có sổ sách, bà Dư này, bà thật sự muốn tôi đứng đây đọc hết cho mọi người cùng nghe sao?”
Bà cụ Dư do dự.
Nếu nhà họ Tô thật sự ghi sổ, đọc ra trước mặt mọi người thì mất mặt quá.
Không được, không được!
Sau này cháu trai cả nhà bà ta còn phải làm công nhân, không thể để người ta sau lưng chỉ trỏ được.
Nếu bị người ta đồn anh ta được nhà vợ nuôi, còn ra thể thống gì nữa!
“Bà cũng đừng lấy lời này ra dọa tôi, chẳng phải chỉ là từ hôn thôi sao, từ thì từ! Sau này Chiêm Tùng nhà chúng tôi sẽ làm công nhân chính thức, vốn dĩ con bé Nhuyễn nhà các người đã trèo cao với cháu trai lớn nhà tôi, từ hôn rồi sau này chúng tôi sẽ tìm một cô gái thành phố về làm vợ!”
“Con biết rồi, mẹ.”
Tô Tiểu Nhuyễn nghe thấy trong sân có người nói mấy câu, sau đó trong nhà lại một lần nữa yên tĩnh trở lại.
Tô Tiểu Nhuyễn biết, chuyện hủy hôn là bắt buộc phải làm, cô chỉ là một đứa trẻ, để người lớn đứng ra giải quyết là tốt nhất.
Chẳng qua nhà họ Dư chắc sẽ không dễ dàng đồng ý như vậy đâu.
Tô Tiểu Nhuyễn nghĩ đến kiếp trước, nhà họ Dư đã lợi dụng chuyện cô bị rơi xuống nước lần này để vơ vét không ít lợi lộc từ nhà họ Tô.
Không chỉ công điểm của cô bị ghi cho nhà họ Dư, mà mỗi dịp lễ Tết họ còn mò sang ăn chực uống chực nữa.
Vì chuyện này mà bà nội đã không ít lần tức giận.
Sở dĩ bà nội mất sớm, có lẽ cũng là do cuộc sống không thuận lợi gây ra.
Trong lòng Tô Kiến Nghiệp và Triệu Hồng Mai canh cánh chuyện hủy hôn, nên làm việc nhanh hơn hẳn ngày thường.
Bọn họ về nhà sớm hơn một chút, cùng bà nội Tô sang nhà họ Dư.
Nhà họ Dư ít người đi làm, Dư Tiểu Liên cũng chỉ buổi sáng đi cắt cỏ heo này kia, còn trước nay Dư Chiêm Tùng chưa bao giờ đi làm.
Bà nội Tô dẫn người đến, bà cụ Dư đương nhiên là không vui.
“Tôi nói này chị dâu Tô, trước kia nhà chúng tôi đã cứu mạng con bé Nhuyễn nhà bà đấy, sao bây giờ nói hủy hôn là hủy hôn được?”
“Bà cũng đừng nói những lời vô ích đó nữa.Trước kia đúng là chúng tôi có vay tiền nhà bà, nhưng số tiền đó chúng tôi đã trả đủ không thiếu một đồng. Hơn nữa, vay tiền là vay tiền, hôn sự là hôn sự. Không thể nào vì vay tiền mà phải đánh đổi cả hôn sự của con cái mình được.”
Lúc này đã có thôn dân lục tục trở về.
Vừa nghe có chuyện hay để xem, lại có người hào hứng hẳn lên.
Bà cụ Dư vẫn cố chấp nói: “Không thể nói như vậy được. Lúc trước không ai chịu cho các người vay tiền, mặc dù bà đã trả tiền rồi, nhưng ơn nghĩa này bà không thể quên được chứ?”
Bà nội Tô gật đầu nói: “Đúng, chúng tôi không thể quên. Cho nên bao nhiêu năm nay nhà họ Dư các người đã chiếm bao nhiêu lợi của nhà họ Tô chúng tôi, chúng tôi cũng không định tính toán với bà nữa. Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng tiền và lương thực mà Dư Chiêm Tùng đã lấy từ nhà chúng tôi, tính ra cũng phải gần một trăm đồng rồi chứ?”
Trong đám người lập tức phát ra âm thanh cổ quái.
Cũng đừng trách mọi người ngạc nhiên.
Thời buổi này, mười đồng bạc đã là số tiền mà nhiều người còn chưa được cầm qua, huống chi là một trăm đồng!
Bà cụ Dư tức đến đỏ cả mắt.
“Nhà họ Tô kia, các người đừng có ở đây nói năng linh tinh! Nhà chúng tôi lấy của các người một trăm đồng đồ đạc từ bao giờ!”
Vẻ mặt bà nội Tô vẫn vô cùng bình thản, mấy năm qua, tính toán kỹ lưỡng, nhà họ Dư chiếm lợi cũng chỉ khoảng năm mươi đồng, nhưng người khác đâu có biết.
Cho nên, bà khai khống lên một chút, cũng chẳng có gì phải ngại.
Dù sao nhà họ Dư chiếm lợi cũng chẳng ghi sổ sách, bà cứ nói vậy đấy, làm gì được nào?
Chỉ vì bọn họ dám hãm hại cháu gái nhà mình, không thể để những kẻ này chiếm được lợi!
“Có lấy hay không, trong lòng các người tự biết, nhà chúng tôi cũng có sổ sách, bà Dư này, bà thật sự muốn tôi đứng đây đọc hết cho mọi người cùng nghe sao?”
Bà cụ Dư do dự.
Nếu nhà họ Tô thật sự ghi sổ, đọc ra trước mặt mọi người thì mất mặt quá.
Không được, không được!
Sau này cháu trai cả nhà bà ta còn phải làm công nhân, không thể để người ta sau lưng chỉ trỏ được.
Nếu bị người ta đồn anh ta được nhà vợ nuôi, còn ra thể thống gì nữa!
“Bà cũng đừng lấy lời này ra dọa tôi, chẳng phải chỉ là từ hôn thôi sao, từ thì từ! Sau này Chiêm Tùng nhà chúng tôi sẽ làm công nhân chính thức, vốn dĩ con bé Nhuyễn nhà các người đã trèo cao với cháu trai lớn nhà tôi, từ hôn rồi sau này chúng tôi sẽ tìm một cô gái thành phố về làm vợ!”
— Hết chương —