Mạnh Lên Từ Huyện Lệnh Bắt Đầu
Chương 20: Đây Mới Là Kiếm Tu Chân Chính!
Nếu có người ngoài ở đây, khẳng định đối phương sẽ vô cùng kinh ngạc trước giọng điệu và thái độ của Liễu Thường Phong lúc này, nó hoàn toàn khác biệt so với thái độ hống hách của ông ta khi mới đến huyện nha thị uy với Thẩm Mộc.
Dù nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi, vì sao Liễu Thường Phong lại dùng từ “thương lượng”? Cho dù Thẩm Mộc có vị Chính Thần Thượng Võ cảnh kia đứng sau chống lưng thì Vô Lượng Sơn cũng không kiêng kỵ đến mức này mới đúng chứ?
Thẩm Mộc không để lộ cảm xúc, ánh mắt nhìn lướt qua đống vật phẩm trên bàn, có đan dược, có phù lục, còn có thanh trường kiếm của Tiết Lâm Nghị trước đó, nhưng duy chỉ thiếu một món đồ, chính là mảnh ngói vụn màu xanh bí ẩn kia!
Giờ khắc này, cuối cùng Thẩm Mộc cũng hiểu rõ vì sao thái độ của Liễu Thường Phong lại chuyển biến một trăm tám mươi độ như thế, ông ta chẳng những hảo tâm giúp mình trị liệu thương thế, thậm chí còn hạ thấp tư thái, tỏ ra khách khí thương lượng với hắn như vậy.
Thì ra làm cả nửa ngày, mối cơ duyên chí bảo kia đối phương vẫn chưa tìm thấy!
Thẩm Mộc nhướng mày, cười cười nhìn Liễu Thường Phong:
- Cho nên, ngươi cho rằng cơ duyên chí bảo kia đã bị ta lấy đi?
Liễu Thường Phong mím chặt môi, cứ thế bình tĩnh nhìn hắn, với vẻ mặt như thể đang nói “ngươi hỏi toàn là lời vô nghĩa”.
Nếu không thì sao? Không ở chỗ ngươi chẳng lẽ có thể ở chỗ ta chắc? Nếu ở chỗ ta, ta đã sớm đi rồi, còn cần thương lượng với ngươi hả?
Trong lòng ông ta cũng thầm mắng, thử hỏi một trong những chưởng giáo Quan Hải cảnh của Vô Lượng Sơn như ông ta, đã bao giờ phải làm mấy chuyện thấp kém như vậy chưa?
Nhưng ông ta thật sự hết cách rồi, vẫn không tìm được cơ duyên chí bảo.
Trên thực tế, ngay sau khi đại chiến kết thúc, Liễu Thường Phong đã lập tức lục soát khắp người Tiết Lâm Nghị, đến ngay cả túi trữ vật của đối phương cũng bị cưỡng ép phá vỡ, kết quả là bên trong chẳng có gì.
Lúc đó Liễu Thường Phong rất sốt ruột, chỉ hận không thể giải phẫu gã ra xem có phải gã đã giấu nó ở khu vực càng bí mật hơn không, nhưng sau khi bình tĩnh lại, ông ta đã nghĩ ngay đến Thẩm Mộc.
Không phải ông ta có thể xác định được món cơ duyên chí bảo này đã rơi vào tay Thẩm Mộc, chỉ đơn giản là ông ta chắc chắn rằng Thẩm Mộc này có thể sẽ biết được tung tích của món cơ duyên chí bảo kia.
Nhớ lại trước đó hắn từng lấy ra một bầu đựng nước của dòng sông thời gian kia, nếu đã phản chiếu được diện mạo của hung thủ thì kẻ ngốc cũng có thể đoán được hắn chắc chắn đã nhìn thấy tin tức về cơ duyên chí bảo rồi, chẳng qua Thẩm Mộc này không cho ông ta xem mà thôi.
Biết đâu đó không phải một bầu nước, mà là cả một vại nước lớn thì sao? Nghĩa là hắn đã nhìn thấy toàn bộ quá trình vụ án, sau đó chỉ dùng một bầu nước tới để lừa gạt ông ta chẳng hạn.
Không còn cách nào khác, giờ phút này Liễu Thường Phong chỉ có thể đặt cược vào Thẩm Mộc mà thôi.
Đương nhiên, ngoại trừ cái đó ra vẫn còn một lý do khác, là kỳ thật vụ án này đã được phá xong rồi, kẻ thủ ác đã bị đưa ra công lý và giết chết, cũng coi như đã có lời giải thích cho Vô Lượng Sơn.
Còn về phần cơ duyên chí bảo có bị mất hay không thì chẳng liên quan gì đến Thẩm Mộc, muốn tìm lý do để nổi giận cũng không thể nha.
Hơn nữa, cho dù đồ vật bị Đại Ly lén lút đoạt được thì Vô Lượng Sơn cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, một là không có chứng cứ, hai là ông ta cũng không biết rốt cuộc món cơ duyên chí bảo kia trông như thế nào, thật sự là quá khó khăn.
- Đồ vật kia thật sự không ở chỗ ta, ngày đó ngươi cũng thấy rồi, ta trực tiếp ngất đi thì lấy đâu ra thời gian mà nhặt bảo bối?
Thẩm Mộc nói.
Khóe mắt Liễu Thường Phong khẽ giật, trong lòng bất đắc dĩ đến không biết nên nói gì, chẳng lẽ ông ta vẫn chưa đủ thành ý sao? Đồ vật đều đã cho ngươi rồi, còn đáp ứng sẽ cho ngươi thêm lợi ích, sao ngươi còn giả vờ giả vịt như thế?
Mặc dù tiếp xúc không nhiều, nhưng bản tính của vị Huyện Lệnh Phong Cương này ra sao, ông ta cũng nắm bắt được phần nào rồi, tên này gan lớn nhưng tâm tư lại tỉ mỉ, mấu chốt là đủ tham lam, từ những vật phẩm mà hắn lén lút kiếm được từ con yêu vật trước đó cũng có thể nhìn ra được.
Nếu thật sự không thấy cơ duyên chí bảo, hắn còn có thể an ổn ngồi trong huyện nha dưỡng thương sao?
Liễu Thường Phong không nhịn được lại nói:
- Khụ, Thẩm Huyện Lệnh hiểu lầm rồi, kỳ thật ý của ta là ngài xem xét giùm, liệu có thể giúp Vô Lượng Sơn ta một vấn đề nhỏ hay không? Vật kia quả thực là rất quan trọng, đương nhiên chúng ta cũng không phải người hẹp hòi, dù là đối với ngươi, hay là đối với vị Sơn Thủy Chính Thần kia, chúng ta đều sẽ bồi thường gấp bội.
Thẩm Mộc lộ vẻ mặt khó xử, ngoài mặt hắn cúi đầu nhìn xuống bàn, giả vờ giả vịt, nhưng trong lòng thì đã bắt đầu chuẩn bị lên danh sách hàng hóa luôn rồi.
Lợi ích tự dâng đến cửa thế này, không dùng thì phí quá, thậm chí nếu đòi ít một chút đúng là thật sự có lỗi với bản thân.
Đương nhiên, chí bảo kia quả thực không nằm ở chỗ hắn, nhưng kỳ thật Thẩm Mộc đã đại khái đoán được nó đang ở đâu rồi.
Hôm đó Tiết Lâm Nghị cải trang dẫn đường cho hắn, Thẩm Mộc từng cố ý hỏi về chỗ ở của đối phương, đó cũng chính là khu trạch viện nằm trong ngõ hẻm quanh co mà gã này ẩn náu, lúc đó Tiết Lâm Nghị chỉ đối đáp qua loa cho xong.
Thoạt nhìn dường như loại câu hỏi này cũng không có vấn đề gì, dù sao thì khi đó sự chú ý của Tiết Lâm Nghị đều tập trung cả vào việc giết người, nhưng Thẩm Mộc lại không phải người tùy tiện hỏi mà không có căn cứ.
- Ài, vậy được thôi, hay là thế này, ta sẽ dùng chút quan hệ để giúp các ngươi tìm kiếm nhé? Nhưng cần nói trước, việc lần này phải tính riêng.
Trong lòng Liễu Thường Phong thầm mắng, cái tên vô liêm sỉ này quả nhiên là muốn bắt chẹt người khác đòi giá cao, trong lòng ông ta thầm tính toán một phen, khả năng cao là món cơ duyên chí bảo này có liên quan đến một bí cảnh nào đó thuộc địa giới Phong Cương. Đây là thứ cực kỳ quan trọng đối với một tông môn, cũng đáng để đầu tư một lần.
- Chỉ cần có thể giúp Vô Lượng Sơn ta tìm thấy đồ vật, ngươi cứ việc ra điều kiện đi.
Thẩm Mộc gật đầu:
- Tốt, một lời đã định.
Liễu Thường Phong:
- Một lời đã định.
Giao dịch bàn xong, tâm tình thoải mái, Thẩm Mộc đã bắt đầu kiểm kê vật phẩm và chuẩn bị lên một phần danh sách chi tiết.
Hắn cũng không vội vàng đi đòi lợi ích từ Liễu Thường Phong, nguyên nhân chủ yếu là sự hiểu biết của hắn về thế giới tu hành này vẫn còn tương đối nông cạn, khiến hiện tại nếu hắn mở miệng ra đòi hỏi cái gì thì ngoài một bình Tẩy Tủy Đan ra, hắn thật sự không biết thứ gì khác nữa.
Cho nên Thẩm Mộc cảm thấy hay là mình cứ nên tìm hiểu trước, học hỏi thêm, xem có thứ gì tương đối thích hợp với tình huống của mình bây giờ, sau đó mới đòi hỏi, làm như vậy mới tương đối có lợi một chút, chẳng mấy khi vớ được một món của cải bất ngờ, đương nhiên là phải dùng vào chỗ cần thiết nhất.
Đồ vật của Tiết Lâm Nghị thật sự không nhiều, thậm chí còn khiến Thẩm Mộc cảm thấy người này thật sự rất nghèo, cũng khó trách đường đường là một kiếm tu, lại làm cái việc giết người trộm cắp như thế.
Mấy bình đan dược không biết tên, một tập phù lục giấy vàng, một thanh trường kiếm, cộng thêm một cái túi trữ vật đã bị người khác phá hỏng, không thể dùng được nữa, bên trong đựng một ít bạc vụn, mấy chục bộ quần áo... dù sao cũng là đủ các loại tạp nham, chẳng có thứ gì tốt.
Liễu Thường Phong lên tiếng giải thích sơ qua giùm Thẩm Mộc, mấy bình đan dược kia lần lượt là Ngưng Thần Đan, Tụ Khí Đan, và một bình Hồi Nguyên Đan, hai loại đầu là để phụ trợ tu luyện, còn Hồi Nguyên Đan thì chủ yếu được dùng để điều dưỡng, khôi phục sau khi chiến đấu.
Loại đan dược này tương đối phổ biến trên thị trường, hầu như các đại tông môn đều biết cách luyện chế, không đáng mấy tiền.
Tập phù lục giấy vàng kia lại càng thêm phổ thông, một phần là phù lục Nhóm Lửa, một phần là phù lục Dẫn Nước, còn có mấy tấm là phù lục Ngự Phong cấp thấp, hầu như đều không phải loại dùng để giao đấu giết địch, mà chủ yếu là dùng khi ra ngoài để nhóm lửa, lấy nước, cũng có thể dùng để giảm bớt sức chân khi đi đường xa.
Liễu Thường Phong vốn tu luyện phù lục nhất mạch, theo như ông ta nói, ở chỗ ông ta tập phù lục này hầu như đều được dùng làm giấy vệ sinh.
Thẩm Mộc nghe lời này xong, cả người đều bất ổn, lại càng thêm ghét bỏ muốn chết.
Trong số những thứ được nhắc đến, thứ duy nhất có vẻ ra gì chính là thanh trường kiếm kia.
Lúc đầu Thẩm Mộc còn cảm thấy nó khá là không tệ, thân kiếm thon dài, đơn giản mà rõ ràng, hàn quang lấp lóe, phong mang tất lộ, nhưng khi hắn nhìn thấy thanh trường kiếm được treo lơ lửng bên hông Tống Nhất Chi, trong nháy mắt đã cảm thấy nó chẳng còn “thơm” nữa.
Cuối cùng Thẩm Mộc trực tiếp gọi Tào Chính Hương tới, kín đáo đưa cho đối phương, lại dặn dò ông ta tìm cách bán đi, đổi lấy vàng ròng bạc trắng.
Hắn là người thà thiếu chứ không dùng đồ tồi, đã dùng thì phải dùng đồ tốt, nếu không thì đừng dùng.
Tiết Lâm Nghị nghèo rớt mồng tơi, xem ra nhất định phải ra tay từ Liễu Thường Phong, hung hăng bắt ông ta phải móc hầu bao ra mới được.
...
Trong lương đình.
Thẩm Mộc:
- Tiết Lâm Nghị là kiếm tu chân chính mà ngươi nói tới sao?
Liễu Thường Phong:
- Đúng vậy.
Thẩm Mộc:
- Chỉ vì hắn có phi kiếm bản mệnh với hình thức ban đầu?
Liễu Thường Phong:
- Không, bởi vì hắn nghèo.
Thẩm Mộc:
- À, đây chính là kiếm tu sao...
Liễu Thường Phong:
- Nhớ kỹ, nghèo không nhất định là kiếm tu, nhưng kiếm tu, nhất định nghèo!
Thẩm Mộc:
- ... Σ(⊙▽⊙)?
...
Dù nghĩ thế nào cũng không thể hiểu nổi, vì sao Liễu Thường Phong lại dùng từ “thương lượng”? Cho dù Thẩm Mộc có vị Chính Thần Thượng Võ cảnh kia đứng sau chống lưng thì Vô Lượng Sơn cũng không kiêng kỵ đến mức này mới đúng chứ?
Thẩm Mộc không để lộ cảm xúc, ánh mắt nhìn lướt qua đống vật phẩm trên bàn, có đan dược, có phù lục, còn có thanh trường kiếm của Tiết Lâm Nghị trước đó, nhưng duy chỉ thiếu một món đồ, chính là mảnh ngói vụn màu xanh bí ẩn kia!
Giờ khắc này, cuối cùng Thẩm Mộc cũng hiểu rõ vì sao thái độ của Liễu Thường Phong lại chuyển biến một trăm tám mươi độ như thế, ông ta chẳng những hảo tâm giúp mình trị liệu thương thế, thậm chí còn hạ thấp tư thái, tỏ ra khách khí thương lượng với hắn như vậy.
Thì ra làm cả nửa ngày, mối cơ duyên chí bảo kia đối phương vẫn chưa tìm thấy!
Thẩm Mộc nhướng mày, cười cười nhìn Liễu Thường Phong:
- Cho nên, ngươi cho rằng cơ duyên chí bảo kia đã bị ta lấy đi?
Liễu Thường Phong mím chặt môi, cứ thế bình tĩnh nhìn hắn, với vẻ mặt như thể đang nói “ngươi hỏi toàn là lời vô nghĩa”.
Nếu không thì sao? Không ở chỗ ngươi chẳng lẽ có thể ở chỗ ta chắc? Nếu ở chỗ ta, ta đã sớm đi rồi, còn cần thương lượng với ngươi hả?
Trong lòng ông ta cũng thầm mắng, thử hỏi một trong những chưởng giáo Quan Hải cảnh của Vô Lượng Sơn như ông ta, đã bao giờ phải làm mấy chuyện thấp kém như vậy chưa?
Nhưng ông ta thật sự hết cách rồi, vẫn không tìm được cơ duyên chí bảo.
Trên thực tế, ngay sau khi đại chiến kết thúc, Liễu Thường Phong đã lập tức lục soát khắp người Tiết Lâm Nghị, đến ngay cả túi trữ vật của đối phương cũng bị cưỡng ép phá vỡ, kết quả là bên trong chẳng có gì.
Lúc đó Liễu Thường Phong rất sốt ruột, chỉ hận không thể giải phẫu gã ra xem có phải gã đã giấu nó ở khu vực càng bí mật hơn không, nhưng sau khi bình tĩnh lại, ông ta đã nghĩ ngay đến Thẩm Mộc.
Không phải ông ta có thể xác định được món cơ duyên chí bảo này đã rơi vào tay Thẩm Mộc, chỉ đơn giản là ông ta chắc chắn rằng Thẩm Mộc này có thể sẽ biết được tung tích của món cơ duyên chí bảo kia.
Nhớ lại trước đó hắn từng lấy ra một bầu đựng nước của dòng sông thời gian kia, nếu đã phản chiếu được diện mạo của hung thủ thì kẻ ngốc cũng có thể đoán được hắn chắc chắn đã nhìn thấy tin tức về cơ duyên chí bảo rồi, chẳng qua Thẩm Mộc này không cho ông ta xem mà thôi.
Biết đâu đó không phải một bầu nước, mà là cả một vại nước lớn thì sao? Nghĩa là hắn đã nhìn thấy toàn bộ quá trình vụ án, sau đó chỉ dùng một bầu nước tới để lừa gạt ông ta chẳng hạn.
Không còn cách nào khác, giờ phút này Liễu Thường Phong chỉ có thể đặt cược vào Thẩm Mộc mà thôi.
Đương nhiên, ngoại trừ cái đó ra vẫn còn một lý do khác, là kỳ thật vụ án này đã được phá xong rồi, kẻ thủ ác đã bị đưa ra công lý và giết chết, cũng coi như đã có lời giải thích cho Vô Lượng Sơn.
Còn về phần cơ duyên chí bảo có bị mất hay không thì chẳng liên quan gì đến Thẩm Mộc, muốn tìm lý do để nổi giận cũng không thể nha.
Hơn nữa, cho dù đồ vật bị Đại Ly lén lút đoạt được thì Vô Lượng Sơn cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, một là không có chứng cứ, hai là ông ta cũng không biết rốt cuộc món cơ duyên chí bảo kia trông như thế nào, thật sự là quá khó khăn.
- Đồ vật kia thật sự không ở chỗ ta, ngày đó ngươi cũng thấy rồi, ta trực tiếp ngất đi thì lấy đâu ra thời gian mà nhặt bảo bối?
Thẩm Mộc nói.
Khóe mắt Liễu Thường Phong khẽ giật, trong lòng bất đắc dĩ đến không biết nên nói gì, chẳng lẽ ông ta vẫn chưa đủ thành ý sao? Đồ vật đều đã cho ngươi rồi, còn đáp ứng sẽ cho ngươi thêm lợi ích, sao ngươi còn giả vờ giả vịt như thế?
Mặc dù tiếp xúc không nhiều, nhưng bản tính của vị Huyện Lệnh Phong Cương này ra sao, ông ta cũng nắm bắt được phần nào rồi, tên này gan lớn nhưng tâm tư lại tỉ mỉ, mấu chốt là đủ tham lam, từ những vật phẩm mà hắn lén lút kiếm được từ con yêu vật trước đó cũng có thể nhìn ra được.
Nếu thật sự không thấy cơ duyên chí bảo, hắn còn có thể an ổn ngồi trong huyện nha dưỡng thương sao?
Liễu Thường Phong không nhịn được lại nói:
- Khụ, Thẩm Huyện Lệnh hiểu lầm rồi, kỳ thật ý của ta là ngài xem xét giùm, liệu có thể giúp Vô Lượng Sơn ta một vấn đề nhỏ hay không? Vật kia quả thực là rất quan trọng, đương nhiên chúng ta cũng không phải người hẹp hòi, dù là đối với ngươi, hay là đối với vị Sơn Thủy Chính Thần kia, chúng ta đều sẽ bồi thường gấp bội.
Thẩm Mộc lộ vẻ mặt khó xử, ngoài mặt hắn cúi đầu nhìn xuống bàn, giả vờ giả vịt, nhưng trong lòng thì đã bắt đầu chuẩn bị lên danh sách hàng hóa luôn rồi.
Lợi ích tự dâng đến cửa thế này, không dùng thì phí quá, thậm chí nếu đòi ít một chút đúng là thật sự có lỗi với bản thân.
Đương nhiên, chí bảo kia quả thực không nằm ở chỗ hắn, nhưng kỳ thật Thẩm Mộc đã đại khái đoán được nó đang ở đâu rồi.
Hôm đó Tiết Lâm Nghị cải trang dẫn đường cho hắn, Thẩm Mộc từng cố ý hỏi về chỗ ở của đối phương, đó cũng chính là khu trạch viện nằm trong ngõ hẻm quanh co mà gã này ẩn náu, lúc đó Tiết Lâm Nghị chỉ đối đáp qua loa cho xong.
Thoạt nhìn dường như loại câu hỏi này cũng không có vấn đề gì, dù sao thì khi đó sự chú ý của Tiết Lâm Nghị đều tập trung cả vào việc giết người, nhưng Thẩm Mộc lại không phải người tùy tiện hỏi mà không có căn cứ.
- Ài, vậy được thôi, hay là thế này, ta sẽ dùng chút quan hệ để giúp các ngươi tìm kiếm nhé? Nhưng cần nói trước, việc lần này phải tính riêng.
Trong lòng Liễu Thường Phong thầm mắng, cái tên vô liêm sỉ này quả nhiên là muốn bắt chẹt người khác đòi giá cao, trong lòng ông ta thầm tính toán một phen, khả năng cao là món cơ duyên chí bảo này có liên quan đến một bí cảnh nào đó thuộc địa giới Phong Cương. Đây là thứ cực kỳ quan trọng đối với một tông môn, cũng đáng để đầu tư một lần.
- Chỉ cần có thể giúp Vô Lượng Sơn ta tìm thấy đồ vật, ngươi cứ việc ra điều kiện đi.
Thẩm Mộc gật đầu:
- Tốt, một lời đã định.
Liễu Thường Phong:
- Một lời đã định.
Giao dịch bàn xong, tâm tình thoải mái, Thẩm Mộc đã bắt đầu kiểm kê vật phẩm và chuẩn bị lên một phần danh sách chi tiết.
Hắn cũng không vội vàng đi đòi lợi ích từ Liễu Thường Phong, nguyên nhân chủ yếu là sự hiểu biết của hắn về thế giới tu hành này vẫn còn tương đối nông cạn, khiến hiện tại nếu hắn mở miệng ra đòi hỏi cái gì thì ngoài một bình Tẩy Tủy Đan ra, hắn thật sự không biết thứ gì khác nữa.
Cho nên Thẩm Mộc cảm thấy hay là mình cứ nên tìm hiểu trước, học hỏi thêm, xem có thứ gì tương đối thích hợp với tình huống của mình bây giờ, sau đó mới đòi hỏi, làm như vậy mới tương đối có lợi một chút, chẳng mấy khi vớ được một món của cải bất ngờ, đương nhiên là phải dùng vào chỗ cần thiết nhất.
Đồ vật của Tiết Lâm Nghị thật sự không nhiều, thậm chí còn khiến Thẩm Mộc cảm thấy người này thật sự rất nghèo, cũng khó trách đường đường là một kiếm tu, lại làm cái việc giết người trộm cắp như thế.
Mấy bình đan dược không biết tên, một tập phù lục giấy vàng, một thanh trường kiếm, cộng thêm một cái túi trữ vật đã bị người khác phá hỏng, không thể dùng được nữa, bên trong đựng một ít bạc vụn, mấy chục bộ quần áo... dù sao cũng là đủ các loại tạp nham, chẳng có thứ gì tốt.
Liễu Thường Phong lên tiếng giải thích sơ qua giùm Thẩm Mộc, mấy bình đan dược kia lần lượt là Ngưng Thần Đan, Tụ Khí Đan, và một bình Hồi Nguyên Đan, hai loại đầu là để phụ trợ tu luyện, còn Hồi Nguyên Đan thì chủ yếu được dùng để điều dưỡng, khôi phục sau khi chiến đấu.
Loại đan dược này tương đối phổ biến trên thị trường, hầu như các đại tông môn đều biết cách luyện chế, không đáng mấy tiền.
Tập phù lục giấy vàng kia lại càng thêm phổ thông, một phần là phù lục Nhóm Lửa, một phần là phù lục Dẫn Nước, còn có mấy tấm là phù lục Ngự Phong cấp thấp, hầu như đều không phải loại dùng để giao đấu giết địch, mà chủ yếu là dùng khi ra ngoài để nhóm lửa, lấy nước, cũng có thể dùng để giảm bớt sức chân khi đi đường xa.
Liễu Thường Phong vốn tu luyện phù lục nhất mạch, theo như ông ta nói, ở chỗ ông ta tập phù lục này hầu như đều được dùng làm giấy vệ sinh.
Thẩm Mộc nghe lời này xong, cả người đều bất ổn, lại càng thêm ghét bỏ muốn chết.
Trong số những thứ được nhắc đến, thứ duy nhất có vẻ ra gì chính là thanh trường kiếm kia.
Lúc đầu Thẩm Mộc còn cảm thấy nó khá là không tệ, thân kiếm thon dài, đơn giản mà rõ ràng, hàn quang lấp lóe, phong mang tất lộ, nhưng khi hắn nhìn thấy thanh trường kiếm được treo lơ lửng bên hông Tống Nhất Chi, trong nháy mắt đã cảm thấy nó chẳng còn “thơm” nữa.
Cuối cùng Thẩm Mộc trực tiếp gọi Tào Chính Hương tới, kín đáo đưa cho đối phương, lại dặn dò ông ta tìm cách bán đi, đổi lấy vàng ròng bạc trắng.
Hắn là người thà thiếu chứ không dùng đồ tồi, đã dùng thì phải dùng đồ tốt, nếu không thì đừng dùng.
Tiết Lâm Nghị nghèo rớt mồng tơi, xem ra nhất định phải ra tay từ Liễu Thường Phong, hung hăng bắt ông ta phải móc hầu bao ra mới được.
...
Trong lương đình.
Thẩm Mộc:
- Tiết Lâm Nghị là kiếm tu chân chính mà ngươi nói tới sao?
Liễu Thường Phong:
- Đúng vậy.
Thẩm Mộc:
- Chỉ vì hắn có phi kiếm bản mệnh với hình thức ban đầu?
Liễu Thường Phong:
- Không, bởi vì hắn nghèo.
Thẩm Mộc:
- À, đây chính là kiếm tu sao...
Liễu Thường Phong:
- Nhớ kỹ, nghèo không nhất định là kiếm tu, nhưng kiếm tu, nhất định nghèo!
Thẩm Mộc:
- ... Σ(⊙▽⊙)?
...
— Hết chương —