Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Bánh Bao Nước/ Chương 1
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Bánh Bao Nước

Chương 1

Chương 1
Bố mẹ mất từ khi tôi còn nhỏ, tôi được cậu mợ nuôi khôn lớn.
Cậu mở một quán ăn sáng, việc kinh doanh trước giờ vẫn rất khá. Thế nhưng nửa tháng trước, cậu bất ngờ nói không muốn làm nữa, định đưa cả gia đình về quê, đồng thời giao lại quán cho tôi quản lý.
Tôi thấy rất khó hiểu. Chị họ tôi còn đang qua lại yêu đương, vậy mà nói đi là đi, chẳng biết có vì thế mà chia tay bạn trai hay không.
Sau khi tiếp quản quán, tôi điều chỉnh lại công thức, đổi món chủ lực thành bánh bao nước. Không ngờ vừa bán đã nổi như cồn. Quán lúc nào cũng chật kín người, mỗi ngày đều có khách tìm đến chỉ để nếm thử món bánh bao của tôi.
Tôi không hề khoác lác.
Thịt tôi dùng đều là thịt heo ngon tuyển chọn, kết hợp với nước hầm từ chân gà và da heo. Chỉ cần cắn một miếng, hút ngụm nước dùng ngọt lịm bên trong là đảm bảo ăn xong sẽ nhớ mãi không quên.
Sáng nay mưa như trút nước nên khách cũng thưa thớt.
Tôi ngồi lướt điện thoại giết thời gian. Mới xem được vài đoạn video thì một người đàn ông vội vã bước vào quán.
Anh ta cao chừng mét tám, mặc bộ đồ thể thao giản dị. Dù cầm theo một chiếc ô đen, cả người vẫn bị mưa tạt ướt không ít.
Tôi vội đưa cho anh ta một chiếc khăn khô rồi hỏi muốn dùng gì.
Anh gọi một xửng bánh bao nước và một cốc sữa đậu nành, sau đó nhìn tôi, nói:
"Ông chủ, giờ cũng chẳng có mấy khách. Anh có thể dành cho tôi vài phút để hỏi mấy câu đơn giản được không?"
Đằng nào tôi cũng đang rảnh, bèn kéo ghế ngồi xuống.
"Được thôi, anh cứ hỏi."
Thấy tôi đồng ý, người đàn ông lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp.
"Xin hỏi quý danh ông chủ? Tôi tên là Lý Nam, phóng viên của Nhật Báo. Quán bánh bao nước của anh dạo gần đây rất nổi trên mạng, nên tôi muốn thực hiện một cuộc phỏng vấn ngắn."
Ra là phóng viên.
Được báo chí đưa tin là chuyện tốt, vừa giúp quán nổi tiếng hơn, đương nhiên tôi không có lý do gì để từ chối.
Tôi cười đáp:
"Tôi họ Chu, cứ gọi tôi là Tiểu Long là được."
Lý Nam mỉm cười, bật máy ghi âm rồi hỏi:
"Ông chủ Chu, nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đây quán ăn sáng này là của gia đình ông chủ Châu. Sao họ không làm nữa? Thú thật tôi vẫn rất nhớ món hoành thánh nhỏ của họ."
Tôi đáp:
"Anh nói cậu tôi à? Cậu không muốn kinh doanh nữa nên đưa cả nhà về quê rồi. Họ đi cũng hơn nửa tháng."
Lý Nam khẽ "ồ" một tiếng rồi hỏi tiếp:
"Ông chủ Chu, không biết anh có theo dõi những thông tin trên mạng gần đây không? Quán của anh đang rất nổi tiếng, đủ loại lời đồn đều xuất hiện. Thậm chí còn có người nói thứ anh dùng làm nhân không phải thịt heo... mà là thịt chuột."
Câu nói ấy khiến tôi giật bắn mình.
Tôi lập tức giải thích:
"Anh Lý, đừng nghe những lời đồn thất thiệt đó. Tôi dùng toàn thịt heo ta chính gốc, chính tay tôi băm nhuyễn. Nếu anh không tin, tôi có thể dẫn anh xuống bếp xem ngay."
Tôi đưa Lý Nam vào bếp.
Trên bàn vẫn còn một chậu thịt heo tôi vừa băm xong, hương thịt tươi thơm phức lan khắp căn phòng.
Lý Nam cúi xuống nhìn kỹ, rồi bốc một nhúm lên đưa lại gần mũi ngửi.
Anh ta nói:
"Băm nhuyễn thế này thì đúng là không thể nhìn ra đây là loại thịt gì. Nhưng thịt rất tươi, đó mới là điều quan trọng."
Tôi cười gượng.
Trong đầu còn đang nghĩ có nên để anh ta mang một ít đi kiểm nghiệm hay không.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng...Lý Nam đột nhiên xoay người lại.
Anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, giọng trầm xuống:
"Nếu tôi không nhầm... quê của cậu anh là thôn Bạch Vân, xã Thượng Đảng, đúng chứ? Nhưng theo những gì tôi điều tra được... gia đình họ vốn dĩ chưa từng trở về đó."

Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục