Chương 1
Chương 1
Tôi vô cùng may mắn khi trúng thưởng chuyến du ngoạn miễn phí trên du thuyền hạng sang kéo dài năm ngày bốn đêm.
Con tàu có tên Mary Đẫm Máu, thuộc sở hữu của một tập đoàn đa quốc gia. Nghe nói bình thường giá vé mỗi chuyến lên tới vài chục nghìn tệ. Lần này, nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập, tập đoàn tổ chức chương trình tri ân cộng đồng và chọn ngẫu nhiên một nghìn người may mắn, tôi là một trong số đó.
Khi lên tàu, mỗi người đều được phát một chiếc vòng đeo tay có thiết kế rất hiện đại. Ban tổ chức còn nói sau khi sự kiện kết thúc, mọi người có thể mang nó về làm kỷ niệm.
Lúc này đang là giờ ăn.
Nhà hàng chật kín người, trước mắt tôi là vô số món hải sản tươi ngon của bữa tiệc buffet.
Tôi vốn rất thích ăn buffet, mà đã ăn thì chỉ chọn những món đắt nhất.
Ánh mắt tôi lập tức dán chặt vào đĩa tôm hùm Úc cuối cùng. Ngay khi chuẩn bị đưa tay lấy, một cô gái cao ráo bất ngờ lao tới, giữ chặt cổ tay tôi.
Tôi tưởng cô ấy cũng muốn tranh tôm nên lịch sự nói:
"Nếu cô thích thì tôi nhường."
Cô gái lắc đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào tôi.
"Không được lấy. Ai không ăn hết sẽ chết."
Người thì rất xinh...
Chỉ tiếc đầu óc hình như có vấn đề.
Tôi chẳng buồn để ý đến cô gái, tiếp tục đưa tay lấy con tôm hùm Úc. Thế nhưng, ngay khi sắp chạm vào đĩa, cô ấy lại một lần nữa giữ chặt tay tôi.
"Hãy tin tôi, thật sự không được lấy. Ai không ăn hết phần của mình thì sẽ chết."
Đúng lúc hai chúng tôi còn đang giằng co, một gã béo nặng hơn một trăm ký bước tới. Tay trái hắn bưng kín một đĩa đầy tôm sú đen, còn tay phải thì không chút khách sáo bưng luôn đĩa tôm hùm Úc cuối cùng. Trước khi rời đi, hắn còn ngoái đầu lại, nhìn tôi nở một nụ cười đầy đắc ý.
Tôi tức đến bốc hỏa, trừng mắt nhìn cô gái trước mặt.
"Cô là ai vậy? Cô không ăn thì thôi, sao còn không cho tôi ăn?"
Cô gái trông có vẻ tủi thân, khẽ lắc đầu.
"Những gì tôi nói, chắc chắn cậu sẽ không tin. Chờ một lát rồi cậu sẽ hiểu."
Vừa dứt lời, hệ thống loa trong nhà hàng đột nhiên vang lên.
"Chào mừng tất cả các tuyển thủ đến với Thử Thách Tử Thần. Vòng thử thách này có tổng cộng một nghìn người tham gia. Người chiến thắng cuối cùng sẽ nhận được phần thưởng trị giá một trăm triệu tệ. Bây giờ, vòng thử thách đầu tiên chính thức bắt đầu. Trong vòng ba phút, hãy ăn hết toàn bộ thức ăn trên tay mình. Không được lãng phí, không được vứt bỏ, không được để người khác ăn thay. Khi hết thời gian, ai chưa ăn hết sẽ chết. Thử thách bắt đầu!"
Một bản phát thanh chẳng đầu chẳng cuối.
Một luật chơi càng khó hiểu hơn.
Tôi vẫn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cô gái đã nắm chặt tay tôi, kéo mạnh vào một góc.
"Không còn kịp nữa. Đa số mọi người đều quá tham lam, lấy chất đầy thức ăn. Dù có liều mạng ăn cũng không thể ăn hết trong vòng ba phút."
Tôi khá đồng tình với lời cô gái nói. Rất nhiều người khi ăn buffet, bao gồm cả tôi, đều có thói quen lấy một lúc thật nhiều đồ ăn.
Tôi hỏi: "Nếu không ăn hết thì sẽ xảy ra chuyện gì?"
"Loa đã nói rồi, ai không ăn hết sẽ chết, không ai chạy thoát được. Chiếc vòng trên tay cậu thực ra là một quả bom siêu nhỏ. Nếu cố tình tháo nó ra, nó cũng sẽ bị kích nổ sớm."
Cô gái càng nói càng trở nên khó tin, thậm chí tôi còn cảm thấy có lẽ tinh thần cô ấy có vấn đề.
Hai chúng tôi đứng sang một bên trò chuyện, những du khách xung quanh cũng chẳng hề để tâm. Ngoại trừ một số ít người lấy đồ ăn khá ít, những người còn lại vẫn đang chậm rãi nhai nuốt, thong thả thưởng thức thức ăn trong tay.
Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp cả nhà hàng.
"Ba mươi... hai mươi chín... hai mươi tám..."
Rất nhanh, thời gian đếm ngược đã bước vào ba mươi giây cuối cùng.
Có lẽ cảm nhận được bầu không khí căng thẳng, không ít người bắt đầu lần lượt tăng tốc độ ăn uống. Đặc biệt là tên béo trước đó đã cướp mất con tôm hùm Úc của tôi, hắn thậm chí còn chẳng buồn bóc vỏ tôm nữa, trực tiếp ăn ngấu nghiến.
Dù đã liều mạng ăn như vậy, nhưng trước khi thời gian đếm ngược kết thúc, hắn vẫn không thể ăn hết số thức ăn trong tay.
Vừa đến thời điểm hết giờ, chiếc vòng trên tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ.
Sau đó, ánh sáng đỏ nhấp nháy càng lúc càng nhanh. Tên béo rõ ràng cảm nhận được điều bất thường, lập tức cố gắng dùng sức tháo chiếc vòng ra.
Nhưng đáng tiếc, tất cả đều vô ích.
Chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, người đàn ông béo phì từng tràn đầy năng lượng lập tức bị nổ tung thành từng mảnh, cánh tay bị thương lộ ra phần xương trắng, một cảnh tượng thực sự kinh hoàng.
Đáng sợ hơn là hắn dường như đã trúng phải một loại độc tố thần kinh nào đó. Cả người đột nhiên sùi bọt mép, ngã lăn xuống đất, tứ chi bắt đầu co giật dữ dội. Chưa đầy ba phút sau, hắn hoàn toàn biến thành một cái xác chết.