Chương 14
Tôi vốn là kiểu người có tính cách khá nổi loạn.
Càng là nơi người khác khuyên không nên đến, tôi lại càng muốn đi.
Huống chi nhà xác vốn đã là một trong những mục tiêu tôi muốn điều tra hôm nay.
Tôi hỏi thăm mọi người dọc đường, rất nhanh đã tìm được nhà xác ở phía tây.
Con đường quả thật không dễ đi, nhưng cũng không có nguy hiểm gì.
Điều khiến tôi kinh ngạc là kiến trúc của nhà xác này mang phong cách vô cùng cổ kính, nhìn qua là biết công trình từ thời cuối nhà Thanh.
Trên khung cửa lớn còn viết hai chữ "Nghĩa trang".
Một ông lão hơn bảy mươi tuổi đang ngồi trước cửa hút thuốc lào.
Tôi đi tới, chào hỏi:
— Bác ơi, đây là nhà xác của thị trấn đúng không?
Đừng thấy ông lão tuổi đã cao, tinh thần ông ấy vẫn rất tốt, giọng nói cũng vô cùng vang dội.
Ông nói:
— Tôi họ Vương. Cậu là khách du lịch đến đây à? Chỗ tôi chẳng có gì đáng xem đâu, chỉ là nơi để chứa thi thể người chết thôi.
Tôi nói:
— Tôi thấy kiến trúc ở đây có vẻ khá lâu đời nhỉ?
Ông Vương cười nói:
— Công trình hơn trăm năm tuổi rồi. Bình thường trong thị trấn có người qua đời, đều sẽ làm lễ ở đây.
Tôi "ồ" một tiếng, tiến lại gần ông Vương rồi hỏi nhỏ:
— Bác à, cháu muốn hỏi bác một chuyện. Cháu nghe nói trước đây có một thanh niên được đưa đến đây, nửa đêm đột nhiên sống lại. Có chuyện đó thật không?
Vừa nghe vậy, ông Vương lập tức hứng thú, gật đầu nói:
— Có chuyện đó thật. Cậu thanh niên ấy tên là Lý Nam, giống cậu, cũng là khách du lịch đến đây. Lúc được đưa tới, tim đã ngừng đập rồi. Không ngờ nửa đêm lại đột nhiên tỉnh lại.
Tôi hỏi:
— Bác Vương, nhưng cháu nghe mọi người nói hình như là bác sĩ Lý chẩn đoán nhầm?
Ông Vương khịt mũi một tiếng:
— Cho dù bác sĩ Lý có chẩn đoán nhầm, tôi cũng không thể nhìn sai được. Tôi đã trông coi nghĩa trang mấy chục năm rồi, người chết hay người sống, tôi vẫn phân biệt được. Tôi nghĩ tám chín phần là tiên gia hiển linh.
— Tiên gia hiển linh?
Ông Vương gật đầu:
— Cậu không biết thôi. Nhà họ Vương chúng tôi đời đời đều trông coi nghĩa trang. Chuyện này là do ông nội tôi kể lại. Ông ấy nói trong thị trấn chúng ta ẩn giấu một vị tiên gia, có thể khiến người chết sống lại. Nhưng những người sống lại sẽ trở nên ngốc nghếch, giống như trẻ sơ sinh mới chào đời, cái gì cũng tò mò, cái gì cũng muốn học.
Tôi hơi nhíu mày, nhìn ông Vương:
— Bác à, đây chỉ là truyền thuyết dân gian thôi đúng không?
Ông Vương lắc đầu, nhìn tôi đầy thần bí:
— Không phải truyền thuyết đâu. Ông nội tôi nói, hơn một nửa người trong thị trấn này đều là hậu duệ của những người được sống lại. Có một số điểm trên người họ không giống người bình thường.
Tôi vội hỏi:
— Điểm nào không giống?
Ông ấy chậm rãi nói:
— Bọn họ có xúc tu.
Nếu không phải tối qua tận mắt nhìn thấy, tôi chắc chắn sẽ cho rằng ông Vương tuổi đã cao nên nói linh tinh.
Nhưng sau những chuyện xảy ra tối qua, trong lòng tôi đã bắt đầu dao động.
Chẳng lẽ trong thị trấn này thật sự tồn tại cái gọi là tiên gia, cũng chính là Thánh Chủ mà Đỗ Quốc Lương nhắc tới?
Muốn kiểm chứng lời ông Vương nói, hiện tại cách duy nhất là lấy được hồ sơ chẩn đoán của Tô Mộc Tuyết.
Nếu cô ấy cũng là người chết đi sống lại, vậy mọi chuyện sẽ trùng khớp với lời ông Vương.
Chiếc xúc tu tôi nhìn thấy tối qua...
Rất có thể chính là của Tô Mộc Tuyết.
Nghĩ đến đây, sống lưng tôi không khỏi lạnh toát.
Rốt cuộc phải là loại tiên gia gì...
Mới có thể khiến con người mọc ra xúc tu?