Món Ngon Đến Từ Địa Ngục - Giả Nhân/ Chương 2
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục - Giả Nhân

Chương 2

Một tháng trước, công ty nhận một vụ việc: thuyết phục con trai của khách hàng trở về nhà.
Con trai của khách hàng tên Lý Nam, 19 tuổi. Cậu ta cùng bạn bè đến một thị trấn ven biển khá hẻo lánh để du lịch. Không ngờ sau chuyến đi ấy, cậu nhất quyết không chịu về nhà, bất kể ai khuyên can cũng vô ích.
Bất đắc dĩ, khách hàng tìm đến công ty, hy vọng chúng tôi điều tra được nguyên nhân khiến Lý Nam không muốn về và đưa cậu ấy trở lại.
Tôi lên mạng tìm hiểu thông tin về thị trấn này. Trước đây, nó vốn chỉ là một thị trấn vô danh. Khoảng nửa năm trước, nơi đây khai thác dự án du lịch biển nên nhanh chóng thu hút rất nhiều người trẻ đến check-in.
Vụ việc không quá phức tạp, vì vậy tôi giao cho nhân viên mới vào làm là Tô Mộc Tuyết phụ trách điều tra.
Một tháng trước, cô ấy bắt đầu tiếp cận vụ việc của Lý Nam. Cứ cách một khoảng thời gian, cô lại gửi về một đoạn ghi âm báo cáo.
Đoạn cuối cùng được gửi cách đây ba ngày.
Sau khi nghe xong, tôi gọi cho cô ấy mấy cuộc. Thái độ của cô đều lạnh nhạt khác thường, chỉ trả lời qua loa vài câu. Cho đến sáng nay, khi tôi gọi lại, điện thoại đã hoàn toàn tắt máy.
Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn nên quyết định đích thân đến thị trấn ven biển.
Khi tôi đến nơi thì đã ba giờ chiều.
Khách du lịch trong thị trấn không nhiều, từng tốp hai ba người thong thả dạo bước trên đường.
Tôi đến nhà nghỉ mà Tô Mộc Tuyết đã đặt. Người tiếp tôi là một cô gái trẻ, trên bảng tên ghi Giai Giai, trông khoảng hơn hai mươi tuổi.
Không hiểu vì sao, vừa nhìn thấy cô ấy, tôi đã có cảm giác rất kỳ quái.
Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang cố hết sức để mỉm cười.
Nhưng nụ cười ấy... còn khó coi hơn cả khóc.
Tôi hỏi:
— Xin chào, cho tôi hỏi có một cô gái tên Tô Mộc Tuyết đang ở phòng 306 phải không? Tôi là đồng nghiệp của cô ấy. Sáng nay đột nhiên không liên lạc được nên đặc biệt đến tìm.
Giai Giai gật đầu, mỉm cười đáp:
— Anh nói cô Tô à? Cô ấy rất tốt, đã ở chỗ chúng tôi hơn một tháng rồi. Tối qua cô ấy đi dạo ngoài bãi biển, mãi gần sáng mới về, chắc giờ vẫn còn đang ngủ.
Biết Tô Mộc Tuyết vẫn ở trong phòng, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi cảm ơn Giai Giai, tôi vừa định lên lầu thì chợt phát hiện cô ấy đang nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng kỳ lạ, trên gương mặt đầy vẻ khó hiểu.
Cô ấy cứ giữ nguyên tư thế đó...
Suốt một phút.
Một người bình thường tuyệt đối sẽ không nhìn người khác như vậy.
Bị cô ấy nhìn đến sởn gai ốc, tôi hỏi:
— Xin lỗi... trên mặt tôi có dính gì sao?
Nghe vậy, Giai Giai "a" lên một tiếng, vội cúi người xin lỗi:
— Xin lỗi anh! Có phải tôi làm sai rồi không? Tôi cũng chỉ mới bắt đầu học thôi... Thật sự xin lỗi.
Thái độ chân thành của cô ấy khiến chính tôi cũng thấy ngượng.
Tôi vội lắc đầu:
— Không, không có đâu. Cô làm rất tốt. Tôi còn phải lên tìm Tô Mộc Tuyết, không làm phiền cô làm việc nữa.
Nói xong, tôi bước nhanh về phía thang máy và nhấn nút.
Chẳng bao lâu sau, cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Đúng lúc cửa vừa mở, tôi không nhịn được ngoái đầu nhìn Giai Giai thêm một lần.
Chỉ một cái nhìn ấy...
...khiến toàn thân tôi toát mồ hôi lạnh.
Giai Giai vẫn đứng sau quầy lễ tân, mỉm cười vẫy tay với tôi.
Tôi có thể cảm nhận được thiện ý của cô ấy.
Nhưng khi cười, cô lại mở to mắt, khóe miệng hơi nhếch lên. Khung cảnh ấy quái dị đến cực điểm, tạo cảm giác cười mà không cười, gượng gạo đến rợn người.
Đột nhiên, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ.
Dường như...
Cô ấy đang học cách mỉm cười.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục