Món Ngon Đến Từ Địa Ngục - Giả Nhân/ Chương 6
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục - Giả Nhân

Chương 6

Không thể moi được thêm thông tin gì từ Lý Nam, tôi chỉ còn cách quay về nhà nghỉ.
Giai Giai ở quầy lễ tân vẫn vô cùng nhiệt tình. Chỉ là lần này, biểu cảm của cô ấy không còn kỳ quái như trước, ngay cả nụ cười cũng tự nhiên hơn rất nhiều, trông ngày càng giống một người bình thường.
Tôi nhờ Giai Giai mở giúp một căn phòng, ngay bên cạnh phòng của Tô Mộc Tuyết.
Trong lúc bận rộn làm thủ tục, Giai Giai còn hỏi tôi:
— Anh Lục Phong, tình hình của Lý Nam thế nào rồi?
Tôi hỏi lại:
— Cô cũng biết Lý Nam sao?
Giai Giai gật đầu:
— Biết chứ. Cậu ấy đến đây đã lâu rồi. Nhưng trưởng trấn nói cậu ấy học kém nhất, còn bảo nếu vẫn không học được thì sẽ để cậu ấy trở về quê. Tôi thật sự rất lo cho cậu ấy.
Học kém nhất?
Tôi nhìn Giai Giai, hỏi:
— Trưởng trấn bảo cậu ấy học cái gì?
Có lẽ nhận ra mình vừa nói sai điều gì, Giai Giai vội vàng xua tay:
— Anh Lục Phong, tôi nói linh tinh thôi, anh đừng suy nghĩ lung tung. Đây là chìa khóa phòng, ngay bên cạnh phòng cô Tô.
Nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của Giai Giai, tôi cũng không hỏi thêm, chỉ nhận lấy chìa khóa trên bàn.
Tôi đi thẳng lên tầng, trước tiên gõ cửa phòng Tô Mộc Tuyết.
Nhưng đợi rất lâu vẫn không thấy cô mở cửa.
Bất đắc dĩ, tôi đành mở phòng của mình trước.
Căn phòng được bố trí rất ấm cúng, bên trong thậm chí còn có cả bồn tắm.
Sau một ngày chạy ngược chạy xuôi, tôi quả thật cũng có chút mệt mỏi. Vì vậy tôi xả nước, định ngâm mình thư giãn một lúc, tiện thể sắp xếp lại những chuyện xảy ra hôm nay, xem có thể tìm được manh mối nào không.
Không lâu sau, bồn tắm đã đầy nước.
Tôi nằm trong đó, tận hưởng khoảnh khắc dễ chịu hiếm hoi.
Tôi suy nghĩ rất nhiều, dần dần cũng hình dung được đại khái toàn bộ sự việc.
Thị trấn ven biển này quả thực là một nơi rất tốt. Gió biển mát mẻ, môi trường yên bình, nhưng vẫn chưa đến mức khiến người ta lưu luyến không muốn rời đi, thậm chí sẵn sàng từ bỏ cuộc sống trong thành phố.
Tôi có thể chắc chắn rằng Tô Mộc Tuyết và Lý Nam nhất định đã bị ai đó uy hiếp.
Bọn họ có điểm yếu nằm trong tay đối phương, cho nên không dám nói ra sự thật, thậm chí còn không muốn trở về nhà.
Đúng lúc tôi vẫn đang suy nghĩ, điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn.
Là Tô Mộc Tuyết gửi đến.
Tôi mở ra xem.
Bên trên chỉ có một câu:
"Đừng ăn quả mọng."
Tôi vừa định trả lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ nhẹ.
Tôi vội lau khô người, quấn khăn tắm rồi mở cửa.
Bên ngoài lại là mấy người xa lạ.
Người đứng đầu khoảng hơn sáu mươi tuổi, tóc đã bạc trắng, nhìn qua có vẻ là một người rất có uy tín.
Ông lão nhìn tôi, cười hiền hòa:
— Anh Lục Phong, tôi là trưởng trấn nơi này, tên là Đỗ Quốc Lương. Tôi đại diện cho thị trấn hoan nghênh anh đến đây. Đây là đặc sản của thị trấn chúng tôi, quả mọng mẫu đơn, mời anh nếm thử.
Nói xong, Đỗ Quốc Lương ra hiệu cho cô gái bên cạnh đưa tới một chiếc đĩa.
Chiếc đĩa được chế tác vô cùng tinh xảo, trên mặt còn khắc một con rồng xanh sống động như thật.
Bên trong chính là từng quả mọng căng tròn, màu sắc tươi đẹp, tỏa ra một mùi thơm vô cùng hấp dẫn.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục