Món Ngon Đến Từ Địa Ngục - Giả Nhân/ Chương 9
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục - Giả Nhân

Chương 9

Thị trấn ven biển vô cùng yên tĩnh.
So với sự náo nhiệt của thành phố, nơi này chưa đến mười giờ tối đã chìm vào im lặng.
Tôi sớm nằm lên giường.
Sau một ngày mệt mỏi, chẳng bao lâu sau tôi đã ngủ say.
Không biết đã ngủ bao lâu, đột nhiên tôi ngửi thấy một mùi hương nồng nặc đến khó chịu.
Tôi lập tức mở mắt.
Trước mắt là một cảnh tượng khiến tôi cực kỳ khó chịu.
Ở khung cửa sổ cách đó không xa, một thứ gì đó dài và mảnh, giống như xúc tu, đang bò vào trong phòng.
Nó kéo dài mãi đến tận chiếc bàn.
Mục tiêu của nó vô cùng rõ ràng...
Chính là đĩa quả mọng trên bàn.
Chiếc xúc tu tham lam hút lấy những quả mọng, mùi hương tỏa ra lan khắp cả căn phòng.
Tôi vội bật đèn.
Dưới ánh sáng mạnh, chiếc xúc tu giống như bị kinh hãi, lập tức rụt lại với tốc độ cực nhanh.
Tôi chạy ngay đến cửa sổ.
Chỉ thấy chiếc xúc tu đang rút vào cửa sổ tầng một.
Rõ ràng...Thứ đó đang ở trong nhà nghỉ này.
Tôi quay đầu nhìn chiếc bàn.
Dù đã bị ăn mất không ít, nhưng may mắn vẫn còn vài quả mọng nguyên vẹn.
Tôi nhanh chóng cất chúng đi, đóng chặt cửa sổ rồi thay quần áo xuống dưới kiểm tra.
Đi xuống đại sảnh tầng một, tuy tôi không nhìn thấy thứ gì kỳ lạ, nhưng mùi hương còn sót lại nói cho tôi biết...
Thứ đó chắc chắn vừa đi qua đây.
Tôi đi thẳng đến quầy lễ tân.
Giai Giai đang say mê chơi game trên điện thoại, tập trung đến mức ngay cả khi tôi đứng trước mặt cũng không phát hiện.
Tôi không nhịn được, vỗ nhẹ vai cô ấy:
— Giai Giai, vừa rồi cô có thấy thứ gì đi ngang qua quầy lễ tân không?
Giai Giai ngẩng đầu nhìn tôi, sau đó lắc đầu rồi tiếp tục chơi game.
Tôi lén nhìn màn hình.
Cô ấy đang chơi nhân vật Dao Dao, đang bám trên người Địch Nhân Kiệt để truy sát đối phương.
Tôi nhìn thấy góc phòng có camera giám sát, lại hỏi:
— Giai Giai, tôi có thể xem camera được không? Vừa rồi hình như có người vào phòng tôi trộm đồ, bị tôi phát hiện nên chạy mất.
Nghe vậy, Giai Giai vội vàng giải thích:
— Không thể nào. Chỗ chúng tôi không có trộm đâu.
Vừa mở miệng...Một mùi thơm của quả mọng lập tức bay ra.
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn là khóe miệng cô ấy còn dính lại một ít vụn quả.
Tôi hơi nhíu mày, chỉ vào khóe miệng cô ấy:
— Chưa lau sạch kìa.
Giai Giai theo bản năng liếm khóe miệng, giải thích:
— Xin lỗi, để anh chê cười rồi. Tôi vừa ăn một chút quả mọng mẫu đơn. Đây là đặc sản của chúng tôi, có tiền cũng không mua được. Nếu có cơ hội, tôi sẽ lấy một ít cho anh nếm thử.
Nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Giai Giai, tôi rất khó liên tưởng cô ấy với chiếc xúc tu vừa rồi.
Tôi nói:
— Tôi không thích ăn quả mọng. Vừa rồi cô thật sự không nhìn thấy gì sao?
Giai Giai bất an nhìn tôi:
— Tôi nên nhìn thấy thứ gì?
Tôi giơ tay mô tả:
— Ví dụ như... một chiếc xúc tu dài và mảnh.
Nghe vậy, Giai Giai vội lắc đầu:
— Ghê quá! Tôi thật sự không nhìn thấy. Nếu không tin, anh có thể kiểm tra camera.
Nếu Giai Giai đã đồng ý cho tôi xem camera, tôi cũng không khách sáo.
Tôi lập tức mở máy tính kiểm tra.
Tôi điều chỉnh thời gian lùi lại một chút.
Nhưng quả thật không nhìn thấy bất kỳ chiếc xúc tu nào.
Thứ duy nhất xuất hiện trong camera...
Lại là Tô Mộc Tuyết đang sống ngay phòng bên cạnh tôi.
Theo hình ảnh ghi lại, sau khi bước ra khỏi thang máy, Tô Mộc Tuyết đi thẳng ra khỏi nhà nghỉ.
Thời gian là mười phút trước.
Vừa đúng lúc tôi nhìn thấy chiếc xúc tu.
Nhưng camera chỉ ghi lại cảnh cô ấy rời đi, không quay được lúc cô ấy trở về.
Tôi hỏi:
— Muộn thế này rồi, Tô Mộc Tuyết ra ngoài làm gì?
Giai Giai lắc đầu:
— Không biết. Việc này anh phải hỏi cô Tô thôi.
Tôi biết không thể hỏi thêm được gì từ Giai Giai, chỉ đành đi thang máy trở lại tầng ba.
Đi ngang qua cửa phòng Tô Mộc Tuyết, tôi dừng bước.
Trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Nhân lúc cô ấy không có ở đây...
Tôi muốn vào xem thử, biết đâu có thể tìm được manh mối gì.
Trước đây tôi từng dạy Tô Mộc Tuyết rằng khi điều tra nhất định phải ghi chép lại.
Nếu có thể tìm thấy sổ ghi chép trong phòng cô ấy, có lẽ tôi sẽ hiểu thêm được một số chuyện về thị trấn này.
Cửa phòng là loại khóa cũ.
Tôi không mất nhiều công sức đã mở được.
Bước vào phòng, quả nhiên Tô Mộc Tuyết không có ở đó.
Tôi lục tìm một hồi.
Cuối cùng thật sự tìm thấy một cuốn sổ trong ngăn kéo bàn trang điểm.
Tôi nóng lòng mở ra. Bắt đầu đọc nội dung bên trong.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục