Chương 8
Trưa hôm sau, tôi làm thủ tục xuất viện.
Nhưng vừa về đến nhà, tôi đã thấy toàn bộ hành lý bị chất đống ngoài cửa.
Ngay cả ổ khóa cũng đã bị thay. Tôi gọi cho chị Lý.
Chị nói mình sợ rồi, sẽ không cho tôi thuê nữa.
Vài ngày tới chị sẽ hoàn lại tiền đặt cọc và tiền thuê còn dư.
Xét cho cùng...
Chuyện này cũng một phần do tôi, nên tôi không trách chị.
Không còn nơi nào để đi, tôi kéo vali đến Sunrise Manor.
Đây là một khu biệt thự khá nổi tiếng ở thành phố Nam Thành.
Bên trong toàn là biệt thự sang trọng, nơi ở của giới nhà giàu.
Tôi đi thẳng đến căn biệt thự số 35 rồi bấm chuông.
Người mở cửa là một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi.
Chưa kịp để tôi lên tiếng, bà đã hỏi:
"Cậu là Húc Phong phải không?"
Tôi gật đầu.
"Vâng, là tôi. Còn cô là...?"
Bà mỉm cười.
"Tôi họ Chu, là người giúp việc ở đây. Ông chủ dặn hôm nay có thể sẽ có một cậu tên Húc Phong chuyển đến, bảo tôi sắp xếp phòng."
Nói xong, bà Chu dẫn tôi vào trong. Phòng khách được trang trí theo phong cách Địa Trung Hải.
Chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ phía trên trông vô cùng lộng lẫy.
Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là… Trên bức tường phía đông treo kín những tiêu bản côn trùng.
Chuồn chuồn...
Bướm...
Bọ ngựa...
Mỗi mẫu đều được chế tác cực kỳ tinh xảo.
Chỉ là...
Chúng hoàn toàn không ăn nhập với phong cách của căn phòng.
Rất nhanh sau đó, bà Chu đưa tôi đến một phòng ngủ ở tầng một.
Ánh sáng trong phòng khá tốt.
Vừa bước vào đã ngửi thấy hương thơm dìu dịu.
"Sau này cậu ở phòng này. Thiếu gì cứ nói với tôi."
Tôi nhìn quanh rồi hỏi:
"Bà Chu, có vẻ bà rất quen nơi này. Bà làm ở đây bao lâu rồi? Ngoài bà ra còn ai khác không?"
Bà Chu đáp:
"Tôi làm ở đây hai năm rồi. Những người trẻ làm livestream như cậu tôi cũng gặp vài người. Đáng tiếc chẳng ai trụ được lâu."
Tôi tò mò.
"Vì sao họ không làm nổi?"
Bà Chu cười khẽ.
"Có lẽ vì quá ghê tởm. Toàn là những thứ người bình thường không ai ăn. Năm ngoái có một cậu thanh niên ăn xảy ra chuyện, nghe nói cuối cùng không cứu được. Đám trẻ các cậu vì muốn nổi tiếng mà ngay cả mạng cũng chẳng cần."
Tôi lập tức hỏi:
"Người đó tên gì?"
Bà Chu lắc đầu.
"Không nhớ rõ. Hình như họ Trương. Chắc cậu đói rồi nhỉ? Tôi đi chuẩn bị đồ ăn. Ông chủ bảo lát nữa sẽ liên lạc với cậu."
Nhân lúc bà Chu rời khỏi phòng, tôi nhắn tin cho Vương An.
"Lão Vương, mình tìm được chỗ ở rồi. Hiện đang ở biệt thự số 35, Sunrise Manor. Chắc vẫn sẽ tiếp tục làm mukbang."
Có lẽ vì bận, hơn nửa tiếng sau cậu ấy mới trả lời:
"Biết rồi. Tự cẩn thận đấy."
Đúng lúc ấy...
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân rõ ràng.
Tôi nhắn lại:
"Không sao, có người vào rồi. Nói sau nhé."
Vừa đặt điện thoại xuống, bà Chu đã đẩy cửa bước vào.
Trên tay bà là một chiếc khay thức ăn.
Bên trên đặt một phần bò tomahawk cùng mì Ý vô cùng hấp dẫn.
"Đói rồi phải không? Mau ăn đi."
Tôi cũng chẳng khách sáo.
Cầm dao nĩa lên cắt miếng bò.
Lưỡi dao vừa chạm xuống, nước thịt lập tức trào ra, để lộ phần thịt mềm mọng bên trong.
Nhìn màu thịt, chắc khoảng chín ở mức medium.
Không hề có máu rỉ ra, rõ ràng là loại thịt bò cao cấp đã được xử lý đúng quy trình.
Tôi xiên một miếng đưa vào miệng.
Ngon đến mức bùng nổ vị giác.
Lớp ngoài cháy xém thơm lừng, bên trong mềm mọng nhưng vẫn dai vừa phải.
Đĩa mì Ý bên cạnh cũng dai ngon không kém bất kỳ nhà hàng Tây nào.
Tôi ăn một cách ngon lành rồi không nhịn được khen:
"Bà Chu, tay nghề của bà tuyệt thật. Sau này tôi có lộc ăn rồi."
Bà Chu cười hiền từ:
"Thích thì ăn nhiều một chút."
Rồi bà chậm rãi nói thêm:
"Có lẽ... đây sẽ là bữa ăn bình thường cuối cùng của cậu."
Tôi ngơ ngác nhìn bà.
Đang định hỏi câu đó có ý gì...
Thì đầu óc bỗng quay cuồng dữ dội. Cơn choáng đến quá đột ngột. Ý thức của tôi lại bắt đầu mờ đi.
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh...
Tôi lờ mờ thấy bà Chu lấy điện thoại ra.
Bà nói:
"Có thể đến nhận hàng rồi."