Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Óc Heo/ Chương 7
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Óc Heo

Chương 7

Chương 7
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình cũng giống hệt người đàn ông trong bức ảnh, bị trói chặt vào ghế, không thể nhúc nhích.
Đèn trong phòng vẫn sáng. Lúc này tôi mới nhận ra nơi đây thực chất là một phòng phẫu thuật cỡ nhỏ.
Xung quanh bày la liệt đủ loại dụng cụ y tế, trong đó có cả một chiếc máy khoan điện, e rằng chính là thứ dùng để khoan mở hộp sọ.
Ở góc tây bắc còn có một căn phòng nhỏ khác. Từ bên trong không ngừng tỏa ra một mùi hôi kỳ quái, khó mà diễn tả nổi.
Diêu Phi đứng bên cạnh, khoác áo blouse trắng, trông chẳng khác gì một bác sĩ. Thế nhưng khuôn mặt hắn lại vô cùng đáng sợ.
Dường như từng bị lửa thiêu cháy. Một nửa gương mặt méo mó, nửa còn lại lồi lõm gồ ghề.
Chân hắn cũng có vẻ bị thương, bước đi tập tễnh. Nằm mơ tôi cũng không ngờ...Hai người bọn họ lại cùng một phe.
Thấy tôi tỉnh lại, Diêu Phi cười híp mắt.
"Thẩm Nhất Nam, cậu làm tôi thất vọng quá. Tôi cứ tưởng cậu khác những kẻ khác, ai ngờ cuối cùng vẫn tự chui vào phòng tôi."
Tôi cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Nếu lúc đó không chạy vào đây, e rằng tôi đã chết dưới tay Diêu Tuyết từ lâu.
Nhưng từ những gì tôi biết đến lúc này, tuy hai người là đồng bọn, giữa họ chắc chắn tồn tại mâu thuẫn.
Nếu không thì ngay cả việc đưa thuốc cũng chẳng cần phải thông qua ô cửa nhỏ. Mà chính mâu thuẫn ấy...
Có lẽ là cơ hội sống sót duy nhất của tôi.
Diêu Phi rõ ràng có thể ra ngoài, nhưng hắn lại không đi. Lời giải thích duy nhất là...Hắn không dám.
Chỉ cần bước ra khỏi căn phòng này, Diêu Tuyết sẽ có cơ hội tiến vào. Điều đó chứng tỏ hắn đang canh giữ thứ gì đó. Tôi lặng lẽ liếc về phía ô cửa nhỏ. Thứ hắn bảo vệ...
Chắc chắn nằm ở phía bên kia. Ngược lại, Diêu Tuyết cũng hoàn toàn có thể mặc kệ Diêu Phi chết đói trong phòng.
Thế nhưng ngày nào cô ta cũng đưa thức ăn qua ô cửa nhỏ, còn đều đặn mang thuốc tới. Điều đó chứng minh...
Thứ bên trong căn phòng ấy cũng cực kỳ quan trọng đối với cô ta. Diêu Phi đã nhiều lần nói tôi khác những người trước.
Ban đầu hắn hẳn muốn tôi giúp đỡ. Chỉ tiếc lúc ấy tôi không hiểu ý, để Diêu Tuyết giành mất tiên cơ.
Sau khi xâu chuỗi mọi chuyện, tôi nhìn hắn rồi chậm rãi nói:
"Anh không phải Diêu Phi. Người phụ nữ bên ngoài cũng không phải Diêu Tuyết. Hai người giết chủ nhà rồi chiếm lấy thân phận của họ, nhưng sau đó lại xảy ra mâu thuẫn nội bộ... Và bây giờ, anh cần tôi giúp."
Nghe xong, Diêu Phi bỗng phá lên cười.
"Thẩm Nhất Nam, xem ra cậu cũng không ngu lắm. Để tôi kể cho cậu một câu chuyện. Nghe xong, có lẽ cậu sẽ biết mình nên làm gì."

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục