Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Trò chơi mật thất/ Chương 6
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Trò chơi mật thất

Chương 6

Tôi nhấn công tắc trong phòng điều khiển, nước lập tức bắt đầu rỉ xuống từ trần nhà.
Theo thiết kế của tôi, phải mất khoảng hai giờ mới có thể nhấn chìm toàn bộ căn phòng.
Nhìn vẻ hoảng loạn hiện lên trong mắt mọi người, tôi chuyển ánh mắt sang Dương Quyên rồi cất tiếng:
— Dương Quyên, trong mười ngày từ 21/8 đến 30/8 tháng trước, cô có nhớ chuyện gì đặc biệt xảy ra không?
Dương Quyên lập tức hét lên:
— Đây là câu hỏi kiểu gì vậy? Mười ngày xảy ra biết bao nhiêu chuyện. Chỉ riêng một ngày ở quán bar thôi tôi cũng kể được cả chục chuyện.
Tôi bình thản đáp:
— Ngày nào cô cũng đi làm rồi về nhà, lặp đi lặp lại như vậy. Đương nhiên điều tôi hỏi không phải mấy chuyện vặt ở quán bar.
Dương Quyên nhíu chặt mày, suy nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu.
— Vậy thì chẳng có gì đặc biệt cả. Tan làm thì về nhà, ngủ dậy thì đi làm. Tôi thật sự không biết còn chuyện gì để nói.
Rõ ràng Dương Quyên chỉ đang câu giờ.
Tôi nhìn những người còn lại.
— Nhắc lại một lần nữa, các người chỉ còn hai giờ. Chừng nào tất cả câu trả lời vẫn chưa khiến tôi hài lòng, nước sẽ không dừng lại. Đợi đến khi trời sáng... tất cả các người sẽ trở thành xác nổi. Có ai muốn chủ động nói không? Điều tôi cần là những chuyện thật sự đặc biệt.
Tôi đã nói rất rõ.
Nhưng cả căn phòng vẫn chìm trong im lặng.
Không một ai lên tiếng.
Thời gian từng giây trôi qua.
Mực nước đã dâng tới mắt cá chân.
Lý Hổ bị thương ở chân nên là người đầu tiên không chịu nổi, đành ngồi xuống một góc.
Lý An Toàn thì không trả lời câu hỏi, chỉ liên tục đi quanh căn phòng, dường như đang tìm lối thoát.
Người sốt ruột nhất là Trương Khôi.
Ông ta lên tiếng:
— Theo suy luận của tôi, Trương Văn Sơn bắt chúng ta đến đây chắc chắn không phải ngẫu nhiên. Hắn muốn biết một chuyện nào đó thông qua chúng ta. Mọi người cố nhớ lại xem, rốt cuộc có chuyện gì đặc biệt không?
Dương Quyên khinh khỉnh nhìn ông ta.
— Đừng chỉ hỏi người khác. Ông nói trước đi.
Trương Khôi nhíu mày, ấp úng mãi mà không thốt nổi một lời.
Tôi đã điều tra rất kỹ về con người này.
Bề ngoài ông ta là một phó giáo sư đại học, phong độ, danh tiếng.
Nhưng sau lưng lại là một con bạc chính hiệu.
Ông ta thua sạch tiền tiết kiệm, đem cả nhà đi thế chấp, nợ nần chồng chất, cuối cùng vợ không chịu nổi nữa, ôm con bỏ đi.
Dù vậy...
Ông ta vẫn nghiện cờ bạc như mạng sống.
Loại người này, chỉ cần có tiền thì chuyện gì cũng dám làm.
Nhưng...Điều tôi muốn biết không phải chuyện đó.
Khoảng hơn mười phút sau, Chu Tĩnh bước lên.
Cô nhìn về phía camera.
— Cuộc sống của tôi chỉ quanh quẩn dạy học cho bọn trẻ. Nếu phải nói có chuyện gì đặc biệt... thì là một học sinh từng đến trường làm từ thiện, tên là Lưu Tĩnh Di.
— Tôi nhớ mấy hôm đó con bé rất kỳ lạ. Nó hỏi tôi có tin vào lời nguyền không. Nó nói có thể mình đã bị nguyền rủa, nhưng không dám chắc là thật hay giả nên muốn nhờ tôi giúp.
— Hôm đó tôi bận quá, lại chẳng hiểu mấy chuyện ấy nên bảo nó đi hỏi người khác. Sau đó... nó không đến tìm tôi nữa.
Chu Tĩnh vừa dứt lời...
Cả căn phòng bỗng im phăng phắc.
Tôi quan sát kỹ. Biểu cảm của một vài người đã xuất hiện thay đổi rất nhỏ.
Lý Hổ là người thứ hai lên tiếng.
Anh ta khó nhọc đứng dậy.
— Nếu nói chuyện đặc biệt... thì đêm 28/8, ông chủ bảo tôi đưa một cô gái đi. Tôi tiện đường nên bỏ cô ta dưới chân núi Lang Sơn. Hình như cô ấy cũng tên Lưu Tĩnh Di. Không biết có phải cùng một người không.
Ngô Trường Chí tiếp lời:
— Chu Tĩnh nhắc tôi mới nhớ. Tôi cũng có một bạn học ở Khoa Kinh tế tên Lưu Tĩnh Di. Mấy hôm đó cô ấy cũng rất kỳ quái, cứ nói mình có thể bị nguyền rủa rồi hỏi tôi phải làm sao.
— Tối 23/8, tôi thấy cô ấy áp lực quá nên dẫn đến quán bar giải khuây. Sau đó tôi bận ôn thi nên không còn liên lạc nữa.
Một khi đã có người mở đầu...
Mọi người lập tức biết nên nói gì.
Dương Quyên nhìn Ngô Trường Chí.
— Tôi cũng nhớ ra rồi. Tối 23/8, quán bar có một cô gái rất kỳ lạ. Tôi thấy cô ấy từ nhà vệ sinh đi ra với vẻ không ổn nên còn đích thân đưa về chỗ ngồi. Người đi cùng cô ấy hình như chính là anh.
Ngô Trường Chí nhìn Dương Quyên một lúc rồi gật đầu.
— Hôm đó ánh đèn quá tối nên tôi không nhớ rõ. Nhưng đúng là có người đưa Lưu Tĩnh Di quay lại. Chắc là cô.
Đến lúc này...
Mọi chuyện vẫn nằm trong dự liệu của tôi.
Dù phần lớn bọn họ vẫn đang nói dối...
Nhưng toàn bộ mạch sự việc đã dần hiện ra.
Tôi cầm micro.
— Lý An Toàn, đến lượt anh.
Lý An Toàn lạnh lùng đáp:
— Tôi không biết ông là ai, cũng không biết ông muốn gì. Nếu ông định đòi lại công bằng cho Lưu Tĩnh Di thì xin lỗi.
— Tôi làm nghề cho vay nặng lãi. Cô ta hiện vẫn còn nợ tôi cả gốc lẫn lãi đúng mười vạn tệ. Dù ông nhốt tôi ở đây thì vẫn sẽ có người khác đi đòi nợ.
Nghe vậy, tôi khẽ nhíu mày.
Lưu Tĩnh Di chỉ là một nữ sinh đại học bình thường.
Cô ấy tuyệt đối không thể có khả năng vay số tiền lớn như vậy.
Huống hồ bình thường cô ấy cũng không có thói quen tiêu xài hoang phí hay nghiện mua sắm.
Vậy...
Làm sao lại mắc khoản nợ lên tới một trăm nghìn tệ?
Tôi cúi đầu, ghi vào cuốn nhật ký bốn chữ:
"Khoản nợ khổng lồ."
Đó là cuốn nhật ký của Lưu Tĩnh Di.
Những gì cô ấy viết không nhiều.
Chỉ vừa đủ để tôi lần ra từng người trước mặt.
Sự thật...Đã ngày càng đến gần.
Việc tôi phải làm...
Chính là bóc trần bộ mặt thật của bọn họ.
Tôi không truy hỏi thêm mà chuyển sang:
— Vương Phù Dung, đến lượt cô.
Vương Phù Dung giãy giụa hai cái rồi nói:
— Rạng sáng 28/8, tôi uống say. Trên đường về nghe thấy có người khóc gào như ma quỷ nên sợ quá, bỏ chạy luôn. Chẳng lẽ... người đó chính là Lưu Tĩnh Di mà Lý Hổ vứt lại?
Tôi liếc nhìn cô ta, rồi lại ghi thêm vào nhật ký hai chữ:
"Đi ngang."
Tiếp theo là Kim An Ni.
Cô ta do dự rất lâu mới mở miệng.
— Chuyện mọi người vừa nói... tôi cũng có chút ấn tượng.
— Tôi có một fan nhỏ tên Tiểu Di. Không biết có phải Lưu Tĩnh Di mà mọi người nhắc đến không.
— Ngày 29/8, cô ấy từng nhắn tin riêng cho tôi, nói mình bị nguyền rủa. Tôi khuyên đừng nghĩ lung tung, trên đời này làm gì có lời nguyền. Sau đó chúng tôi không liên lạc nữa.
Kim An Ni vừa nói xong...
Không khí lại rơi vào tĩnh lặng.
Nước trên trần vẫn không ngừng chảy xuống.
Lúc này mực nước đã dâng tới ngang eo.
Ngay cả Lý Hổ cũng buộc phải đứng dậy.
Thế nhưng...
Trương Khôi vẫn không chịu mở miệng.
Ông ta trông vô cùng bồn chồn, liên tục đẩy gọng kính, dường như đang tính toán điều gì.
Thấy nước càng lúc càng cao, Chu Tĩnh sốt ruột trước tiên.
— Trương Khôi! Chỉ còn mình ông thôi. Sao còn chưa nói? Ông định để tất cả chết chìm ở đây à?
Dương Quyên cũng thúc giục:
— Giáo sư lớn, nói đi chứ. Hay ông có bí mật gì?
Im lặng rất lâu...
Cuối cùng Trương Khôi mới cất lời.
— Lưu Tĩnh Di mà mọi người nhắc đến chắc là sinh viên trường tôi. Tôi dạy lịch sử.
— Ngày 21/8, cô ấy từng tìm tôi hỏi về lời nguyền. Nhưng tôi chỉ là giảng viên lịch sử, cũng chẳng hiểu mấy chuyện huyền bí đó nên bảo cô ấy về.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục