Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Gan Ngỗng Hà Bám/ Chương 3
Mục lục
16.5px
Món Ngon Đến Từ Địa Ngục- Gan Ngỗng Hà Bám

Chương 3

Bạch Đình Hiên đưa tôi lên căn phòng nằm ở phía đông tầng ba.
Anh nói đây vốn là phòng của cụ cố ngày trước, đã bỏ trống nhiều năm. Anh bảo tôi cứ yên tâm ở lại, lát nữa dì Lưu sẽ mang chăn đệm mới lên thay cho tôi.
Tôi hỏi chị gái bao giờ mới về.
Bạch Đình Hiên đáp:
— Khóa huấn luyện lễ nghi là chương trình khép kín, chắc khoảng ba ngày nữa mới kết thúc. Trong thời gian này em cố gắng đừng làm phiền chị nhé, kẻo ảnh hưởng đến việc học của chị ấy.
Nói xong, anh khẽ khép cửa rồi rời đi.

Tôi đưa mắt quan sát khắp căn phòng.
Cách bài trí vẫn mang đậm phong cách cổ điển.
Không có điều hòa, không có tivi màu, ngay cả chiếc giường cũng là loại giường gỗ hồng sắc kiểu thời Dân Quốc.
Nhưng thứ thu hút ánh nhìn nhất vẫn là bức tranh sơn dầu khổ lớn treo trên bức tường phía bắc.
Khung cảnh trong tranh chính là căn biệt thự này.
Trước cổng, cạnh đôi kỳ lân đá, một đôi trai gái đang nắm tay nhau, trên gương mặt đều nở nụ cười hạnh phúc ngọt ngào.
Chàng trai mang vẻ tuấn tú đầy khí chất, gần như giống hệt Bạch Đình Hiên. Tôi đoán anh ta chính là người đàn ông trong bức ảnh đen trắng ngoài hành lang.
Cô gái thì tết tóc thành hai bím, mặc đồng phục nữ sinh kiểu thời Dân Quốc.
Có lẽ... đó là người yêu của anh ấy.
Ngắm bức tranh trước mặt, trong lòng tôi không khỏi dấy lên nghi hoặc.
Việc hai người giống nhau có thể giải thích là do di truyền.
Nhưng...
Ông và chắt đều mang cùng một cái tên Bạch Đình Hiên thì thật quá kỳ lạ.
Đặc biệt là bà nội của anh.
Không hiểu sao bà luôn mang đến cho tôi một cảm giác rất bất an.
Thậm chí tôi còn nghi ngờ, có phải chị gái tôi từng làm điều gì khiến bà không hài lòng hay không.
Mà tôi với chị lại giống nhau như đúc, nên bà mới ghét tôi đến vậy.

Đúng lúc tôi còn đang mải ngắm bức tranh thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Dì Lưu ôm một bộ chăn đệm mới tinh bước vào.
Dì thành thạo thay ga trải giường như thể đã làm việc này vô số lần.
Nhân cơ hội đó, tôi hỏi:
— Dì Lưu, dì làm ở đây lâu chưa?
Dì cười:
— Cô Hứa, thật tình mà nói thì tôi cũng chỉ đến sớm hơn cô có ba ngày thôi.
Ba ngày?
Tôi hơi sửng sốt.
— Vậy... dì đã gặp chị gái cháu chưa?
Dì Lưu lắc đầu.
— Tôi chưa từng gặp cô ấy. Nhưng lúc dọn phòng của cậu Bạch, tôi có nhìn thấy ảnh cưới của hai người. Hai chị em cô đúng là giống nhau như đúc, chỉ có điều chị cô trông dịu dàng và điềm tĩnh hơn cô một chút.
Điều này thì tôi không phủ nhận.
Từ nhỏ, tính cách hai chị em đã hoàn toàn trái ngược.
Chị là kiểu con gái dịu dàng, ít nói.
Còn tôi thì vô tư, thẳng tính, lúc nào cũng hoạt bát như con trai.
Tôi lại hỏi:
— Dì Lưu, trong nhà ngoài anh rể cháu và bà nội ra thì còn ai nữa không?
— Không còn ai cả. Chỉ có cậu Bạch với bà cụ thôi. Mà này, cô Hứa...
Dì ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:
— Mấy hôm nay bà cụ hiền lắm, chẳng hiểu sao hôm nay lại tỏ ra ác cảm với cô như vậy. Cô đừng để bụng nhé. Bà thật sự bị Alzheimer đấy.
Tôi khẽ gật đầu.
Tất nhiên tôi sẽ không chấp nhặt với một người già mắc bệnh.
Chỉ là...
Mọi chuyện cứ khiến tôi cảm thấy có gì đó rất kỳ quái.

Dì Lưu dọn dẹp xong thì rời đi.
Chỉ còn một mình trong căn phòng rộng lớn, tôi nằm tựa đầu vào thành giường.
Nỗi nhớ chị gái ngày một mãnh liệt.
Trong bữa tối tôi đã nhắn tin cho chị.
Đến giờ vẫn chưa thấy hồi âm.
Không biết rốt cuộc chị đang tham gia khóa huấn luyện gì mà bận đến mức không có nổi thời gian trả lời một tin nhắn.
Tôi thử gửi thêm hai tin nữa.
Vẫn im lặng.
Dù Bạch Đình Hiên đã dặn đừng làm phiền chị, tôi vẫn không kìm được mà bấm gọi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên du dương.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy...
Toàn thân tôi cứng đờ.
Đầu dây bên kia không có ai bắt máy.
Thế nhưng...
Tôi lại nghe rất rõ một giai điệu quen thuộc vang lên ngay bên ngoài cửa phòng.
Đó là...
Tiếng chuông điện thoại của chị gái tôi.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục