Chương 15
Nghe hai huynh muội họ nói vậy, mặt ta nóng bừng.
Phó Uyển kéo tay ta ngồi xuống nhuyễn tháp, khẽ đặt tay lên bụng ta.
“Ta trước kia cũng từng có một đứa bé, nhưng đời người vô thường, nó không thể đến với thế gian này.
“Ta cũng không thể làm mẹ nữa.”
Nàng bỗng đổi giọng:
“Muội có trách ta khiến muội mất đứa bé không?”
Ta lắc đầu, đau lòng nhìn người phụ nữ trước mặt:
“Không trách. Đứa bé ấy vốn không nên đến.”
Phó Uyển khẽ nói:
“Muội nghĩ được như vậy là tốt rồi. Thẩm Thời Lễ không thích hợp với muội.”
Trong mắt nàng là nỗi bi thương sâu không thấy đáy, như vừa từ bỏ điều gì vô cùng quan trọng.
Ta thấy tự trách vô cùng. Nếu ta không đến kinh thành, có lẽ họ vẫn sẽ là đôi thần tiên quyến lữ.
Phó Uyển nắm một nắm kẹo bánh ú đặt vào tay ta:
“Muội nếm thử xem, ngon lắm.”
Ta bóc một viên cho vào miệng, vị ngọt lan khắp đầu lưỡi.
Ta không biết Phó Uyển có hiểu rõ bản tính của Thẩm Thời Lễ hay không, chỉ dè dặt nhắc vài câu.
Hai người vốn tình sâu nghĩa nặng, lại là thanh mai trúc mã, nếu nàng biết người bên cạnh là kẻ như vậy, không biết sẽ nghĩ thế nào.
“Chiếc quạt này có phải của muội không? Ta thấy trên đó có ấn của Tô bá phụ.”
Ta nhận lấy chiếc quạt, trên đó quả thật có nét bút của phụ thân, chính là vật Thẩm Thời Lễ đã lấy trộm.
“Đa tạ Phó tỷ tỷ.”