Chương 26
“Nàng ấy đã đưa tín vật định tình của chúng ta cho nàng, chẳng trách nàng lại luôn nghĩ cho nàng ấy như vậy.
“Ta và Uyển Nhi, tình nghĩa phu thê đã sớm hết.”
“Tại sao?”
“Ta chưa từng yêu nàng ấy. Thứ ta nhìn trúng chỉ là quyền thế của Phó gia mà thôi, là nàng ấy quá ngốc.”
Nói xong, Thẩm Thời Lễ dùng sức bẻ cong chiếc trâm hoa sen, rồi hung hăng giẫm xuống đất.
Ta âm thầm chửi tên tra nam này một trận.
“Vậy Nhị hoàng tử cũng là do ngươi hại?”
Ta tiếp tục hỏi.
Thẩm Thời Lễ uống rượu, cả người lâng lâng:
“Cái đó không phải do ta, là Gia Duyệt nha đầu ngốc kia, nàng ta bỏ thêm thứ gì đó vào thuốc của hắn.
“Suốt ba năm…
“Người đó mới mất mạng.”
Thẩm Thời Lễ càng nói càng đắc ý, rượu cũng uống càng nhiều.
Cho đến cuối cùng hắn gục xuống bàn, miệng vẫn lẩm bẩm:
“Thiên hạ này là của ta, tất cả các ngươi đều nợ ta…”
Ta đá nhẹ vào chân Thẩm Thời Lễ, thấy hắn không phản ứng, lập tức chạy đến thư phòng tìm binh phù.