Chương 05
Hoàng hậu chú ý đến ta, hết lời khen phụ thân ta dẫn quân giữ thành, vì nước hi sinh.
Người hỏi ta có nguyện vọng gì.
Thẩm Thời Lễ ngồi bên cạnh, âm thầm bóp tay ta như cảnh cáo, ra hiệu đừng nói bậy.
“Bẩm nương nương, dân nữ ở kinh thành không nơi nương tựa, may nhờ Thẩm tướng quân chiếu cố.
“Nhưng đó không phải kế lâu dài. Xin nương nương ban cho dân nữ ít bạc làm lộ phí, để dân nữ trở về Thanh Châu chịu tang phụ thân.”
Chắc hẳn Thẩm Thời Lễ đã sớm dặn dò Hoàng hậu rồi.
Nghe ta nói vậy, Hoàng hậu tức đến mức sắc mặt biến đổi, cây trâm trên đầu cũng rung lên.
Người tiện tay thưởng cho ta trăm lượng vàng rồi không buồn để ý nữa.
Nghe ta nói như thế, Thẩm Thời Lễ càng siết mạnh cổ tay ta dưới tay áo, ghé sát nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy:
“Ta đã dặn nàng phải thưa với Hoàng hậu thế nào rồi mà? Có tiền thì sao, bụng mang dạ chửa thế này nàng còn đi đâu được?”
Cổ tay bị chàng bóp đau nhói, ta lúc này mới thật sự nhìn rõ bộ mặt của Thẩm Thời Lễ, cũng may mắn vì đã không nghe lời chàng xin Hoàng hậu ban hôn.
Hóa ra những lời bảo ta ngoan ngoãn chờ ban hôn, sau này sợ người đời dị nghị, bảo ta tự mình cầu xin ân điển ấy… tất cả chỉ để giữ trọn danh tiếng “chiếu cố con gái trung thần” cho chàng.
Ta cố ý làm đổ chén rượu. Khi mọi người tò mò nhìn sang, chàng mới chịu buông tay.
“Không dám phiền tướng quân nhọc lòng.”
Ta đứng dậy, chuyển sang ngồi cạnh Phó Uyển.