Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù

Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù

Thường An Thập Cửu Họa
Hoàn thành
Đô ThịHoàn thànhHot
109 vạn chữ
Hoàn thành
0
Tổng lượt
Giới thiệu: Lâm Hiểu trời sinh có một đôi mắt rung động lòng người long lanh tựa nước mùa thu, nhưng cậu lại là một người khiếm thị. Một đêm mưa gió, một chàng thanh niên say rượu
Mục lục
Đã ra đến Chương 74 · Chương 74: Hoàn
Người đọc truyện này cũng đọc

Danh sách chương

72 chương
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13: Tại sao phải là tôi?
Chương 14: Tối nay cậu ấy ở nhà tôi
Chương 15: Sư phụ Tiểu Lâm đơn thuần quá, chắc là bản chất rồi
Chương 16: Tôi mù thật, nhưng tôi không trêu
Chương 17: Cậu sợ
Chương 18: Hắn đưa người này tới, hắn phải làm những gì bản thân đã hứa
Chương 19: Ngoan, anh Trì đây
Chương 20: Cậu thiếu niên người nhẹ như gió, tâm sáng như gương
Chương 21: Đuỵt. Da đầu Phương Trì đột nhiên tê rần
Chương 22: Cậu muốn nghe bài hát đó à?
Chương 23: Giai điệu ấy, cậu chắc chắn sẽ không nhớ nhầm
Chương 24: Sư phụ Tiểu Lâm, tay đặt ở đâu vậy?
Chương 25
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Xem toàn bộ 72 chương ›
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74: Hoàn
Đọc miễn phí
TàngThư Các
Tìm tên truyện, tác giả
Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù
Nghe Nói Anh Đẹp Trai Nhưng Tiếc Là Tôi Mù
Thường An Thập Cửu Họa · Đô Thị · Hoàn thành
Đô ThịĐam mỹHoàn thànhHotMiễn phí toàn bộ
0
Tổng lượt
109 vạn chữ
Độ dài
72
Chương
Đọc miễn phí

Giới thiệu

Giới thiệu: Lâm Hiểu trời sinh có một đôi mắt rung động lòng người long lanh tựa nước mùa thu, nhưng cậu lại là một người khiếm thị. Một đêm mưa gió, một chàng thanh niên say rượu bị bạn bè đưa đến cửa hàng mát xa. Lâm Hiểu: Thưa ngài, làm phiền ngài cởi áo ra rồi nằm lên giường ạ. Phương Trì, đội trưởng kiêm tay trống của ban nhạc nổi tiếng, đôi mắt hoa đào mê đắm lòng người của hắn liếc nhìn thiếu niên da trắng tóc đen trước mặt, lại nhìn bảng đèn nê ông lấp lánh ánh sáng nổi bật hai chữ “Mát xa”, im lặng một lúc – tiện tay bấm “110”. Lâm Hiểu: Panik.jpg Hiểu lầm rồi! Cửa hàng là cửa hàng chính quy, người cũng là người đứng đắn! Sau một phen phê ngất ngây, linh hồn ban nhạc – Phương Trì – kẻ hay bị đau vai gáy bất chợt, mắc bệnh thoái hóa đốt sống cổ – đâm ra nghiện tay nghề của Lâm Hiểu. Phương Trì: Đấm bóp, giác hơi, châm cứu, vật lý trị liệu, chăm sóc sức khỏe, khách hàng riêng trả tiền theo tháng thời hạn cả năm, tiểu sự phụ, có muốn mở rộng phạm vi kinh doanh cá nhân một chút không? Lâm Hiểu: Thưa ngài, tôi bán nghệ không bán thân. Sau đó- Lâm Hiểu: Đúng, ngài đừng lo lắng, đừng gồng lên như thế… Làm sao ngài mới thả lỏng đây? Phương Trì: À. Lại sau đó nữa- Phương Trì: Đúng, cậu đừng lo lắng, đừng đứng đờ ra như thế… Cách để thả lỏng… cậu qua dạy tôi đi? Lâm Hiểu: QAQ!!! Tấn công tới tấp làm tiểu sư phụ sợ ngất
Tàng Thư Các
Kho truyện online miễn phí — đọc mọi lúc, không giới hạn.
Tuyên bố miễn trách
Mọi thông tin và hình ảnh truyện trên website đều được sưu tầm trên Internet, chúng tôi không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên web này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức bản quyền nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.
© 2026 Tàng Thư Các · Đọc truyện miễn phí