Phàm Nhân Tu Tiên
Chương 17: Lệ Sư Huynh (1)
Chỉ thấy xung quanh hai người, đao quang kiếm ảnh loạn xạ, hai thanh binh khí biến thành hai luồng hàn quang, thỉnh thoảng va chạm vào nhau, khó lòng phân cao thấp.
Hàn Lập nhìn một hồi lâu, hắn không thể nhìn rõ đường đao mũi kiếm nhưng cũng cảm giác được hai người đó đánh nhau phi thường đẹp mắt, cũng không nhìn ra đâu là cao chiêu, đâu là bại chiêu. Về phần ai chiếm thượng phong thì hắn càng không có khả năng nhìn ra.
“Hàn sư đệ, không biết ngươi theo vị sư thúc nào tu luyện, hiện nay đã xuất quan, công lực chắc đại tiến đúng không?” Tiểu Toán Bàn rốt cuộc đã không nhịn được nữa, mở miệng cung kính hỏi về sư thừa của Hàn Lập.
Cần phải biết, mỗi một đệ tử nội môn của Thất Huyền Môn đều giống nhau, phải trải qua hai năm huấn luyện ở Bách Đoán Đường, sau đó được phân chia vào các vị trưởng bối khác trong môn phái để bái sư, học tập những môn võ công cao thâm hơn. Sau khi xuất sư, những đệ tử này mới có thể nhậm chức vụ cụ thể trong bản môn.
Đương nhiên, đây chỉ là con đường xuất sư của những đệ tử bình thường. Nếu như trong kỳ thi nhập môn có những biểu hiện kiệt xuất, thì cũng không cần qua hai năm cơ sở huấn luyện mà trực tiếp tiến nhập Thất Tuyệt Đường, có thể được vị môn chủ nào đó thu làm nhập thất đệ tử, truyền thụ tuyệt kỹ tông môn, có thể nói là “cá vượt long môn”, một bước lên trời.
Ở hai năm huấn luyện cơ sở, những người có biểu hiện đột xuất, cũng có hy vọng được một số vị trưởng lão, đường chủ, cung phụng xem trọng, được thu làm đệ tử thân truyền. Những đệ tử này tiền đồ thì không thể so sánh với đệ tử của Môn chủ, nhưng so với những đệ tử phổ thông thì được trọng dụng hơn rất nhiều.
Tiểu Toán Bàn nghe Hàn Lập vừa mới xuất quan, hơn nữa từ trước đến giờ chưa bao giờ gặp mặt qua người này, tự nhiên nghĩ tới có thể là đệ tử của một vị đại nhân nào đó trong môn nội, do đó mà cung kính hỏi thăm Hàn Lập, muốn tiến tới làm quen.
“Ta vài năm trước bị một vị cung phụng nhìn trúng, được thu làm đệ tử, còn cụ thể danh húy vị cung phụng kia, ta không thể nhắc tới danh húy của lão nhân gia.” Hàn Lập nói rất rõ ý của mình, nhưng trên mặt giả bộ ngại ngùng, chỉ là trong ánh mắt có mang theo vài phần kiêu ngạo.
“Thật sao, Hàn sư huynh thật là may mắn, sau này địa vị của huynh trong nội môn nhất định sẽ rất cao, tiền đồ viễn đại. Hi vọng nếu có cơ hội, sư huynh có thể tiến cử đệ được không.” Tiểu Toán Bàn nghe được Hàn Lập không muốn thổ lộ tên sư phụ, cũng không để ý, dù sao thì bất cứ vị cung phụng nào cũng cường hơn sư phụ hắn, cho nên giọng nói lập tức thay đổi.
“Hàn sư huynh, vừa nhìn đã biết không phải là loại chịu tù túng trong ao, sớm sẽ có ngày thành đạt, tiền đồ vô lượng.” Hắn tiếp tục nịnh nọt.
“Người này bộ dạng cao, đen, vẻ mặt bình thường, thế nào mà lại được cung phụng thu làm môn hạ đệ tử? Bản thân mình lanh lợi, sao không có một vị đại nhân nào muốn?” Trong lòng Tiểu Toán Bàn âm thầm nghĩ, nhưng ánh mắt lại trở nên cung kính với Hàn Lập.
Hàn Lập nghe khẩu khí của hắn bỗng nhiên đại biến. Mình đang từ Hàn sư đệ bỗng nhiên biến thành Hàn sư huynh. Tâm lý bỗng thấy có chút buồn cười.
Bất quá, trong lòng Hàn Lập cũng không có chút ý xem thường hắn, phải biết rằng “xu nịnh phụ thế” vốn là bản năng của con người, ai mà chẳng muốn có thêm một chút điểm tốt, càng không nói đến người này, từ tên gọi đã có thể biết hắn là người tính toán, biết lấy phần hơn từ người khác.
Bất quá, hắn sẽ thất vọng thôi. Mình mặc dù là nói thật, nhưng đệ tử cung phụng lại chỉ là cái hư danh mà thôi, trong Thất Huyền Môn, tùy tiện tùy tiện cũng có thể chỉ ra một đệ tử bất kỳ có thể đánh ngã mình. Hắn xem mình như là một cây đại thụ để nương tựa, xem ra đã tìm nhầm người rồi.
Hàn Lập một mặt âm thầm cười khổ, một mặt thản nhiên nghe Tiểu Toán Bàn nịnh nọt, trong miệng thỉnh thoảng tung hứng một vài câu với hắn.
“Hàn sư huynh võ công cao cường, nếu như có thể xuất tràng mà nói, nhất định có thể đánh cho địch nhân “lạc hoa lưu thủy”, nhất định có thể…” Tiểu Toán Bàn một mặt nói không dứt lời, một mặt vẫn chú tâm quan sát nhất cử nhất động của Hàn Lập.
“Di! Thật kỳ quái, đệ tử của cung phụng đáng ra thân thủ, nội công phải không kém, nhưng sao mình lại không nhìn ra nông cạn của người này, huyệt Thái Dương của người này một chút cũng không hề nhô ra, trong mắt không có tinh quang hiển lộ, nhìn thế nào cũng giống một người không có võ công.” Tiểu Toán Bàn càng quan sát, càng cảm thấy buồn bực.
“Đã phân thắng bại rồi.” một câu nói của Hàn Lập loáng thoáng truyền tới, liền cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn.
Tiểu Toán Bàn lấy làm kinh hãi, vội vàng chuyển ánh mắt trở lại trường đấu.
Quả nhiên, người dùng đao bỏ đao qua một bên, một cánh tay thì vết máu loang lổ, tay còn lại thì đang ôm lấy vết thương, khuôn mặt thì xanh mét, xem ra hắn thua mà không phục.
Việc này cũng không lấy làm lạ, hai người này võ công không chênh lệch, nhưng vừa rồi là vì trúng kế đối thủ, nên mới sai một bước, để đối phương kích bại.
Tiểu Toán Bàn xem đến đây, sắc mặt hiện lên vẻ tiếc hận, trong miệng cứ luôn mồm kêu “đáng tiếc”.
“Cuối cùng là làm sao? Có cái gì đáng tiếc?” Hàn Lập không nhìn ra cái gì đang diễn ra, nhưng bên cạnh có người sẵn sàng giải thích, nếu không hỏi thì có vẻ có lỗi với chính mình quá.
“Tràng tỷ thí này, nếu người bên phe Vương đại bàn thắng, thì là thắng luôn ba tràng, tràng đấu cuối cùng không cần đấu nữa. Đáng tiếc là không thắng được.”
“Nga!”
“Bất quá không sao, hiện tại đã đến trận đấu cuối cùng rồi. Người phe Vương đại bàn lần này là người được mệnh danh võ nghệ tối cao trong đám đệ tử, Bôn Lôi Đao Pháp trong tay cường mãnh vô bì, có thể toái thạch đoạn kim. Cáp cáp! Có thể được xem Lệ sư huynh đao pháp, xem ra ta cũng không uổng phí khi đến đây, bất luận phe Trương Trường Quý phái ai ra ứng chiến trận này, chúng ta cũng nhất định chiến thắng.”
Lúc đầu Tiểu Toán Bàn có chút uể oải, nhưng sau bỗng hưng phấn hẳn lên, thoạt nhìn có thể thấy hắn đối với Lệ sư huynh kia tràn đầy tin tưởng.
“Đến trận đấu cuối cùng rồi sao?” Hàn Lập thuận miệng đáp lời, trong lòng thì đang suy nghĩ vị Lệ sư huynh là ai a? Là người mình không biết ư?
Lúc này, từ bên phía Vương đại bàn đi ra một thiếu niên thần sắc lãnh khốc, thiếu niên này cầm trên tay một thanh đao hàn quang xạ ra tứ phía, từng bước, từng bước tiến vào trung tâm tràng đấu, sau đó một lời cũng không nói, hai mắt nhắm nghiền lại.
“Lệ sư huynh! Lệ sư huynh! Lệ sư huynh!....”
Nhìn thấy vị thiếu niên này ra trận, mọi người bên ngoài trường đấu vẻ mặt đều hưng phấn, không hẹn mà đồng thời cùng nhau gọi tên người thiếu niên này, tiếng gọi này nối tiếp tiếng gọi kia, âm sau cao hơn âm trước, tiếng hô chấn động tứ phương, mà lúc này thì cũng không còn phân biệt là đệ tử phú gia hay đệ tử bình dân, lúc này cả hai bên đều cùng phát ra duy nhất âm thanh cổ vũ cho thiếu niên này mà thôi.
* Xu nịnh phụ thế: theo thế lửa mà phụ thêm = theo gió trở cờ.
Hàn Lập nhìn một hồi lâu, hắn không thể nhìn rõ đường đao mũi kiếm nhưng cũng cảm giác được hai người đó đánh nhau phi thường đẹp mắt, cũng không nhìn ra đâu là cao chiêu, đâu là bại chiêu. Về phần ai chiếm thượng phong thì hắn càng không có khả năng nhìn ra.
“Hàn sư đệ, không biết ngươi theo vị sư thúc nào tu luyện, hiện nay đã xuất quan, công lực chắc đại tiến đúng không?” Tiểu Toán Bàn rốt cuộc đã không nhịn được nữa, mở miệng cung kính hỏi về sư thừa của Hàn Lập.
Cần phải biết, mỗi một đệ tử nội môn của Thất Huyền Môn đều giống nhau, phải trải qua hai năm huấn luyện ở Bách Đoán Đường, sau đó được phân chia vào các vị trưởng bối khác trong môn phái để bái sư, học tập những môn võ công cao thâm hơn. Sau khi xuất sư, những đệ tử này mới có thể nhậm chức vụ cụ thể trong bản môn.
Đương nhiên, đây chỉ là con đường xuất sư của những đệ tử bình thường. Nếu như trong kỳ thi nhập môn có những biểu hiện kiệt xuất, thì cũng không cần qua hai năm cơ sở huấn luyện mà trực tiếp tiến nhập Thất Tuyệt Đường, có thể được vị môn chủ nào đó thu làm nhập thất đệ tử, truyền thụ tuyệt kỹ tông môn, có thể nói là “cá vượt long môn”, một bước lên trời.
Ở hai năm huấn luyện cơ sở, những người có biểu hiện đột xuất, cũng có hy vọng được một số vị trưởng lão, đường chủ, cung phụng xem trọng, được thu làm đệ tử thân truyền. Những đệ tử này tiền đồ thì không thể so sánh với đệ tử của Môn chủ, nhưng so với những đệ tử phổ thông thì được trọng dụng hơn rất nhiều.
Tiểu Toán Bàn nghe Hàn Lập vừa mới xuất quan, hơn nữa từ trước đến giờ chưa bao giờ gặp mặt qua người này, tự nhiên nghĩ tới có thể là đệ tử của một vị đại nhân nào đó trong môn nội, do đó mà cung kính hỏi thăm Hàn Lập, muốn tiến tới làm quen.
“Ta vài năm trước bị một vị cung phụng nhìn trúng, được thu làm đệ tử, còn cụ thể danh húy vị cung phụng kia, ta không thể nhắc tới danh húy của lão nhân gia.” Hàn Lập nói rất rõ ý của mình, nhưng trên mặt giả bộ ngại ngùng, chỉ là trong ánh mắt có mang theo vài phần kiêu ngạo.
“Thật sao, Hàn sư huynh thật là may mắn, sau này địa vị của huynh trong nội môn nhất định sẽ rất cao, tiền đồ viễn đại. Hi vọng nếu có cơ hội, sư huynh có thể tiến cử đệ được không.” Tiểu Toán Bàn nghe được Hàn Lập không muốn thổ lộ tên sư phụ, cũng không để ý, dù sao thì bất cứ vị cung phụng nào cũng cường hơn sư phụ hắn, cho nên giọng nói lập tức thay đổi.
“Hàn sư huynh, vừa nhìn đã biết không phải là loại chịu tù túng trong ao, sớm sẽ có ngày thành đạt, tiền đồ vô lượng.” Hắn tiếp tục nịnh nọt.
“Người này bộ dạng cao, đen, vẻ mặt bình thường, thế nào mà lại được cung phụng thu làm môn hạ đệ tử? Bản thân mình lanh lợi, sao không có một vị đại nhân nào muốn?” Trong lòng Tiểu Toán Bàn âm thầm nghĩ, nhưng ánh mắt lại trở nên cung kính với Hàn Lập.
Hàn Lập nghe khẩu khí của hắn bỗng nhiên đại biến. Mình đang từ Hàn sư đệ bỗng nhiên biến thành Hàn sư huynh. Tâm lý bỗng thấy có chút buồn cười.
Bất quá, trong lòng Hàn Lập cũng không có chút ý xem thường hắn, phải biết rằng “xu nịnh phụ thế” vốn là bản năng của con người, ai mà chẳng muốn có thêm một chút điểm tốt, càng không nói đến người này, từ tên gọi đã có thể biết hắn là người tính toán, biết lấy phần hơn từ người khác.
Bất quá, hắn sẽ thất vọng thôi. Mình mặc dù là nói thật, nhưng đệ tử cung phụng lại chỉ là cái hư danh mà thôi, trong Thất Huyền Môn, tùy tiện tùy tiện cũng có thể chỉ ra một đệ tử bất kỳ có thể đánh ngã mình. Hắn xem mình như là một cây đại thụ để nương tựa, xem ra đã tìm nhầm người rồi.
Hàn Lập một mặt âm thầm cười khổ, một mặt thản nhiên nghe Tiểu Toán Bàn nịnh nọt, trong miệng thỉnh thoảng tung hứng một vài câu với hắn.
“Hàn sư huynh võ công cao cường, nếu như có thể xuất tràng mà nói, nhất định có thể đánh cho địch nhân “lạc hoa lưu thủy”, nhất định có thể…” Tiểu Toán Bàn một mặt nói không dứt lời, một mặt vẫn chú tâm quan sát nhất cử nhất động của Hàn Lập.
“Di! Thật kỳ quái, đệ tử của cung phụng đáng ra thân thủ, nội công phải không kém, nhưng sao mình lại không nhìn ra nông cạn của người này, huyệt Thái Dương của người này một chút cũng không hề nhô ra, trong mắt không có tinh quang hiển lộ, nhìn thế nào cũng giống một người không có võ công.” Tiểu Toán Bàn càng quan sát, càng cảm thấy buồn bực.
“Đã phân thắng bại rồi.” một câu nói của Hàn Lập loáng thoáng truyền tới, liền cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn.
Tiểu Toán Bàn lấy làm kinh hãi, vội vàng chuyển ánh mắt trở lại trường đấu.
Quả nhiên, người dùng đao bỏ đao qua một bên, một cánh tay thì vết máu loang lổ, tay còn lại thì đang ôm lấy vết thương, khuôn mặt thì xanh mét, xem ra hắn thua mà không phục.
Việc này cũng không lấy làm lạ, hai người này võ công không chênh lệch, nhưng vừa rồi là vì trúng kế đối thủ, nên mới sai một bước, để đối phương kích bại.
Tiểu Toán Bàn xem đến đây, sắc mặt hiện lên vẻ tiếc hận, trong miệng cứ luôn mồm kêu “đáng tiếc”.
“Cuối cùng là làm sao? Có cái gì đáng tiếc?” Hàn Lập không nhìn ra cái gì đang diễn ra, nhưng bên cạnh có người sẵn sàng giải thích, nếu không hỏi thì có vẻ có lỗi với chính mình quá.
“Tràng tỷ thí này, nếu người bên phe Vương đại bàn thắng, thì là thắng luôn ba tràng, tràng đấu cuối cùng không cần đấu nữa. Đáng tiếc là không thắng được.”
“Nga!”
“Bất quá không sao, hiện tại đã đến trận đấu cuối cùng rồi. Người phe Vương đại bàn lần này là người được mệnh danh võ nghệ tối cao trong đám đệ tử, Bôn Lôi Đao Pháp trong tay cường mãnh vô bì, có thể toái thạch đoạn kim. Cáp cáp! Có thể được xem Lệ sư huynh đao pháp, xem ra ta cũng không uổng phí khi đến đây, bất luận phe Trương Trường Quý phái ai ra ứng chiến trận này, chúng ta cũng nhất định chiến thắng.”
Lúc đầu Tiểu Toán Bàn có chút uể oải, nhưng sau bỗng hưng phấn hẳn lên, thoạt nhìn có thể thấy hắn đối với Lệ sư huynh kia tràn đầy tin tưởng.
“Đến trận đấu cuối cùng rồi sao?” Hàn Lập thuận miệng đáp lời, trong lòng thì đang suy nghĩ vị Lệ sư huynh là ai a? Là người mình không biết ư?
Lúc này, từ bên phía Vương đại bàn đi ra một thiếu niên thần sắc lãnh khốc, thiếu niên này cầm trên tay một thanh đao hàn quang xạ ra tứ phía, từng bước, từng bước tiến vào trung tâm tràng đấu, sau đó một lời cũng không nói, hai mắt nhắm nghiền lại.
“Lệ sư huynh! Lệ sư huynh! Lệ sư huynh!....”
Nhìn thấy vị thiếu niên này ra trận, mọi người bên ngoài trường đấu vẻ mặt đều hưng phấn, không hẹn mà đồng thời cùng nhau gọi tên người thiếu niên này, tiếng gọi này nối tiếp tiếng gọi kia, âm sau cao hơn âm trước, tiếng hô chấn động tứ phương, mà lúc này thì cũng không còn phân biệt là đệ tử phú gia hay đệ tử bình dân, lúc này cả hai bên đều cùng phát ra duy nhất âm thanh cổ vũ cho thiếu niên này mà thôi.
* Xu nịnh phụ thế: theo thế lửa mà phụ thêm = theo gió trở cờ.
— Hết chương —