Phàm Nhân Tu Tiên
Chương 2: Thanh Ngưu Trấn
Đây là một thị trấn nhỏ, tuy gọi là tiểu trấn nhưng thực ra nó chỉ to hơn thị trấn bình thường một chút mà thôi, tên của nó cũng là Thanh Ngưu Trấn. Chỉ những kẻ sơn dã ít kiến thức xung quanh mới gọi Thanh Ngưu Trấn là Thanh Ngưu Thành. Cách gọi này đã thành thói quen mấy chục năm ở đây.
Thanh Ngưu Trấn quả thật không lớn lắm, con đường chủ đạo Thanh Ngưu chạy dọc trấn theo hướng Đông-Tây.
Khách điếm ở đây chỉ có đúng một cái là Thanh Ngưu Khách Điếm.
Khách điếm nằm ở cuối trấn về phía tây. Khách vãng lai qua đây, nếu không muốn phải ngủ ngoài đường thì không còn cách nào khác là phải làm khách tại đây.
Vào lúc này, nếu chú ý ra ngoài, từ phía tây thị trấn có một đoàn xe ngựa đang tiến vào Thanh Ngưu Trấn. Đoàn xe nhanh chóng đi tới trước cửa Thanh Ngưu Khách Điếm, nhưng không dừng lại mà tiếp tục đi sâu vào trong trấn, đến khi đi tới trước cửa Xuân Hương Tửu Lâu thì mới dừng lại.
Xuân Hương Tửu Lâu cũng không tính là lớn, thậm chí còn có dáng vẻ hơi cũ kỹ, tuy vậy vẫn toát lên nét cổ kính.
Vì bây giờ đang là giờ ngọ, khách dùng bữa tại tửu lâu vẫn còn khá đông, cho nên bên trong hầu như không còn chỗ trống.
Từ trên xe xuống là một lão béo mặt tròn có bộ râu quai nón, dắt theo một đứa trẻ đen đúa khoảng mười tuổi.
Người đàn ông này khệnh khạng dẫn tiểu hài tử trực tiếp bước vào tửu lâu. Một số khách hàng trong tửu lâu nhận ra lão béo, biết lão là chưởng quỹ “Hàn bàn tử” của tửu lâu. Còn đứa trẻ kia thì không ai nhận ra.
“Lão Hàn, tên tiểu tử đen nhẻm này lớn lên trông giống lão lắm đấy, chẳng lẽ lão lén vợ ra ngoài “trăng gió” đấy chứ?”
Đột nhiên có người trêu chọc.
Lời nói vừa dứt, mọi người xung quanh lập tức cười to.
“Phi! Hắn là cháu ruột của ta, đương nhiên phải giống ta vài phần.”
Lão béo không những không tức giận, mà còn có chút đắc ý.
Hai người này chính là nhân vật chính Hàn Lập và tam thúc của hắn, được mọi người trong trấn gọi là “Hàn bàn tử”, vừa đi liên tục ba ngày đường mới tới được Thanh Ngưu Trấn.
Sau khi Hàn bàn tử nói chuyện phiếm vài câu với đám khách, ông dẫn Hàn Lập đi vào phía sau tửu lâu, tới một tiểu viện vắng vẻ.
“Tiểu Lập, cháu ở trong phòng này nghỉ ngơi chút đi nhé, đợi đến khi quản sự nội môn tới, ta sẽ gọi cháu. Ta bây giờ phải đi tiếp đãi mấy vị khách kia một chút.”
Hàn bàn tử chỉ vào một căn phòng trong nội viện, nói với Hàn Lập bằng giọng hòa ái.
Nói xong, ông quay người đi ra ngoài.
Vừa ra đến cửa, lão cảm thấy có chút không yên tâm, nên dặn dò thêm vài câu.
“Đừng nghịch ngợm đấy, trong trấn có rất nhiều người, tốt nhất là đừng ra khỏi tiểu viện.”
“Vâng!”
Thấy Hàn Lập ngoan ngoãn đáp ứng, lão mới yên tâm đi ra.
Hàn Lập nhìn tam thúc đi ra ngoài, cảm thấy mệt mỏi nên nằm lăn ra giường đánh một giấc, không hề có chút sợ hãi thường thấy của một đứa trẻ phải xa nhà.
Đến buổi tối, có một người phục vụ mang cơm đến. Tuy không phải sơn hào hải vị nhưng cũng vừa miệng. Sau khi ăn xong, người phục vụ lại đến bưng chén bát ra ngoài. Lúc này tam thúc của hắn mới đích thân đi đến.
“Thế nào? Thức ăn có vừa miệng không? Cháu có nhớ nhà không?”
“Dạ, có chút chút ạ.”
Hàn Lập ngoan ngoãn trả lời.
Lão Hàn nghe Hàn Lập trả lời xong cảm thấy rất hài lòng, sau đó cùng hắn nói chuyện phiếm, rồi hãnh diện kể lại những kinh nghiệm của mình cho Hàn Lập nghe. Dần dần, Hàn Lập không còn cảm thấy gò bó, hắn bắt đầu cùng tam thúc cười nói đủ chuyện.
Cứ như vậy, hai ngày tiếp theo từ từ trôi qua.
Đến ngày thứ ba, ngay lúc Hàn Lập vừa ăn cơm chiều xong, đang đợi tam thúc đến nói chuyện về giang hồ thì lại có một cỗ xe ngựa dừng lại trước cửa tửu lâu.
Chiếc xe ngựa này toàn thân đen tuyền, loại xe như vậy không phải là thường thấy. Đặc biệt, gây chú ý nhất là trước xe có gắn một lá cờ nhỏ màu đen. Trên lá cờ có thêu chữ “Huyền” màu trắng, viền hồng. Nó mang lại cho người ta một cảm giác thần bí khó tả.
Nhìn thấy lá cờ nhỏ này, phàm là các tay giang hồ trong phạm vi trăm dặm đều biết, ở địa phương này có nhân vật trọng yếu của môn phái đứng nhất nhì trong vùng là Thất Huyền Môn giá lâm.
Thất Huyền Môn còn được gọi là Thất Tuyệt Môn. Môn phái này được Thất Tuyệt Thượng Nhân danh tiếng lẫy lừng sáng lập ra cách đây hơn hai trăm năm.
Môn phái này từng đứng đầu Kính Châu hơn mười năm, thậm chí còn lan tới Sổ Châu bên cạnh, thanh danh trong nước cũng lên cao chót vót.
Tuy nhiên, từ khi Thất Tuyệt Chân Nhân bệnh chết, thế lực Thất Huyền Môn tựa như rơi xuống ngàn trượng, bị mấy môn phái khác liên thủ đẩy ra khỏi thủ phủ Kính Châu Thành.
Trăm năm trước, tông môn đã bị bức bách di chuyển đến địa điểm vắng vẻ tiêu điều nhất là Thái Hà Sơn của Kính Châu. Từ đó về sau, Thất Huyền Môn bám rễ ở đây, trở thành tiểu thế lực tam lưu ở địa phương.
Có câu nói rất đúng: lạc đà gầy vẫn còn hơn ngựa béo. Thất Huyền Môn dù sao cũng từng là một đại môn phái, tiềm lực bên trong không thể xem nhẹ.
Ngay lập tức, họ đã khống chế hơn chục tiểu trấn xung quanh Thanh Ngưu Trấn, có hơn ba bốn ngàn đệ tử, là một trong những bá chủ ở đây.
Tại đây, bang phái duy nhất có khả năng đối kháng với Thất Huyền Môn là Dã Lang Bang.
Dã Lang Bang tiền thân vốn là đám mã tặc chuyên đốt phá, cướp bóc trong địa phận Kính Châu. Sau này do bị quan binh truy đuổi, một bộ phận theo hàng quan phủ, bộ phận còn lại hình thành nên Dã Lang Bang ngày nay.
Nhưng sự hung hăng tàn ác của mã tặc đã thấm vào máu, chúng liều lĩnh cướp phá, giết người không gì là không dám. Cho nên, khi Thất Huyền Môn và Dã Lang Bang xung đột, Thất Huyền Môn thường ở thế hạ phong.
Dã Lang Bang khống chế hương trấn nhiều hơn hẳn, nhưng những trấn này lại không thể kinh doanh, cho nên về phú túc thì còn xa mới theo kịp những thành trấn thuộc về Thất Huyền Môn.
Dã Lang Bang rất thèm muốn địa bàn màu mỡ của Thất Huyền Môn, cho nên thường xuyên khơi mào chiến tranh giữa hai bên. Việc này đã làm cho Thất Huyền Môn Chủ hiện tại đau đầu không ít, và nó cũng chính là nguyên nhân khiến Thất Huyền Môn liên tục chiêu mộ nội đệ tử trong gần mười năm nay.
Từ trên xe ngựa nhảy xuống một hán tử cao gầy khoảng bốn mươi tuổi. Động tác của hán tử này rất nhanh nhẹn, thể hiện bản lĩnh không hề yếu kém, tựa hồ đối với chỗ này rất quen thuộc. Hán tử trực tiếp đi thẳng vào căn phòng bên trong.
Hàn Lập tam thúc vừa thấy người mới đến, lập tức cung kính làm lễ.
“Vương hộ pháp, lão nhân gia ngài thế nào lại tự thân dẫn người tới vậy?”
“Hừ!”
Vương hộ pháp hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt rất ngạo mạn.
“Trong khoảng thời gian không yên ổn này, cần phải gia tăng phòng vệ. Trưởng lão lệnh cho ta tự mình thống lĩnh nhân lực, bớt nói nhảm đi. Tiểu hài tử này có phải là người mà ngươi tiến cử?”
“Đúng vậy, đúng vậy. Hắn vốn là cháu ruột của ta, mong rằng trên đường đi Vương hộ pháp chiếu cố cho hắn một chút.”
Hàn bàn tử thấy thần sắc hán tử có vẻ bất mãn, liền nhanh nhẹn lấy từ trong người ra một cái túi nặng, kín đáo đặt vào tay.
Vương hộ pháp nâng nâng cái túi, thần sắc có chút hòa hoãn.
“Hàn bàn tử, ngươi biết cách làm người đấy! Ta nhất định sẽ chiếu cố cháu ngươi trên đường rồi. Thời gian không còn sớm nữa, khẩn trương lên đường thôi.”
Thanh Ngưu Trấn quả thật không lớn lắm, con đường chủ đạo Thanh Ngưu chạy dọc trấn theo hướng Đông-Tây.
Khách điếm ở đây chỉ có đúng một cái là Thanh Ngưu Khách Điếm.
Khách điếm nằm ở cuối trấn về phía tây. Khách vãng lai qua đây, nếu không muốn phải ngủ ngoài đường thì không còn cách nào khác là phải làm khách tại đây.
Vào lúc này, nếu chú ý ra ngoài, từ phía tây thị trấn có một đoàn xe ngựa đang tiến vào Thanh Ngưu Trấn. Đoàn xe nhanh chóng đi tới trước cửa Thanh Ngưu Khách Điếm, nhưng không dừng lại mà tiếp tục đi sâu vào trong trấn, đến khi đi tới trước cửa Xuân Hương Tửu Lâu thì mới dừng lại.
Xuân Hương Tửu Lâu cũng không tính là lớn, thậm chí còn có dáng vẻ hơi cũ kỹ, tuy vậy vẫn toát lên nét cổ kính.
Vì bây giờ đang là giờ ngọ, khách dùng bữa tại tửu lâu vẫn còn khá đông, cho nên bên trong hầu như không còn chỗ trống.
Từ trên xe xuống là một lão béo mặt tròn có bộ râu quai nón, dắt theo một đứa trẻ đen đúa khoảng mười tuổi.
Người đàn ông này khệnh khạng dẫn tiểu hài tử trực tiếp bước vào tửu lâu. Một số khách hàng trong tửu lâu nhận ra lão béo, biết lão là chưởng quỹ “Hàn bàn tử” của tửu lâu. Còn đứa trẻ kia thì không ai nhận ra.
“Lão Hàn, tên tiểu tử đen nhẻm này lớn lên trông giống lão lắm đấy, chẳng lẽ lão lén vợ ra ngoài “trăng gió” đấy chứ?”
Đột nhiên có người trêu chọc.
Lời nói vừa dứt, mọi người xung quanh lập tức cười to.
“Phi! Hắn là cháu ruột của ta, đương nhiên phải giống ta vài phần.”
Lão béo không những không tức giận, mà còn có chút đắc ý.
Hai người này chính là nhân vật chính Hàn Lập và tam thúc của hắn, được mọi người trong trấn gọi là “Hàn bàn tử”, vừa đi liên tục ba ngày đường mới tới được Thanh Ngưu Trấn.
Sau khi Hàn bàn tử nói chuyện phiếm vài câu với đám khách, ông dẫn Hàn Lập đi vào phía sau tửu lâu, tới một tiểu viện vắng vẻ.
“Tiểu Lập, cháu ở trong phòng này nghỉ ngơi chút đi nhé, đợi đến khi quản sự nội môn tới, ta sẽ gọi cháu. Ta bây giờ phải đi tiếp đãi mấy vị khách kia một chút.”
Hàn bàn tử chỉ vào một căn phòng trong nội viện, nói với Hàn Lập bằng giọng hòa ái.
Nói xong, ông quay người đi ra ngoài.
Vừa ra đến cửa, lão cảm thấy có chút không yên tâm, nên dặn dò thêm vài câu.
“Đừng nghịch ngợm đấy, trong trấn có rất nhiều người, tốt nhất là đừng ra khỏi tiểu viện.”
“Vâng!”
Thấy Hàn Lập ngoan ngoãn đáp ứng, lão mới yên tâm đi ra.
Hàn Lập nhìn tam thúc đi ra ngoài, cảm thấy mệt mỏi nên nằm lăn ra giường đánh một giấc, không hề có chút sợ hãi thường thấy của một đứa trẻ phải xa nhà.
Đến buổi tối, có một người phục vụ mang cơm đến. Tuy không phải sơn hào hải vị nhưng cũng vừa miệng. Sau khi ăn xong, người phục vụ lại đến bưng chén bát ra ngoài. Lúc này tam thúc của hắn mới đích thân đi đến.
“Thế nào? Thức ăn có vừa miệng không? Cháu có nhớ nhà không?”
“Dạ, có chút chút ạ.”
Hàn Lập ngoan ngoãn trả lời.
Lão Hàn nghe Hàn Lập trả lời xong cảm thấy rất hài lòng, sau đó cùng hắn nói chuyện phiếm, rồi hãnh diện kể lại những kinh nghiệm của mình cho Hàn Lập nghe. Dần dần, Hàn Lập không còn cảm thấy gò bó, hắn bắt đầu cùng tam thúc cười nói đủ chuyện.
Cứ như vậy, hai ngày tiếp theo từ từ trôi qua.
Đến ngày thứ ba, ngay lúc Hàn Lập vừa ăn cơm chiều xong, đang đợi tam thúc đến nói chuyện về giang hồ thì lại có một cỗ xe ngựa dừng lại trước cửa tửu lâu.
Chiếc xe ngựa này toàn thân đen tuyền, loại xe như vậy không phải là thường thấy. Đặc biệt, gây chú ý nhất là trước xe có gắn một lá cờ nhỏ màu đen. Trên lá cờ có thêu chữ “Huyền” màu trắng, viền hồng. Nó mang lại cho người ta một cảm giác thần bí khó tả.
Nhìn thấy lá cờ nhỏ này, phàm là các tay giang hồ trong phạm vi trăm dặm đều biết, ở địa phương này có nhân vật trọng yếu của môn phái đứng nhất nhì trong vùng là Thất Huyền Môn giá lâm.
Thất Huyền Môn còn được gọi là Thất Tuyệt Môn. Môn phái này được Thất Tuyệt Thượng Nhân danh tiếng lẫy lừng sáng lập ra cách đây hơn hai trăm năm.
Môn phái này từng đứng đầu Kính Châu hơn mười năm, thậm chí còn lan tới Sổ Châu bên cạnh, thanh danh trong nước cũng lên cao chót vót.
Tuy nhiên, từ khi Thất Tuyệt Chân Nhân bệnh chết, thế lực Thất Huyền Môn tựa như rơi xuống ngàn trượng, bị mấy môn phái khác liên thủ đẩy ra khỏi thủ phủ Kính Châu Thành.
Trăm năm trước, tông môn đã bị bức bách di chuyển đến địa điểm vắng vẻ tiêu điều nhất là Thái Hà Sơn của Kính Châu. Từ đó về sau, Thất Huyền Môn bám rễ ở đây, trở thành tiểu thế lực tam lưu ở địa phương.
Có câu nói rất đúng: lạc đà gầy vẫn còn hơn ngựa béo. Thất Huyền Môn dù sao cũng từng là một đại môn phái, tiềm lực bên trong không thể xem nhẹ.
Ngay lập tức, họ đã khống chế hơn chục tiểu trấn xung quanh Thanh Ngưu Trấn, có hơn ba bốn ngàn đệ tử, là một trong những bá chủ ở đây.
Tại đây, bang phái duy nhất có khả năng đối kháng với Thất Huyền Môn là Dã Lang Bang.
Dã Lang Bang tiền thân vốn là đám mã tặc chuyên đốt phá, cướp bóc trong địa phận Kính Châu. Sau này do bị quan binh truy đuổi, một bộ phận theo hàng quan phủ, bộ phận còn lại hình thành nên Dã Lang Bang ngày nay.
Nhưng sự hung hăng tàn ác của mã tặc đã thấm vào máu, chúng liều lĩnh cướp phá, giết người không gì là không dám. Cho nên, khi Thất Huyền Môn và Dã Lang Bang xung đột, Thất Huyền Môn thường ở thế hạ phong.
Dã Lang Bang khống chế hương trấn nhiều hơn hẳn, nhưng những trấn này lại không thể kinh doanh, cho nên về phú túc thì còn xa mới theo kịp những thành trấn thuộc về Thất Huyền Môn.
Dã Lang Bang rất thèm muốn địa bàn màu mỡ của Thất Huyền Môn, cho nên thường xuyên khơi mào chiến tranh giữa hai bên. Việc này đã làm cho Thất Huyền Môn Chủ hiện tại đau đầu không ít, và nó cũng chính là nguyên nhân khiến Thất Huyền Môn liên tục chiêu mộ nội đệ tử trong gần mười năm nay.
Từ trên xe ngựa nhảy xuống một hán tử cao gầy khoảng bốn mươi tuổi. Động tác của hán tử này rất nhanh nhẹn, thể hiện bản lĩnh không hề yếu kém, tựa hồ đối với chỗ này rất quen thuộc. Hán tử trực tiếp đi thẳng vào căn phòng bên trong.
Hàn Lập tam thúc vừa thấy người mới đến, lập tức cung kính làm lễ.
“Vương hộ pháp, lão nhân gia ngài thế nào lại tự thân dẫn người tới vậy?”
“Hừ!”
Vương hộ pháp hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt rất ngạo mạn.
“Trong khoảng thời gian không yên ổn này, cần phải gia tăng phòng vệ. Trưởng lão lệnh cho ta tự mình thống lĩnh nhân lực, bớt nói nhảm đi. Tiểu hài tử này có phải là người mà ngươi tiến cử?”
“Đúng vậy, đúng vậy. Hắn vốn là cháu ruột của ta, mong rằng trên đường đi Vương hộ pháp chiếu cố cho hắn một chút.”
Hàn bàn tử thấy thần sắc hán tử có vẻ bất mãn, liền nhanh nhẹn lấy từ trong người ra một cái túi nặng, kín đáo đặt vào tay.
Vương hộ pháp nâng nâng cái túi, thần sắc có chút hòa hoãn.
“Hàn bàn tử, ngươi biết cách làm người đấy! Ta nhất định sẽ chiếu cố cháu ngươi trên đường rồi. Thời gian không còn sớm nữa, khẩn trương lên đường thôi.”
— Hết chương —